ch lên, một đầu gối chống lên giường, liền đó, bàn tay to lớn vươn ra túm lấy Lạc Tranh như thể bắt gà con thẳng đường kéo ngược trở lại.
"A..." Lạc Tranh chỉ cảm thấy toàn thân bị một sức mạnh điên cuồng khống chế, ngay sau đó thân hình to lớn của hắn áp xuống, một bàn tay to của hắn giữ chặt đầu nàng, hung hăng hôn lên đôi môi mềm mại...
Lạc Tranh nào có trải qua tình huống như vậy bao giờ. Cho dù lần đầu tiên bị hắn hấp dẫn, cũng chưa từng thấy hắn thô lỗ cùng mạnh bạo như vậy. Giờ khắc này, ngay cả hô hấp của nàng cũng thấy vô cùng gian nan, khó nhọc kêu lên, hai tay dùng sức đánh vào thân hình to lớn đang chèn ép lên người mình.
Đáng tiếc, thân thể của Thương Nghiêu quá cường tráng cũng quá cao lớn, Lạc Tranh dù mạnh mẽ đến mấy cũng chỉ là phụ nữ, sức lực sao có thể vượt hơn đàn ông. Nàng căn bản không có cách nào thoát ra, da đầu bắt đầu có cảm giác tê dại, đôi môi anh đào vốn căng mọng bị hắn kịch liệt giày xéo, một nỗi đau đớn nhanh chóng truyền khắp làn môi. Hồi lâu sau, hắn mới chịu buông nàng ra. Lạc Tranh không kịp nghĩ ngợi, một bàn tay liền vung lên.
Giữa không trung, cổ tay nàng bị bàn tay đàn ông cứng rắn bóp chặt. Tay kia của Lạc Tranh cũng vung lên, lại bị bàn tay to của hắn chế trụ, cuối cùng chỉ bằng một tay hắn đem cả hai cổ tay trắng mịn của nàng bẻ quặt ra sau lưng.
“Bé con, nghiện đánh người rồi sao?” Không khí lúc này vô cùng ngột ngạt, hơi thở đàn ông dần trở nên gấp gáp. Hắn nhìn chằm chằm nàng, gò má cương nghị, đôi mắt thâm thuý mang theo tia ma mị hệt ác quỷ, “Muốn cầu cứu? Em muốn tìm ai đây? Là hắn sao? Chẳng lẽ em đã quên, hắn chỉ cần uống say sẽ hệt như bùn nhão, không có chút cảm giác nào?
“Anh thật vô sỉ! Húc Khiên tín nhiệm anh như vậy, sao anh có thể ngay trong đêm tân hôn của anh ấy làm nhục anh ấy như vậy?” Hai tay Lạc Tranh bị hắn siết chặt, một chút cử động cũng không được, chỉ có thể phẫn hận mà nhìn hắn, ngọn lửa tức giận trong mắt cơ hồ có thể thiêu đốt đối phương.
Thương Nghiêu nghe vậy dường như cảm thấy đó là chuyện nực cười nhất thế gian, một bàn tay to liền nâng cằm nàng lên.
“Sao rồi, nhanh chóng thích ứng với vai trò Ôn phu nhân tới vậy sao? Đã được sự đồng ý của tôi chưa?” Vừa nói, bàn tay to của hắn vừa mơn trớn gò má mịn màng, thoải mái hưởng thụ ánh mắt phẫn nộ của nàng, bên môi toát lên nụ cười lạnh mang theo âm mưu quỷ dị...
“Em là người phụ nữ tôi thích, tôi còn chưa đồng ý, gã đàn ông nào dám đụng vào em.”
Lạc Tranh kinh ngạc đến độ trừng lớn hai mắt, giật mình sững người mất một lúc, mới ngập ngừng nói, “Anh ở đây nói bậy bạ gì đó? Anh điên rồi?”
Hắn nói những lời này là ý gì? Cho tới nay nàng đều rất rõ ràng, mỗi câu nói của hắn đều vô cùng hàm nghĩa. Hắn vẫn luôn là người đàn ông không thích nói nhảm, giờ khắc này, hắn lại thốt ra những lời này thực ra là muốn ám chỉ cái gì?
“Em cảm thấy tôi giống đang nói bừa lắm sao?” Giọng nói trầm thấp vang lên, mái tóc đen khẽ che khuất ánh mắt tà mị của hắn, nhưng không cách nào che kín vẻ mặt xấu xa kia, khóe môi hắn lại lần nữa toát lên nụ cười xấu xa.
“Bảo bối của tôi, là em quá không ngoan, tôi vốn nghĩ sẽ cho em một đêm tân hôn lãng mạn, đáng tiếc, ngày hôm qua em làm cho tôi vô cùng tức giận, cho nên hôm nay nhất định phải dạy dỗ em một chút.”
Thân thể Lạc Tranh khẽ run lên, lúc này nàng thực sự cảm thấy nguy hiểm đang lặng lẽ tới gần. Hắn thực sự không hề nói bậy, cũng không có ý định đùa cợt, thậm chí ngay cả thân hình rắn chắc của hắn cũng thể hiện rõ tính dã thú cùng chiếm hữu mạnh mẽ, ngay cả biểu tình trên gương mặt hắn cũng khiến người khác cảm thấy khó nắm bắt...
Nàng nên làm cái gì bây giờ, nên làm sao để tự cứu mình? Giờ khắc này, nàng không thể không cảm thấy hối hận vì hành động ngày hôm qua.
"Thương Nghiêu tiên sinh, tôi biết... ngày hôm qua mình không nên làm như vậy, xin anh…rộng lượng đừng để bụng, thả tôi ra.” Lạc Tranh khó khăn thốt lên lời xin lỗi, đạo lý người dưới mái hiên nhà không thể không cúi đầu nàng vẫn hiểu rõ. Cho dù nàng có cố chấp đến mấy, cũng phải nghĩ tới Ôn Húc Khiên. Tuy nói rằng cái giường này lớn đến mức bốn năm người nằm cũng không chật, mặc dù hắn ở phía bên kia đã say mềm, nhưng mà nếu bất ngờ hắn tỉnh lại thấy một màn này thì sẽ thế nào đây?
Nàng khó có thể tưởng tượng được!
“Biết sai nhận sai là chuyện tốt, đáng tiếc, đã quá muộn…” Thương Nghiêu nở nụ cười nhẹ đủ để hấp dẫn hết thảy mọi người, nhưng mà, nụ cười này lại vô cùng nguy hiểm, nguy hiểm đến mức con mồi có thể dễ dàng cảm nhận được ý đồ thôn tính của hắn, “Đêm tân hôn, người đàn ông em cần phục vụ chính là tôi!”