, mất đi em đồng nghĩa với việc anh mất đi sinh mạng mình.”
“Húc Khiên, anh đi đi. Hai ngày tới tôi có vụ kiện phải xử lý ở ngoài. Chúng ta tạm thời xa nhau cũng tốt, ít nhất để cho hai bên có thời gian bình tĩnh lại.” Lạc Tranh có chút mệt mỏi, nhẹ giọng nói, “Cho nên, đừng tới tìm tôi nữa. Nếu tôi muốn về, sẽ tự mình trở về. Anh cũng nên hiểu rõ tính cách của tôi.”
Ôn Húc Khiên thấy không cách nào khuyên được nàng, đành gật đầu lia lịa, “Vậy…được rồi. Tranh Tranh, anh biết em sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh, nhưng anh sẽ luôn chờ em trở về.”
Tâm tình Lạc Tranh lúc này đã quá mệt mỏi, khẽ chớp mắt, xoay người bước vào nhà.
Phía bên ngoài, Ôn Húc Khiên nhìn chằm chằm theo bóng lưng Lạc Tranh dần biến mất, con mắt khẽ híp lại…
Mấy ngày tiếp theo cứ chầm chậm trôi qua, Lạc Tranh vẫn ở lại nhà Lưu Ly. Ban đầu, nàng muốn trở về căn hộ của mình nhưng Lưu Ly không đồng ý, sợ Ôn Húc Khiên lại đến quấy rầy, lại viện lý do sống một mình ở đây cũng buồn nên nhất định giữ Lạc Tranh ở lại.
Lạc Tranh biết rõ Lưu Ly có lòng tốt nên cũng không cự tuyệt nữa. Lúc tâm tình đang cô đơn đương nhiên sẽ hy vọng có một người bạn thân ở bên cạnh, lại thêm ngày hẹn qua bên sòng bạc ở Macau càng lúc càng gần, cho nên nàng cũng không muốn lãng phí thời gian chuyển đi chuyển lại. Mấy ngày này, nàng đều ở nhà của Lưu Ly tìm kiếm một số tài liệu cho chuyến đi Macau sắp tới.
Lạc Tranh vốn là người như vậy, chỉ cần bận rộn, nàng sẽ quên đi rất nhiều chuyện. Cho dù là chuyện vui hay chuyện buồn, lúc làm việc nàng sẽ vứt bỏ hết thảy tạp niệm trong đầu để chuyên tâm vào đó.
Rốt cục, Lạc Tranh cũng đã sắp xếp ổn thoả phần tài liệu liên quan đến hiện trạng các sòng bạc ở Macau. Khẽ xoa bóp cần cổ đau nhức, vừa quay đầu lại, Lạc Tranh liền nhìn thấy cái áo khoác của Thương Nghiêu treo trên mắc.
Những lời nói của hắn đêm hôm đó lại xuất hiện trở lại rõ ràng trong đầu nàng.
“Tâm lý của em còn chưa chuẩn bị tốt, vậy tối nay tôi tạm thời để cho em đi, để cho em hiểu rõ ràng bản thân mình thực sự muốn gì cũng là chuyện tốt. Nhưng mà, đêm mai, phải ngoan ngoãn trở về đây, nghe hiểu rồi chứ?”
“Không chịu nghe lời cũng không thành vấn đề. Tôi có rất nhiều biện pháp khiến em phải ngoan ngoãn trở lại. Tranh, em thông minh như vậy, nên biết rõ làm thế nào mới có thể khiến tôi cảm thấy vui vẻ…”
Tâm tư Lạc Tranh có chút run rẩy. Đã ba ngày trôi qua, chắc hẳn là hắn chỉ nói đùa thôi. Ba ngày nay, sóng yên gió lặng, một chút động tĩnh bên hắn cũng không thấy.
Nghĩ như vậy, tâm tình đang bất an của Lạc Tranh cũng dần bình tĩnh lại. Hắn, có lẽ sẽ không làm ra chuyện gì nữa…
Cứ như vậy, lại qua một ngày nữa, Lạc Tranh cùng Lưu Ly đi mua sắm trở về nhà lúc sắc trời đã ngả sang chiều muộn.
"Tiểu Tranh, cậu thực sự quyết định đêm mai đi Macau? Lưu Ly xoay chìa khoá, có chút lo lắng nhìn nàng. Hai ngày nay, khí sắc của Lạc Tranh đã khá hơn nhiều, nhưng nghe tới chuyện Lạc Tranh sẽ lập tức qua sòng bạc bên Macau khiến Lưu Ly thực có chút lo lắng.
Lạc Tranh nhận ra tâm tư của cô bạn thân, cười nhẹ, “Lưu Ly, cậu yên tâm đi, mình qua bên đó để làm việc chứ đâu phải đi đánh bạc. Cho dù bị thua hết tiền, mình cũng sẽ gọi cậu tới đón.”
"Tiểu Tranh, lúc này mà còn đùa được. Cậu không biết mình lo đến cỡ nào đâu. Tuy nói Macau với Hongkong cách nhau không xa, nhưng nơi cậu tới là sòng bạc, chỗ đó tốt xấu lẫn lộn, loại người gì cũng có. Hơn nữa đối phương lại vô cùng thần bí, mình thực sự sợ cậu sẽ gặp phải chuyện gì.” Lưu Ly khẽ lên tiếng.
"Yên tâm đi, mình làm luật sư nhiều năm như vậy, có chuyện gì là chưa từng gặp qua. Nếu yểu mạng thì đã chết lâu rồi. Mình đã nhận lời với người ta, cho dù có nguy hiểm cũng phải kiên trì đi làm.” Lạc Tranh vừa nói vừa đưa tay mở cửa, “Hơn nữa, lúc này chỉ có công việc mới có thể khiến mình…”
"Rầm..." Nói được một nửa, sắc mặt Lạc Tranh đột nhiên tái mét, cánh cửa đang mở ra lập tức bị đóng sầm lại. Nàng xoay người, lưng áp lên cánh cửa, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Lưu Ly bị bộ dạng của nàng làm cho sợ hết hồn, “Tiểu Tranh, cậu sao vậy? Trong phòng có gì thế?”
Hồi 5: Chìm đắm
Chương 7 - Phần 3: Hậu quả của việc bội ước
Lạc Tranh quả thực hồn phi phách tán, lại thấy Lưu Ly muốn bước vào, vội nói, “Lưu Ly, cậu…cậu khoan hãy vào nhà.”
“Có chuyện gì vậy?” Lưu Ly trong lúc nhất thời tay chân cũng cuống cả lên, “Không phải…có trộm ở trong nhà đấy chứ?”
“Không, không phải vậy.” Lạc Tranh cũng không biết nên giải thích thế nào, lo lắng nhìn cô bạn, “Lưu Ly, tóm lại cậu đừng nên vào nhà, chờ mình gọi, lúc đó cậu hãy vào.”
Lưu Ly cũng không hiểu ý của Lạc Tranh rốt cục ra sao, chỉ đành gật đầu.
Cả người Lạc Tranh áp lên cánh cửa, cảm giác run rẩy cùng sợ hãi từ sâu trong nội tâm lan toả khắp toàn thân, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi. Khẽ hít sâu một hơi, nàng hơi nhích chân, mở cử bước vào.
Phòng khách nhà Lưu Ly đối diện với cửa chính cho nên cô rất thích treo những tấm ảnh thú vị hoặc tranh phong cảnh ở trên tường. Nhưng lúc này, cả phòng khách lớn như vậy mà trên tường chỉ có một tấm ảnh mà thôi.
Không, phải nói đó là một tấm ảnh cỡ lớn mới đúng. Nhưng đó không phải là tấm ảnh phong cảnh tuyệt đẹp mà Lạc Tranh vẫn thường thấy mấy ngày nay, mà là một tấm ảnh chụp toàn thân cỡ lớn.
Khuôn mặt người trong ảnh hiện lên rất rõ ràng, chính là nàng - Lạc Tranh. Trong tấm ảnh này, nàng không có lấy chút quần áo nào trên người. Ngoài ra, trong ảnh còn có một thân hình đàn ông cao lớn, khuôn mặt rắn rỏi, ngay cả những đường cong trên thân thể hắn đều toát ra sự cương mãnh đầy uy lực.
Trong tấm ảnh, nàng bị người đàn ông kia áp chặt vào vách tường, cánh tay đàn ông rắn chắc hoàn toàn ôm lấy thân hình mềm mại, nhẹ nhàng giống như ôm một một chú mèo con. Vóc người cao lớn của hắn hoà với vóc dáng kiều mỵ của nàng toát lên vẻ quyến rũ vô cùng.
Bàn tay đàn ông dễ dàng nâng lên phần hông nhỏ nhắn, vật cứng rắn nóng bỏng như lửa dưới hạ thân hắn chôn vùi trong cơ thể nàng khiến người ta có thể dễ dàng cảm nhận được sức mạnh vô song của người đàn ông đó dù chỉ là nhìn qua ảnh chụp.
Tấm ảnh chụp khổ lớn khiến người ngoài nhìn vào không khỏi đỏ mặt tim đập loạn. Thân hình đàn ông cao lớn cùng thân hình phụ nữ nhỏ xinh, nhìn vô cùng hoàn mỹ, mà ngay cả góc độ chụp của tấm ảnh cũng thu hút hết thảy mọi ánh mắt.
Phải thừa nhận rằng góc độ chụp của tấm ảnh cực kỳ hoàn hảo, thể hiện rõ cảm giác nhu hoà, giống như một tấm poster phim điện ảnh mỹ lệ mang đậm sự đam mê, bởi nó toát ra nét tà mị khiến người ta có cảm giác muốn phạm tội, lại cũng có thể coi đây là một tấm ảnh nghệ thuật đỉnh cao bởi vẻ mặt của hai người trong ảnh vô cùng tự nhiên, ánh mắt của người phụ nữ tràn ngập một màn sương mê ly còn ánh mắt người đàn ông mang đậm nét quyến luyến sâu sắc…
Người đàn ông trong tấm ảnh đó không phải ai khác mà chính là Thương Nghiêu.
Hắn điên rồi!
Hắn điên rồi!
Đây là ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lạc Tranh. Sững người trước sự việc đang xuất hiện trước mắt, toàn thân nàng không tự chủ được mà phát run lên, vội vàng chạy thẳng vào phòng khách, dùng hết sức giật tấm ảnh kia xuống.
“Tiểu Tranh…” Lưu Ly không nhịn được bước vào, thấy vẻ mặt Lạc Tranh tái nhợt, lại đem vật gì đó dấu ra sau lưng, không thể không cất tiếng hỏi, “Đó là cái gì thế?”
Lưu Ly lại đưa mắt nhìn xung quanh phòng khách, không nhịn được sợ hãi kêu lên, “Trời ơi! Có người đã xông vào đây sao?”
Những tấm ảnh phong cảnh đẹp đẽ vốn được treo trên tường giờ bị ném vào một góc trên sàn nhà, chỉ còn lại bức tường trống rỗng.
Trong lòng Lạc Tranh vẫn ngập tràn sự sợ hãi, ngón tay gắt gao nắm chặt lấy tấm ảnh phía sau lưng, cũng may là khoảng cách với Lưu Ly vẫn còn đủ, nếu không chỉ cần tiến thêm một bước Lưu Ly sẽ nhìn thấy toàn bộ tấm ảnh.
Tâm trí vẫn còn hoảng loạn, Lạc Tranh chạy thẳng vào phòng ngủ, vốn nghĩ tới sẽ đem tấm ảnh kia thiêu huỷ, nhưng vừa ngẩng đầu lên, tâm trí còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã lại bị một phen kinh hoàng khiến hai mắt nàng trừng lớn.
Bức tường trong phòng ngủ hiện giờ cũng dán chi chít những tấm ảnh như vậy. Trong mỗi tấm ảnh đó, đều là nàng cùng Thương Nghiêu ở những tư thế hoan ái khác nhau, thậm chí còn có cả ảnh chụp vào đêm tân hôn của nàng…
Lạc Tranh không chút nghĩ ngợi, gần như nổi điên đem tất cả ảnh dán trên tường xé xuống, sau đó đặt vào trong một chiếc hộp lớn, châm lửa thiêu huỷ.
Khi nàng làm xong hết thảy, rốt cục mệt mỏi ngã ngồi trên sàn, nhìn xem đống ảnh kia dần dần biến thành tro bụi, tâm tình lại nổi lên một cảm giác kinh hoàng.
Thương Nghiêu vẫn là người đàn ông duy nhất khiến nàng cảm thấy sợ hãi. Không phải bởi vì hành động của hắn tàn nhẫn đến cỡ nào mà bởi vì nàng không cách nào suy đoán được những hành động đó. Chính vì không biết nên nàng mới cảm thấy hoảng sợ, bởi vì nàng không thể lường được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện như thế nào nữa.
Những tấm ảnh này, nhất định là do hắn dán lên!
Hắn... biết rõ ràng nàng đang ở nơi này, không những thế, còn vào hẳn trong phòng, nghênh ngang đem những tấm ảnh như vậy dán lên tường.
Đây là sự cảnh cáo của hắn đối với nàng sao?
Hắn đã bắt đầu hành động!
Lạc Tranh chỉ cảm thấy nơi ngực càng lúc càng nặng nề, cảm giác như có một bàn tay to lớn đang bóp chặt lấy cổ nàng, khiến cho nàng không cách nào hô hấp.
Thương Nghiêu! Người đàn ông này quả nhiên có đầy đủ thủ đoạn, tuy không hề lên tiếng nhưng vẫn có thể uy hiếp đối phương một cách hiệu quả.
"Cốc cốc cốc..." Lưu Ly nhẹ nhàng gõ cửa bước vào, thấy đống tro đã cháy hết trong chiếc hộp, lo lắng hỏi, “Tiểu Tranh, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”
Vừa rồi Lưu Ly đã đi kiểm tra một vòng tất cả các phòng lớn nhỏ trong nhà, không bị mất đồ, cũng không có thứ gì bị hư hại khiến cô càng cảm thấy kỳ quái.
Mà kỳ quái nhất, chính là phản ứng của Lạc Tranh.
Lạc Tranh đã không còn khí lực để trả lời nữa, mà cho dù còn khí lực cũng không biết trả lời như thế nào. Nàng đưa mắt nhìn Lưu Ly, nhưng khoé miệng không nhấc lên nổi.
“Cậu đang đốt thứ gì thế?” Lưu Ly có chút khó hiểu cất tiếng hỏi.
Lạc Tranh vô lực lắc đầu, lúc này, điện thoại di động của nàng lại vang lên hồi chuông vô cùng quỷ mỵ.
Lạc Tranh giật mình xoay người lại, một lời cũng không nói vội cầm lấy di động, nhìn thấy tên hiển thị loé lên trên màn hình, ánh mắt nàng khẽ chấn động, hồi lâu sau liền cắn chặt răng, quay sang hướng khác nói nhỏ, “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Đầu bên kia vang lên tiếng cười trầm thấp cực kỳ dễ nghe, lại mang theo sức cuốn hút vô cùng.
“Trở về đi!”
Tâm tư Lạc Tranh lập tức trùng xuống, “Anh điên rồi, anh là kẻ điên.”
"Tranh, vì em mà điên có gì không tốt?" Đầu bên kia vẫn vang lên giọng nói mang đậm ý cười của hắn, “Bốn ngày rồi, nên về nhà thôi, nếu em còn không về, tôi thật sự rất khó đảm bảo bản thân mình sẽ còn làm ra những chuyện gì nữa.”
“Anh tự tiện đột nhập nhà người khác, chỉ riêng tội này đã đủ để kiện ra toà rồi.” Lạc Tranh hận đến mức muốn giáng cho hắn một bạt tai, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra bộ dạng lười biếng đầy tà mị của hắn lúc này.