Lúc nàng từ hồ bơi trở lại, thực sự khiến hết thảy người có mặt đêm đó phải kinh hãi.
Không cần nhìn, hắn cũng biết rõ lúc đó có bao nhiêu ánh mắt đàn ông tham lam chứa đựng ham muốn tựa dã thú dán chặt lên thân thể mềm mại của nàng, mà nàng giống như nữ thần xinh đẹp từ trong làn nước cứ chậm rãi bước tới…
Hắn đã quên khuấy việc phải giúp nàng tắm rửa, cứ như vậy nhìn nàng không chớp mắt. Mái tóc đen óng mềm mại xoã xuống, vài lọn bồng bềnh trên mặt nước như muốn chui sâu vào từng ngóc ngách trong tâm hồn hắn.
Vầng trán trắng mịn như bạch ngọc, hàng lông mày cong cong, đôi mắt đẹp long lanh như nước hồ thu với đôi con ngươi lấp lánh như những vì tinh tú trên bầu trời, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng cùng chiếc cằm nhỏ khẽ động khiến hết thảy tạo thành một khung cảnh cực kỳ rung động lòng người.
Nhìn xuống chút nữa, toàn thân nàng lúc này dường như trong suốt, vóc người thon thả, từng đường cong cân xứng mê người, phảng phất như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, bộ ngực đầy đặn nhô cao thập phần quyến rũ, hai nụ anh đào đỏ hồng trên đó khiến người ta khó nhịn, thực muốn điên cuồng cắn nuốt.
Vòng eo thon thả nhỏ nhắn tựa như có thể nằm gọn trong một nắm tay, phần bụng mềm mại như ngọc, xuống chút nữa là thứ khiến người ta phải trào máu, cánh hoa mê người như ẩn như hiện, có chút xấu hổ ẩn núp trong hoa viên xinh đẹp…
Lạc Tranh khanh khách cười, mang theo một vẻ ngây thơ vô cùng, đầu óc choáng váng có chút mơ hồ, vô thức nắm lấy cánh tay Louis Thương Nghiêu, dường như có chút bất mãn nhìn hắn, nhíu nhíu mày, thì thầm, “Tại sao nhìn tôi như vậy….chê cười tôi sao…”
Nói xong, dường như có chút giận dỗi nàng dùng sức kéo một cái.
"Phù phù..." Louis Thương Nghiêu không ngờ tới nàng sẽ đem mình kéo xuống, bởi vì hắn ngồi bên thành bồn tắm để phòng ngừa nàng bị sặc nước cho nên cả nửa người đều là vươn tới phía trong bồn, bị kéo như vậy đương nhiên không tìm được điểm chống đỡ, còn chưa kịp phản ứng, cả người đều nhào vào trong bồn tắm lớn.
"Hì hì..." Lạc Tranh thấy khung cảnh mới lạ, bị chọc cười không ngừng, giống như một đứa trẻ nít thích thú với trò đùa ngốc nghếch của mình.
Louis Thương Nghiêu cả người ướt sũng, hắn vẫn đang mặc sơ mi quần dài tề chỉnh. Lúc này, áo sơ mi thấm nước ướt nhẹp dán sát vào thân trên hắn, đem toàn bộ cơ ngực rắn chắc hiện lên rõ ràng. Hắn nghiêng đầu nhìn chằm chằm người phụ nữ đang nở nụ cười tươi như hoa trước mặt, thì ra nàng lại thích đùa giỡn đến vậy. Nhưng mà, hắn cũng không hề thấy tức giận, một lời không nói, đem quần áo đã ướt sũng nhanh chóng cởi ra, ném khỏi bồn tắm.
Dưới tác dụng của rượu cồn, Lạc Tranh chẳng có tâm trạng nào mà ngắm nhìn người đàn ông trước mặt, đầu nàng lại bắt đầu đau nhức, có chút mê muội, thân thể có dấu hiệu như muốn chìm xuống, liền bị cánh tay đàn ông rắn chắc ôm siết vào lòng…
Trong bồn tắm, thân thể trắng muốt mềm mại của Lạc Tranh dán sát vào vòm ngực vững chãi màu đồng của hắn, cảm giác như từng cơ bắp của hắn đang co rút lại đầy áp bách…
Tiếp xúc với da thịt mềm mại như bông của nàng, cự long đã sớm ngang đứng, bắt đầu điên cuồng muốn phóng thích…
Ngước đôi mắt mông lung nhìn hắn, gương mặt cương nghị của hắn trước mắt nàng lúc ẩn lúc hiện, dường như lúc này có hai gương mặt giống nhau như đúc cùng hiện ra vậy. Nàng đưa tay muốn sờ lên đó, lại bắt hụt, bên tai chỉ nghe văng vẳng tiếng cười vui vẻ của hắn.
“Louis Thương Nghiêu…” Lạc Tranh nghiêng đầu, hàng lông mày đen nhánh khẽ nhíu lại, đáy mắt hiện ra màn sương mờ, đem khuôn mặt nhỏ nhắn dán trên ngực hắn, khẽ thì thầm, “Anh thích tôi sao…thích tôi sao…”
Câu hỏi bất ngờ của nàng khiến toàn thân Louis Thương Nghiêu run lên, bàn tay đem khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng khẽ nâng lên, có chút hồ nghi nhìn nàng. Những lời này từ trong miệng nàng thốt ra, khiến hắn thực không dám tin là thật.
Đôi môi anh đào hé mở, hơi thở như lan, cặp mắt hàm chứa men say như có thêm vài phần phong tình khiến Louis Thương Nghiêu nhìn vào mà si mê. Vẻ mặt có chút phức tạp, hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi nàng…
“Uhm…” Lạc Tranh khẽ kêu lên, nàng chỉ cảm thấy càng lúc càng chóng mặt, giống như từng cơn rung động dữ dội không ngừng khuếch tán trong đầu.
Ban đầu chỉ định hôn nhẹ lên môi nàng mà thôi, nhưng sự nhu thuận bất ngờ của nàng khiến hắn như bị kích thích, trở nên cuồng nhiệt hơn bao giờ hết… Bỏ mặc tất thảy, hắn siết chặt cánh tay, đem cả thân thể mềm mại của nàng áp chặt vào lồng ngực mình, hưởng thụ sự mềm mại khiến hắn như muốn nổ tung.
Một hồi lâu sau hắn mới có thể buông tha cho đôi môi đỏ mọng của nàng, Lạc Tranh ngước đôi mắt đã mông lung nhìn hắn, cười ngốc nghếch, “Anh là người xấu….cho nên tôi không thể thích anh… anh giết Tề Lê…. giết Tề Lê…”
Nói xong câu này, nàng liền nhắm mắt lại, có chút hỗn loạn chìm vào giấc ngủ.