đối với chuyện của vợ chồng hai người, tôi không tiện nhúng tay vào. Như vậy đi, nếu Lạc Tranh thực sự tới tìm tôi, tôi sẽ thay anh khuyên cô ấy.”
"Thương Nghiêu?" Vẻ mặt Ôn Húc Khiên lộ ra nét nghi hoặc, nhưng cũng không biết nên tiếp tục chủ đề của mình thế nào. Lại thấy hắn có ý trục khách, vội vàng nói, “Thương Nghiêu, anh không thể nói vậy, lúc trước anh không thế này…”
“Húc Khiên, thật ngại quá, tôi còn cuộc họp phải chủ trì.” Louis Thương Nghiêu cơ bản không buồn nghe hắn nói tiếp, liền đứng dậy, ấn tay xuống nút liên lạc nội bộ trên điện thoại bàn, “Tiễn Ôn tiên sinh giúp tôi.”
"Thương Nghiêu..."
"Húc Khiên, anh đã tới Paris này, vậy hôm nào để tôi mở tiệc khoản đãi anh. Về phần Lạc Tranh, tôi sẽ phái người thay anh đi tìm, nhưng có thể vãn hồi cục diện hay không phải xem chính bản thân anh.” Thương Nghiêu cắt ngang lời hắn, giọng nói đầy kiên quyết tỏ rõ ý không cho phép sự kháng nghị.
Rất nhanh, Isabel liền gõ cửa bước vào, nhìn Ôn Húc Khiên mỉm cười, “Ôn tiên sinh, xin mời!”
Tuy là Isabel đang nở nụ cười, nhưng có thể cảm nhận rõ trong lòng cô đang phiền muộn. Hôm nay không hiểu có chuyện gì đây? Đầu tiên là Lạc Tranh, rồi đến chồng cô ấy xuất hiện, nhưng mà, Lạc Tranh đã đi đâu mất rồi? Isabel có thể chắc chắn mình không thấy Lạc Tranh rời khỏi phòng giám đốc, chẳng lẽ…
Isable thực không dám nghĩ nhiều, chuyện riêng của giám đốc cô đương nhiên không dám hỏi tới.
Ôn Húc Khiên thấy vậy, cũng không còn cách nào nói thêm gì nữa, đành miễn cưỡng gật đầu, rời đi.
Phòng làm việc lại khôi phục vẻ bình lặng ban đầu, nụ cười trên môi Louis Thương Nghiêu bất giác cứng lại, dần dần cong lên chuyển thành sự mỉa mai nồng đậm. Hắn quay đầu, nhìn về phía cửa phòng nghỉ vẫn đang đóng chặt, đáy mắt, ánh lên tia thâm trầm…
Trong phòng nghỉ lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt..
Ánh mặt trời ngày thu chiếu qua rèm cửa, gieo rắc chút ấm áp trong phòng, nhưng thân thể Lạc Tranh lúc này thực như mới rơi vào hồ nước lạnh băng, không nhìn thấy một chút ấm áp nào le lói.
Trên tấm thân trần của nàng chỉ đắp một cái chăn mỏng, toàn thân bủn rủn dựa vào đầu giường, cảm giác tê dại dưới hạ thân cùng sự đau nhức giữa hai đùi vẫn không ngừng nhói lên như muốn nhắc nhở nàng, thức tỉnh nàng. Trải qua mấy lần kích tình điên cuồng lên đến đỉnh cao dục vọng, nàng cảm thấy cả đời mình chắc hẳn sẽ không quên nổi. Nhưng mà, tình yêu không thể giải quyết được hết thảy mọi chuyện. Mặc dù mất đi khí lực, nhưng bàn tay nhỏ trắng nõn vẫn nắm chặt thành nắm đấm. Nàng rất tức giận, rất phẫn hận. Louis Thương Nghiêu vì dục vọng bản thân, không chút tôn trọng nàng, thậm chí cưỡng bách nàng. Không đúng, vừa rồi hắn gần như muốn huỷ diệt nàng vậy. Khi Louis Thương Nghiêu ôm nàng đem vào phòng nghỉ, nàng thực sự rất thống hận hắn, trong nội tâm cũng không ngừng nguyền rủa hắn.
Nhưng mà…
Khi nàng nghe được giọng của Ôn Húc Khiên, hết thảy mệt mỏi, lúng túng, không biết tại sao đều hoá thành phẫn nộ, khiếp sợ.
Mọi sự việc phát sinh bên ngoài, thông qua màn hình LCD trên tường, nàng đều thấy rất rõ ràng, thậm chí từng câu từng chữ của Ôn Húc Khiên giống như lưỡi dao sắc đâm nát trái tim nàng.
Thì ra hết thảy đều đúng như lời của Diêu Vũ. Nàng, chẳng qua là quân cờ giúp cho sự nghiệp của Ôn Húc Khiên được thành tựu mà thôi. Vai trò của nàng, không phải là giúp chồng dạy dỗ con cái mà là dốc sức vì hắn xây dựng tiền đồ rộng mở.
Hắn…hết thảy mọi thứ đã làm đều là giả dối!
Nụ cười dịu dàng khi còn học đại học là giả, sự dũng cảm ra mặt bảo vệ nàng tại hộp đêm là giả, những lời yêu đương đầy tình ý kia cũng là giả, tâm nguyện muốn cùng nàng nắm tay đi hết cuộc đời này cũng giả nốt…. Ôn Húc Khiên, chỉ có một thứ chân thật, đó là lợi dụng năng lực của nàng.
Lạc Tranh thực sự cảm thấy khiếp sợ. Một người, sao có thể nguỵ trang thành bộ dạng như vậy? Có thể hoàn toàn lừa gạt nàng suốt bốn năm dài? Mà nàng đây? Một chút cũng không nhìn ra?