Lạc Tranh ngước lên, nhìn vào ánh mắt vô cùng sắc bén của hắn, lẳng lặng nói, “Thương Nghiêu tiên sinh dùng từ này không được hợp lý lắm. Ngài là ông chủ, tôi chỉ là nhân viên, sao dám giận dỗi chứ? Tôi chỉ muốn ở nhà một mình nghỉ ngơi cho tốt, không muốn bị người khác quấy rầy.”
Thương Nghiêu nhìn nàng hồi lâu, sắc mặt vô cùng bình lặng, khiến người khác không thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn. Một lúc sau, hắn đột nhiên nhếch môi, khe khẽ cười xoa đầu nàng, giọng nói trầm ấm vô cùng bao dung.
"Được, vậy em nghỉ ngơi cho tốt." Nói xong, hắn xoay người rời đi…
"Rầm..." Lạc Tranh đóng cửa lại, thân thể vô lực dựa lên cánh cửa, khó nhọc thở từng hồi.
Đưa mắt nhìn về phía bàn trà, mới phát hiện hắn đã chuẩn bị thuốc rất đầy đủ…
Trong nội tâm Lạc Tranh lại dâng lên một hồi hỗn loạn. Nếu như hết thảy những lời này là của Húc Khiên, nàng nhất định sẽ cảm động tới chảy nước mắt. Nhưng mà, hắn lại là bạn tốt của Húc Khiên, rốt cục hắn muốn làm cái gì?
Đầu óc của nàng lúc này thật sự mê muội...
Hắn chắc hẳn đã kết hôn, có vợ... Hắn nhất định rất yêu vợ của mình. Người như hắn, nếu không yêu thương, sao có thể tuỳ tiện kết hôn chứ?
Nếu đã kết hôn, hắn vì cái gì còn đến trêu chọc nàng?
Nghĩ tới đây, trong đầu Lạc Tranh thoáng hiện lên một câu Thương Nghiêu đã từng nói trước đây.
“Tôi năm nay 34 tuổi, giám đốc tập đoàn RM, chưa từng kết hôn.”
Hắn nói dối!
Rõ ràng ngay từ đầu đã là tên lừa gạt.
Nếu như hắn chưa kết hôn, tại sao tối hôm đó cô gái kia lại gọi hắn là anh rể?
Lạc Tranh chỉ cảm thấy buồn cười. Nàng sao lại có thể nhớ rõ ràng từng lời nói của hắn như vậy. Ngay từ lúc đầu, hắn đã là tên lừa gạt rồi. Có lẽ, tất thảy mọi thứ về hắn đều là giả, cũng giống như sự hoài nghi ban đầu của nàng, đó chỉ là bộ mặt bên ngoài của người đàn ông này.
Hắn còn có một bộ mặt khác không để ai biết?
Cho tới bây giờ, nàng cũng chưa từng nghe hắn đề cập đến các mối quan hệ riêng tư, ví dụ như gia đình hay cuộc sống hàng ngày của hắn. Đương nhiên, những chuyện này hắn không nói cho nàng cũng là bình thường. Nhưng mà còn những nhân viên khác ở công ty thì sao? Khi nàng tình cờ hỏi Isabel, nàng cũng đã giật mình. Isabel làm việc bên cạnh Thương Nghiêu nhiều năm như vậy, mà đối với cuộc sống riêng tư của hắn cũng không hề hay biết. Thậm chí, Isabel cũng chỉ biết gọi hắn là Thương Nghiêu tiên sinh.
Hắn không thể nào đơn giản như vậy! Bề ngoài càng đơn giản, sau lưng sẽ càng phức tạp. Nàng không tin người Pháp cũng sẽ gọi hắn bằng cái tên Thương Nghiêu, cho dù hắn có là con lai đi nữa cũng vậy.
Càng nghĩ, tâm tình lại càng loạn. Nàng dứt khoát bước lên lầu, chuyện gì cũng không muốn nghĩ nữa. Trở lại phòng ngủ, một lát sau, Lạc Tranh thiếp đi, cái gì cũng không biết…
Ánh nắng ban ngày dần bị ánh trăng thay thế, màn đêm đã buông xuống tự khi nào…
Bên ngoài cửa sổ, cảnh đêm vô cùng mỹ lệ. Ánh trăng hắt lên cửa kính, chiếu lên thân ảnh một người đàn ông đang ngồi nhàn nhã trên ghế giám đốc.
"Phải làm sao đây? Tôi nghe ra ý tứ trong lời nói của anh ấy. Anh ấy muốn rời bỏ tôi.” Một giọng nữ có chút bất lực truyền đến từ trong điện thoại, nghe kỹ còn cảm thấy vài phần uỷ khuất.
"Hắn bỏ được sao?" Người đàn ông kia không hề đếm xỉa đến câu hỏi, khẽ dựa lưng vào thành ghế. Ánh mắt hắn nhìn cảnh phồn hoa của thành phố về đêm, khoé môi nổi lên nét lạnh lùng che khuất sự tà mị thường ngày.
"Anh ấy có cái gì không bỏ được? Anh ấy sắp kết hôn rồi, đương nhiêu muốn đem mọi chướng ngại trừ bỏ hết.” Giọng nữ trong điện thoại mang đậm ý tức giận khó kìm.
"Nếu như cô cũng tự coi bản thân mình là chướng ngại, còn muốn hắn coi trọng cô sao?” Trên cửa kính phản chiếu một ánh mắt đầy khinh miệt cùng tia nhìn thâm thuý mang đậm nét u ám.
Hồi 4: Mê hoặc
Chương 5 - Phần 3: Thân bất do kỷ
"Vậy tôi phải làm sao đây? Người ta thực sự không nghĩ được cách nào cả." Giọng nữ kia có chút nũng nịu.
"Thể hiện bản lĩnh của cô, cô càng ngốc, hắn sẽ càng thích, hiểu chưa?” Người đàn ông cất giọng nhàn nhạt nói.
"Vậy..." Giọng nữ kia dường như có chút chần chừ, dừng lại vài giây, sau đó khẽ cất lên vô cùng dịu dàng, “Thương Nghiêu tiên sinh, người ta…rất nhớ ngài.”
Nghe được câu này, quả nhiên Thương Nghiêu lạnh lùng nhếch môi, đáy mắt nổi lên tia mỉa mai nồng đậm, “Vậy cô càng phải ngoan ngoãn thay tôi làm việc cho tốt, như vậy mới không phụ sự kỳ vọng của tôi đối với cô.”
"Người ta biết rồi..." Giọng nữ kia lại yêu kiều đáp lại.
Lúc này….
"Anh rể..." Tiếng gọi cũng theo cửa phòng làm việc mở ra trong nháy mắt, âm thanh của giày cao gót càng lúc càng gần.
"Sẽ gọi lại sau!" Thương Nghiêu xoay người dặn dò vài câu trong điện thoại, nhìn về phía Sally đang đột nhiên xông vào, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, vẻ không hài lòng trên gương mặt dường như tăng thêm vài bậc.
Sally vẻ mặt đang hưng phấn nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Thương Nghiêu cũng sợ đến cứng lại, bước chân cũng dè dặt hơn. Thấy hắn đặt điện thoại xuống mới dám tiến lên, bày ra bộ dạng vô cùng quyến rũ ngồi xuống phía đối diện.
Thương Nghiêu nhìn cô ta một thoáng, vừa muốn mở miệng, lại bị Sally vội vã lên tiếng ngắt lời.
"Được rồi, được rồi! Em biết anh muốn nói gì. Là em không đúng, vào phòng làm việc của anh không có gõ cửa.” Sally đem đồ trong tay đặt lên mặt bàn, giơ hai tay lên bày ra vẻ đầu hàng vô điều kiện.
Thương Nghiêu nhìn thoáng qua mấy thứ trên bàn, khẽ cười nhíu mày, “Đây là cái gì?”
Sally khẽ chép miệng, khuôn mặt có vẻ hơi mất tự nhiên. Một lúc sau, hai tay khẽ co lại, nói khẽ, “Đương nhiên là thuốc rồi. Đây là thuốc trị cảm cúm loại tốt nhất. Lần trước chị bị ốm cũng uống cái này, khỏi rất nhanh.”
Thương Nghiêu có vẻ buồn cười khẽ nhếch môi, "Xem ra cô còn biết mình đã làm sai.”
"Anh rể..." Sally khẽ hắng giọng, "Em cũng đâu phải kẻ đại gian đại ác, tại sao lại nhìn em như vậy?"
"Thật sao? Trước nay tôi không hề biết cô lại có sở thích đẩy người khác xuống nước.” Hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc bén như chim ưng của Thương Nghiêu nhìn chằm chằm vào Sally.
Sally bị hắn nhìn đến nỗi toàn thân đều cảm thấy không thoải mái, khó nhọc cất tiếng giải thích, “Đó là do cô luật sư kia không biết thân biết phận, lại còn nói em không có đầu óc. Em đương nhiên tức giận liền đẩy cô ta xuống, cũng chỉ muốn cho cô ta một bài học thôi.”
"Nếu đã nói vậy tức là cô không có làm sai. Vậy số thuốc này là ý gì?”
"Đó là..." Sally nhìn thoáng qua số thuốc, lại khẽ liếc hắn, "Chẳng phải là sợ anh trách tội sao? Tối qua, ánh mắt của anh như thể muốn đem em giết luôn. Nếu không, sao em phải chủ động đến làm vài chuyện khiến tâm tình anh vui vẻ chứ. Ai ngờ nghe được tin cô luật sư kia bị cảm nặng, nghĩ lại chắc cũng có liên quan đến việc bị ngã xuống nước hôm qua. Nói đi nói lại, cô ta cũng thật quá yếu ớt, mới thế mà đã phát bệnh rồi.”
Nhìn vẻ mặt có chút khinh thường của Sally, Thương Nghiêu cũng chẳng buồn nói thêm với cô ta, đem chỗ thuốc cầm trên tay nhìn kỹ.
"Yên tâm đi, không phải là thuốc độc. Em nào dám ở trước mặt anh làm ra những chuyện như vậy.” Sally cất giọng vô cùng bất mãn.
"Cô không ngại đường xa chạy tới Paris này, chắc không phải là vì buổi tiệc đó chứ? Thương Nghiêu cất tiếng hỏi, ý vị vô cùng sâu xa.
"Em đương nhiên là vì chị rồi. Anh có biết chuyện xấu của anh và cô luật sư kia vừa truyền tới, chị liền đứng ngồi không yên. Em vừa hay thay chị đi một chuyến, anh không biết trong lòng chị nhớ anh tới mức nào sao…” Nói đến đây, Sally đứng dậy, đi về phía Thương Nghiêu, vẻ mặt vô cùng quyến rũ vòng tay ôm lấy cổ hắn, lại từ từ dời xuống, khẽ vuốt ve lồng ngực rộng rãi cùng cơ ngực rắn chắc, ngón tay xinh đẹp lộ ra ý khêu gợi mê người.
"Còn em nữa... Anh rể, Sally cũng rất nhớ anh."
Thương Nghiêu cũng không có đẩy Sally ra, để mặc ngón tay kia tuỳ ý chạy lung tung trên lồng ngực hắn. Thân hình cao lớn không một chút hợp tác, mở miệng cất giọng lạnh lùng.
"Sally, cô nên hiểu cho rõ. Cho dù cô ở trước mặt tôi cởi sạch, tôi cũng không có chút hứng thú nào với cô hết.”
"Anh..." Sally vô cùng xấu hổ, tức giận thu tay lại, đứng ở trước mặt hắn, "Anh yêu chị em như vậy sao? Em có điểm nào không bằng chị chứ? Vì sao anh yêu chị mà không thể yêu em?”
"Về điểm này hãy đi hỏi chị của cô." Thương Nghiêu nói xong cũng không thèm đếm xỉa gì tới cô ta nữa.
Sally tức giận đi đến sofa ngồi xuống, vẻ mặt bất mãn nhìn Thương Nghiêu. Thật lâu sau, cất tiếng hỏi, hàm ý không vui không hề che dấu. “Anh rể, thành thật cho em biết, anh với Lạc luật sư kia, thực sự không hề động lòng?”
Thương Nghiêu chẳng buồn nhìn đến cô ta, nhàn nhạt nói, "Cô nên biết cho rõ ràng, tất cả những vấn đề riêng tư, tôi sẽ không trả lời."
"Chuyện này có liên quan đến chị em.” Sally lại đứng dậy, vẻ mặt cáu kỉnh.
"Chuyện này cũng không liên quan đến chị cô.” Thương Nghiêu vẫn giữ nguyên giọng nói bình thản như trước.
Sally nghe vậy, càng thêm không vui, "Sao có thể không liên quan? Em không muốn có kẻ thứ ba xen vào phá hoại tình cảm của chị.”
"Sally, trong mắt tôi, cô càng giống kẻ thứ ba hơn." Thương Nghiêu buồn cười nhìn cô ta.
Sally trên mặt thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên, "Em dĩ nhiên muốn, nhưng là... Em cũng biết mình không nên tranh giành với chị. Nhưng mà…” Ánh mắt chợt trở lên sắc bén, Sally trầm giọng nói, “Nếu cô luật sư kia dám xen vào tình cảm của hai người, em nhất định không để yên cho cô ta.”
"Tự quản lý bản thân cho tốt rồi hãy nói!” Thương Nghiêu đặt tập tài liệu trong tay xuống, ánh mắt chuyển lạnh, "Cô làm loạn vậy đủ rồi, đêm nay tôi sẽ cho máy bay riêng đưa cô về nhà.”
"Em còn muốn ở đây chơi thêm vài ngày..." Sally vừa muốn phản đối, lại thấy vẻ không vui trong đáy mắt Thương Nghiêu, bèn im miệng.
"Được rồi, được rồi, em đi, được chưa? Nhưng mà, anh nhất định không được động lòng với cô luật sư kia.” Vẫn không cam tâm, Sally cố vớt vát dặn dò thêm.
"Trở về chăm sóc chị cô cho tốt, còn nữa..." Thương Nghiêu cất giọng nói không chút tình cảm, "Về sau, trước khi vào phòng làm việc của tôi, nhớ gõ cửa!"
Sally hơi chu mỏ vẻ bất mãn, buồn buồn gật đầu. Người đàn ông này vẫn cứ lạnh nhạt như vậy… Nhưng mà, hắn càng như vậy, sẽ càng khiến phụ nữ ham muốn níu giữ…
***
Bóng đêm càng thêm mị hoặc, từng ngôi sao trên trời lúc ẩn lúc hiện giống như những con mắt lặng lẽ quan sát thế gian. Ánh trăng xuyên thấu cửa sổ, toả ra thứ ánh sáng trắng bạc chiếu vào phòng ngủ, hắt lên gò má của thân hình xinh đẹp đang ngủ trên giường khiến khung cảnh trong phòng càng thêm mông lung, huyền ảo.
Chỉ là, nàng ngủ càng lúc càng bất an. Thân thể lúc nóng, lúc lạnh, mồ hôi liên tục rịn ra. Lông mày đen nhánh khẽ chau lại, hàng lông mi dài cong vút dưới ánh trăng khe khẽ run rẩy, tựa như cánh bướm xinh đẹp, không ngừng lay động trên những cánh hoa…
Lạc Tranh lại chìm vào một cơn ác mộng, hết thảy sự việc trong cơn ác mộng đó khiến nàng run rẩy không ngừng.
Nàng mơ thấy mình khi còn nhỏ, một mình ăn cơm, một mình đi học. Cho đến khi tan học, những bạn cùng lớp đều được cha mẹ đón về, nàng mới đeo cặp sách lên, lẳng l