/> Một lúc sau, hắn khẽ giơ tay bàn tay lên, những ngón tay thon dài khẽ chạm lên đầu nàng, nơi quấn đầy băng gạc, tận sâu trong đáy mắt xuất hiện vài tia rung động.
Ánh sáng từ ngọn đèn nơi giường bệnh đem hình dáng cương nghị của người đàn ông khắc họa một cách rõ nét. Ngón tay hắn nhẹ nhàng vẽ theo làn môi của nàng những đường nét hết sức nhu tình, khẽ nâng chiếc cằm nhỏ nhắn đầy kiêu ngạo cùng lạnh lùng của nàng lên. Nhìn từ phía sau, bóng lưng của hắn vẫn toát ra một vẻ cực kỳ nguy hiểm.
Lạc Tranh nằm trên giường bệnh khẽ “ưm” một tiếng, lông mày của người đàn ông khẽ chau lại, ngón tay dời đi, nhưng lại có chút lưu luyến không nỡ, khẽ chạm vào gò má nàng. Lòng bàn tay có chút thô ráp chậm rãi thưởng thức làn da mềm mại, mịn màng của nàng. Liền sau đó, lại từ từ di chuyển xuống chiếc cổ xinh xắn trắng trẻo như thiên nga.
Ánh mắt của người đàn ông có chút xao động cùng phức tạp nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường. Thấy nàng nằm mê man không yên giấc vẫn khẽ chau mày, không khỏi thở dài một tiếng.
“Thà rằng tự mình chịu khổ, cũng không cần đến sự giúp đỡ của tôi. Lạc Tranh ơi Lạc Tranh, Ôn Húc Khiên trong lòng em quan trọng đến vậy sao?”
Trong màn đêm yên tĩnh, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên có chút xa xăm. Hắn hơi cúi đầu cơ hồ lộ ra vài phần bất đắc dĩ…
Đêm tối mịt mù, có chút lãng mạn, có chút ấm áp…
Trong bóng đêm, tâm tình người đàn ông kia dường như cũng thả lỏng hơn, có thể thấy được trong ánh mắt hắn dần toát lên một vẻ trìu mến đầy dịu dàng. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé đặt bên giường của Lạc Tranh, đưa lên môi, hôn nhẹ. Thậm chí, còn đem những ngón tay xinh xắn của nàng nhẹ nhàng mơn trớn khắp trên khuôn mặt của hắn, tham lam hít lấy hương thơm quen thuộc trên những ngón tay nàng.
“Ưm…” Trong lúc mê man, Lạc Tranh ậm ừ một cách vô thức, bàn tay nhỏ bé non mịn như trẻ con hơi động đậy. Ánh mắt người đàn ông chợt chững lại, trong nháy mắt, không còn nhìn thấy sự ôn nhu trong đó nữa. Hắn chậm rãi đứng dậy, thân hình cao lớn che hết ánh sáng nhu hòa trong phòng, bao phủ lấy hình dáng nhỏ bé của Lạc Tranh.
Dáng vẻ của hắn bỗng trở nên hờ hững, trong ánh mắt cũng có sự thay đổi rõ rệt, khác hẳn với sự dịu dàng lúc nãy, bàn tay to lớn bỗng nhiên nắm chặt lại. Ít phút sau, hắn quay đầu, sải bước rời khỏi phòng bệnh.
Trong khoảnh khắc người đàn ông kia vừa rời khỏi, Lạc Tranh trên giường bệnh khẽ kêu một tiếng yếu ớt, “Nghiêu…” Thanh âm của nàng dường như có chút gì đó vô lực, có gì đó vô thức…
Máu…
Khắp nơi toàn là máu…
“Giết ngươi, ta giết chết các ngươi!” Âm thanh đầy man rợ hoà cùng dáng vẻ say xỉn vang lên đầy tàn bạo. Một con dao sáng loáng vung lên…
“A….” Lạc Tranh đột nhiên mở to hai mắt, ánh mặt trời đã tràn ngập căn phòng từ khi nào khiến cho cơn ác mộng đầy máu tanh kia hoàn toàn bị phá vỡ.
Nằm mơ, hóa ra là nằm mơ!
Lạc Tranh hít thở có chút khó nhọc, mồ hôi lạnh toát ra khắp trán, khiến băng gạc quấn quanh đầu cũng ướt đẫm theo. Thật lâu sau nàng mới hoàn hồn, đưa mắt nhìn xung quanh phòng.
Ánh mặt trời mùa thu toả ra một cảm giác cực kỳ ấm áp, nhẹ nhàng len vào trong phòng. Nơi này được bài trí khá tiện nghi cùng tinh tế, nhưng không khó để nhận ra đây là phòng bệnh.
“Cô tỉnh rồi!” Trong khi Lạc Tranh đang cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra, thì một giọng đàn ông nhẹ nhàng vang lên. Tuy giọng nói của anh ta có vẻ bình thản nhưng trong lời nói vẫn hàm chứa sự xúc động cùng vui mừng.
Lạc Tranh khẽ quay đầu, vết thương trên đầu nhói đau khiến nàng vô thức nhíu mày. Nàng nhìn thấy cách đó không xa có một người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa, nhìn thấy nàng tỉnh dậy, anh ta để tờ báo đang đọc sang một bên, bước lại gần nàng.
“Dennis?” Trong đáy mắt Lạc Tranh nổi lên một tia nghi hoặc.
Dennis khẽ mỉm cười, chủ động nhấn cái nút bên cạnh giường, đầu giường khẽ nâng lên cao hơn, nhờ đó Lạc Tranh cảm thấy thoải mái đôi chút.
“Cám ơn anh!”
“Những lời này phải là tôi nói mới đúng.” Dennis ngồi xuống bên cạnh, chăm chú nhìn nàng, chân thành cất tiếng hỏi thăm, “Hiện tại cô cảm thấy thế nào?”
Hôm nay, dáng vẻ Dennis trông vô cùng mị hoặc. Anh ta ăn mặc khá thoải mái, bộ trang phục tối màu làm toát lên vẻ bình thản cùng hơi thở trầm ổn khiến anh ta càng thêm hấp dẫn.
Thanh âm của anh ta cũng hết sức nhẹ nhàng, không quá kích động cũng không chứa dựng nhiều cảm xúc, giống như việc nàng tỉnh lại là chuyện hoàn toàn nằm trong dự đoán. Ánh mặt trời chiếu lên thân ảnh cao lớn khiến người khác nhìn vào đều có cảm giác chìm đắm cùng sự mê hoặc.
Lạc Tranh không thể không thừa nhận, vẻ đẹp của anh ta thực sự là một mầm hoạ. “Tôi đang ở trong bệnh viện sao?” Nàng muốn xác nhận lại một lần nữa.
Dennis gật đầu. “Đúng lúc Hắc Báo rời đi, cô liền ngất xỉu, ngã vào lòng tôi. Nhìn tình hình không mấy khả quan nên tôi lập tức đưa cô tới bệnh viện.”
“Tôi ngất xỉu? Tôi… đã xảy ra chuyện gì?” Lạc Tranh chỉ nhớ, nàng uống xong một bình rượu lớn sau đó Báo ca muốn đòi nợ máu với Hải Ni, nàng liền đem bình rượu đập lên đầu mình. Sau đó thế nào nàng cũng không nhỡ rõ.
Nàng vô thức sờ lên đầu mình, chạm vào chỗ băng gạc…
“Yên tâm, đầu của cô không bị ảnh hưởng gì, chỉ là chấn động chút đỉnh, nghỉ ngơi một thời gian là sẽ ổn thôi.” Dennis ôn nhu cười nhìn nàng, thấy tinh thần nàng khá tốt, không kìm được buông câu đùa giỡn. “Thật may là đầu của cô không có vấn đề gì, nếu không cùng làm bạn với Hải Ni thì tội của tôi quả thực quá lớn.”