ịu dàng hôn lên những giọt nước mắt còn vương trên gương mặt nàng.
“Anh…” Tâm tư Lạc Tranh cơ hồ lại rộn lên, cảm xúc bi thương lặng lẽ tan đi…
“Tôi không ngờ tới em lại có sức lực lớn đến vậy. Em có biết cái bình hoa cao hơn một mét kia nặng cỡ nào không? Vậy mà em lại có thể ôm nó đập tan tành chỉ trong chớp mắt.” Louis Thương Nghiêu không cho nàng chút cơ hội để bối rối, khẽ tỳ cằm lên trán nàng, nhếch môi cười.
Lạc Tranh vô thức nhìn về phía trước, không khỏi có chút đau lòng, tạm không nói đến cái bình hoa kia nặng đến cỡ nào, nhưng chắc chắn là rất đắt tiền. Người như hắn, sao có thể bày những đồ vật tầm thường trong văn phòng chứ.
“Cái bình đó…” Lạc Tranh vẫn luôn là người không thích nợ ân tình của người khác, hơn nữa, nàng cũng biết lần này mình náo loạn cũng có điểm không đúng, khẽ cắn môi nói…
“….bao nhiêu tiền, tôi đền cho anh…”
“Cái bình hoa đó, phải nói là cực phẩm….” Louis Thương Nghiêu thấy tâm tình của nàng đã khá hơn, hàng lông mày hơi nhếch lên, đáy mắt sâu thẳm có chút lấp lánh đầy ẩn ý, “…trị giá một triệu euro.”
“Miệng anh không phải rộng quá mức rồi chứ?” Lạc Tranh thoáng thấy nét ranh mãnh hiện lên trong mắt hắn, không vui nhíu mày.
“Cái bình hoa này của anh chẳng lẽ từ thời Jehovah sáng tạo ra thế giới truyền lại, để cho anh dùng uống nước mỗi ngày?”
Louis Thương Nghiêu bị lời của nàng chọc cười, đưa tay khẽ nhéo cái mũi xinh xắn của nàng, “Tóm lại, em nợ tiền tôi, một năm không trả được thì hai năm, hai năm không trả được thì hai mươi năm, hai mươi năm không trả được, vậy….” Hắn cố ý ngừng lời lại.
Lạc Tranh nhìn hắn, trong khoảnh khắc, nàng thực sự muốn nghe hắn nói tiếp câu nói dang dở kia.
Louis Thương Nghiêu dường như nhìn thấu tâm tư nàng, khẽ kề sát vành tai nàng, từng câu từng chữ thốt ra vô cùng mờ ám, “….vậy thì cả đời!”
Tâm tư Lạc Tranh bất giác lại loạn lên, ánh mắt cũng có chút mất tự nhiên, thật muốn trốn tránh hắn nhưng lại không cách nào dời tầm mắt đi nơi khác. Một lúc lâu sau, nàng mới nghiêm túc hỏi…
“Anh rốt cục….là người đàn ông như thế nào?”
Louis Thương Nghiêu cúi đầu cười, không trả lời nàng, trong đầu lại thoáng hiện lên câu hỏi ngây thơ của nàng tối qua…
“Anh thích tôi sao…thích tôi sao?”
Đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng giữ lấy, hắn khẽ thì thầm sát gương mặt nàng, “Tôi là người đàn ông thế nào không quan trọng, quan trọng là, tôi là người đàn ông thích em là được rồi.”
Lạc Tranh bất giác ngây người…
Khi đôi môi tà mị của hắn kề sát môi nàng, nàng cảm nhận được lòng mình đang không ngừng rộn lên… Nàng không thể tin tưởng hắn, hắn là người đàn ông cực kỳ nguy hiểm, nguy hiểm hơn bất kỳ người đàn ông nào khác trên đời này, tại sao nàng phải tin tưởng hắn? Nhưng mà… nàng lại không thể khống chế lòng mình, hết lần này tới lần khác bị lời nói của hắn mê hoặc.
Bàn tay hắn siết lấy vòng eo mềm mại của mình, khẽ dùng lực xoa nắn…
"A... đừng..." Lạc Tranh yêu kiều kêu lên khe khẽ.
Mỗi một lần chạm vào thân thể Lạc Tranh, Louis Thương Nghiêu đều có một cảm giác muốn xoá bỏ hết thảy mọi ngăn cách giữa hai người họ, cho dù chỉ là một chút khoảng cách nhỏ hắn cũng không muốn. Hắn muốn thân thể nàng hoàn toàn áp chặt vào người hắn, để hắn có thể cảm nhận sự mềm mại, tròn đầy của cơ thể nàng.
Chăm chú ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng, trong một chớp mắt hắn thực sự muốn mọi chuyện sẽ luôn như lúc này, tốt đẹp như lúc này…
Nghĩ tới đây, môi hắn khẽ nhếch lên, bộ dạng mê người của nàng thực sự khiến hắn phát điên, đôi tay lại tăng thêm vài phần lực xoa nắn cơ thể nàng.
"Nhẹ một chút... anh... đừng động tay động chân ..." Thanh âm kiều mị của Lạc Tranh cất lên có chút yếu ớt vô lực. Chỉ cần nghe thấy thanh âm này của nàng, từng mạch máu trong người hắn như căng phồng lên, huyết mạch như muốn sôi trào. Thanh âm này đủ để hắn mê muội mất đi lý trí, càng muốn có được nàng nhiều hơn nữa…
Một bàn tay dọc theo đường cong mềm mại trên thân thể nàng từ từ dời xuống, lại lập tức vươn lên với một tốc độ đáng kinh ngạc, nhanh chóng áp vào bầu ngực tròn trịa của nàng.
Cách một lớp vải áo, Louis Thương Nghiêu mạnh mẽ xoa nắn bầu ngực đầy đặn, cảm thụ sự mềm mại của da thịt nàng trong lòng bàn tay quả thực là sự tận hưởng tuyệt vời nhất trên đời.
"Đừng..."
“Thiếu nợ trả tiền, không có tiền, dùng chính em bù lại.” Louis Thương Nghiêu đương nhiên là người lão luyện tình trường, đem nàng ghì chặt vào trong ngực, cúi đầu mang theo hơi thở tràn ngập mùi hoắc hương nhè nhẹ, thì thầm bên tai nàng.
“Vừa rồi em đã khiến tôi bị hao tốn không ít sức lực, trái tim tôi thực sự bị tổn thương nặng nề. Em là người gây ra chuyện này, cho nên tôi muốn em phải lập tức chịu sự trừng phạt.”