Giữa khe cửa hé mở là đôi mắt đen sâu thẳm của một người đàn ông. Kỳ Ưng Diêm vốn dĩ chỉ muốn hù dọa Lưu Ly một chút, không ngờ chứng kiến cảnh tượng trong phòng tắm lại khiến nhiệt huyết đàn ông của anh ta bỗng chốc sôi trào.
Từng bọt nước trong suốt như pha lê từ vòi hoa sen phun xuống cơ thể tuyệt đẹp của Lưu Ly khiến toàn thân cô nhanh chóng ướt đẫm. Những dòng nước nhẹ nhàng chảy dọc theo từng đường cong mê người trên thân thể cô khiến toàn thân Kỳ Ưng Diêm như căng lên khi thấy dáng vẻ thanh xuân mê người của cô hiện ra trước mắt.
Mái tóc dài của Lưu Ly xõa ra cũng bị làn nước làm ướt nhẹp và có chút hơi rối đã che lấp một phần thân thể của cô. Màu đen của mái tóc càng làm nổi lên làn da trắng như ngọc, mịn như tuyết của cô. Thân hình mềm mại, cân xứng hệt một cành liễu tha thướt khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Dường như Lưu Ly rất sợ bị hương liệu vấy lên người nên hơi thở của cô cũng trở nên dồn dập. Tuy Kỳ Ưng Diêm không nhìn thấy chính diện qua cánh cửa hé mở, nhưng anh ta có thể thấy được những đường cong quyến rũ mê người đang không ngừng phập phồng theo từng hơi thở. Những bọt xà phòng đọng lại trên cơ thể tựa như những bông tuyết trắng xóa khiến những đường cong trên cơ thể cô càng được khắc thêm vẻ tao nhã, cuốn hút đầy ma lực và khêu gợi tới cả thánh nhân Liễu Hạ Huệ.
Bàn tay Kỳ Ưng Diêm đã nắm chặt lại từ bao giờ. Anh ta không ngừng thúc giục bản thân phải lập tức rời khỏi nơi này bởi hành động nhìn trộm này trước giờ vẫn luôn bị anh ta coi thường. Nhưng hiện tại, hai chân Kỳ Ưng Diêm cứ như bị đóng đinh tại chỗ, không cách nào rời đi. Cánh tay rắn chắc giống như bị một ma lực khống chế khẽ đem cửa phòng tắm đẩy rộng ra hơn một chút khiến những đường nét đẹp đẽ nhất của người con gái đang tắm hoàn toàn hiện rõ trong tầm mắt anh ta.
Không phải Kỳ Ưng Diêm chưa từng nhìn thấy cơ thể phụ nữ mà ngược lại anh ta còn thấy quá nhiều, nhiều tới mức khiến anh ta cảm thấy chán ghét, thậm chí tới mức anh ta cảm thấy dường như cơ thể của tất cả phụ nữ trên thế giới này đều chẳng có gì khác biệt. Sau mỗi cuộc tình chóng vánh, anh ta đều nảy sinh cảm giác giống nhau. Khi sự cuồng nhiệt qua đi, anh ta đều nảy sinh cảm giác thân thể phụ nữ chỉ là một khối thịt có khả năng di chuyển mà thôi.
Nhưng cảm giác với Lưu Ly thì khác, nó mang lại cho Kỳ Ưng Diêm quá nhiều sự rung động. Rung động tới mức có thể làm lay động linh hồn của anh ta.
Kỳ Ưng Diêm chưa từng biết rằng, nhìn một người phụ nữ tắm lại là một sự hưởng thụ sung sướng như thế này. Anh ta nhìn không hề chớp mắt, ánh mắt dán chặt vào cơ thể Lưu Ly đang ở trong nhà tắm. Trông cô lúc này thật chẳng khác nào Thiên Sơn thánh nữ hạ phàm, gò má thanh tú khẽ ngước lên để mặc làn nước nhẹ nhàng chảy xuống thân thể mình.
Dòng nước dịu nhẹ chảy xuống rồi khẽ đọng lại trên mắt, má, mũi của Lưu Ly. Cái miệng nhỏ khẽ hé mở, mái tóc hơi rối xoã xuống bờ vai, hương thơm từ trên cơ thể phảng phất trong không khí. Mà cánh tay trắng mịn của cô khẽ vuốt những sợi tóc xoà xuống mặt cũng khiến người ta có cảm giác bối rối khó tả.
Thân thể như ngọc của Lưu Ly thực khiến tầm mắt của Kỳ Ưng Diêm như bị hút vào. Từ bờ vai thon thả, tới vòng eo nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo không một chút tỳ vết với phần bụng phẳng tới mức hoàn hảo cho tới từng đường cong mềm mại như tơ lụa.
Đây là một cảm giác rất khó diễn tả thành lời, là sự thuần khiết không ai có thể mạo phạm.
Lưu Ly không hề hay biết thân thể mình sớm đã bị người ta nhìn thấy hết. Sau khi tắm rửa cẩn thận một hồi cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm và an tâm hơn, vừa quay sang định với lấy khăn tắm…
Á… Đôi mắt Lưu Ly vừa đối diện với đôi mắt rực lửa như loài sói hoang của người đàn ông đang đứng ở cửa liền hét lên, ngón tay cũng trở nên run rẩy khiến khăn tắm rơi ngay xuống đất.
Lưu Ly giống như nhìn thấy ma quỷ vậy. Trong lúc nhất thời, vì mải hét lên mà cô cũng quên mất việc phải che cơ thể mình lại. Thấy Kỳ Ưng Diêm cong môi nở nụ cười đen tối, Lưu Ly mới hoàn hồn và vơ vội một chiếc khăn sạch khác quấn lấy cơ thể mình. Ngón tay cô vẫn run rẩy chỉ về phía Kỳ Ưng Diêm, “Anh…anh…bỉ ổi!”
Kỳ Ưng Diêm không những không vội vàng rời đi mà còn ung dung đứng dựa vào cửa, nghiêng đầu nhìn Lưu Ly, “Anh bỉ ổi? Sao lại nói anh bỉ ổi?”
“Anh…” Lưu Ly đỏ bừng mặt, cánh tay nhỏ bé nắm chặt lấy góc khăn tắm đang bao trước ngực, ánh mắt tràn ngập sự lo lắng cùng không vui, “Tại sao anh lại có thể nhìn lén phụ nữ tắm như vậy? Thật quá vô liêm sỉ!”
Cho tới bây giờ, Lưu Ly cũng chưa từng nghĩ anh ta là loại người này.
Kỳ Ưng Diêm cũng không lo cô sẽ xông ra ngoài nên cũng không mấy quan tâm, dù sao anh ta cũng đứng chặn ở cửa rồi. Xem ra Lưu Ly cũng không có gan dám xông vào ngực anh ta. Thế nên anh ta càng tỏ vẻ vô tội, khẽ giơ hai tay lên.
“Lưu Ly, việc em lên án anh quả thực không có chút căn cứ nào. Việc em đi tắm quên khoá cửa là sự thật. Anh cũng muốn dùng nhà tắm nên mới tình cờ bước vào. Sao có thể kết luận anh vô liêm sỉ chứ? Theo lý mà nói, điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là em không quan tâm xem rốt cuộc anh có nhìn thấy gì hay không? Anh chỉ là hành động theo nhu cầu của bản thân mà thôi. Em cũng biết là anh yêu em đúng không? Cho nên việc anh mất tự chủ mà nhìn lén em một chút cũng là điều bình thường mà thôi.”