ng vẻ lo lắng của Lưu Ly thì anh ta hoàn toàn ngược lại, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã cùng tự đắc.
“Còn yêu cầu gì nữa?” Lưu Ly chỉ có thể nín nhịn sự khó chịu trong lòng mà lên tiếng hỏi.
Kỳ Ưng Diêm xoay người Lưu Ly lại, trực tiếp ôm chặt lấy eo của cô, nhìn cô chăm chú. “Từ nay về sau, không được gọi anh là Kỳ tiên sinh nữa, phải gọi tên của anh.”
Lưu Ly nghe xong, gò má đột nhiên trở nên đỏ ửng. Tự nhiên trong đầu lại một lần nữa nghĩ tới ánh mắt xấu xa của Kỳ Ưng Diêm, khẽ cắn cắn đôi môi đang run rẩy của mình.
“Chẳng lẽ việc này khó như thế sao? Anh thích em trực tiếp gọi tên anh, nghe rất êm tai.” Kỳ Ưng Diêm nở một nụ cười tươi rói. Trong lúc đó, mặt trời càng lúc càng lên cao chiếu sáng cả một vùng. Thấy dáng vẻ của Lưu Ly vẫn không chịu đồng ý, anh ta liền thở dài. “Haiz, chẳng còn bao lâu nữa người dân địa phương sẽ tới vườn hoa làm việc rồi nhỉ?”
“Được, em đồng với với anh!” Lưu Ly bị những lời của Kỳ Ưng Diêm hù dọa đến nỗi phải vội vàng lên tiếng chấp nhận, “Còn không buông em ra.”
Cuối cùng Kỳ Ưng Diêm cũng chịu buông tay, Lưu Ly thở phào nhẹ nhõm. Đang định xoay người chạy trốn… “Em vừa đồng ý với anh những gì ấy nhỉ?” Kỳ Ưng Diêm chứng kiến dáng vẻ sắp sửa chạy trốn của Lưu Ly, lười nhác lên tiếng.
Lưu Ly không làm được gì, chỉ còn biết bất đắc dĩ dừng bước. Cô quay đầu lại, trừng mắt một cái nhưng vẫn phải miễn cưỡng dẫn anh ta ra khỏi vườn hoa.
***
Hai người vừa mới định bước vào rừng hoa đào, liền nhìn thấy một bóng người từ trong biệt thự chạy ra, đang hướng phía hai người mà chạy tới. Cả Kỳ Ưng Diêm và Lưu Ly cùng dừng bước, quay ra nhìn nhau. Người khách không mời mà đến này thực ra không còn hướng đi nào khác chỉ có thể xuyên qua rừng hoa đào này mới có thể rời khỏi nơi đây.
Tật xấu khó bỏ, phen này không thể buông tha cho tên trộm này được.
Đang lúc định tẩu thoát lại nhìn thấy hai người dừng bước ngay trước rừng hoa đào. Vẻ mặt của người đó không khỏi nổi lên một hồi cảnh giác vì không ngờ rằng bọn họ lại trở về vào đúng lúc này.
Kỳ Ưng Diêm chăm chú quan sát tình hình. Hóa ra kẻ trộm là một phụ nữ, cô ta ăn mặc khá gọn gàng và đơn giản, chắc là để thuận tiện cho việc lẻn vào nhà người khác. Hàng lông mày của Kỳ Ưng Diêm khẽ nhếch lên, nhanh chóng bước về phía trước…
“Giao ra đây!” Kỳ Ưng Diêm ít nhiều cũng có thể đoán ra người phụ nữ này là ai.
Lưu Ly thì vẫn đứng nguyên một chỗ không hề nhúc nhích. Ánh mắt nhìn người phụ nữ có chút phức tạp.
Người phụ nữ kia có chút giật mình, đứng ngẩn ra một lúc khi bị giọng nói của người đàn ông cao lớn phía trước làm cho sợ hết hồn. Sau khi đánh giá tướng mạo của Kỳ Ưng Diêm, cô ta quay sang Lưu Ly cất giọng hết sức mỉa mai…
“Lưu Ly, cô quả thật cũng không đơn giản chút nào. Ngay cả luật sư Kỳ Ưng Diêm nổi tiếng cũng bị cô mê hoặc. Joseph nếu như còn sống nhất định sẽ rất hối hận về những hành động của mình trước kia.”
Ánh mắt của Kỳ Ưng Diêm có chút rung động. Suy đoán của anh ta quả không sai, người phụ nữ này chính là Amelia mà Lưu Ly từng nhắc tới.
Cô ta quả thật cũng có vài phần xinh đẹp, nhất là mái tóc. Nhưng ánh mắt thì tràn đầy vẻ oán hận khiến cả khuôn mặt kia có chút không bình thường.
“Cô là Amelia đúng không? Nếu đã biết rõ thân phận của tôi như vậy thì lập tức giao đồ ra đây!” Kỳ Ưng Diêm hướng cô gái kia nhẹ nhàng lên tiếng, khẽ đưa tay ra.
Nét mặt của Amelia thoáng hiện lên một chút hoảng loạn. “Tôi giao cái gì mới được chứ?”
“Thế cô đang cầm cái gì đấy?” Nụ cười của Kỳ Ưng Diêm càng thêm sáng lạn, giọng nói nhàn nhã cùng tự đắc cất lên. “Cô nên hiểu rằng, chưa được sự đồng ý của chủ nhà mà cô lại hết lần này tới lần khác lẻn vào nhà người khác như thế là rất mất lịch sự hay không? Nếu ở nơi khác, hành động này chính là tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp. Và thứ đồ cô đang cầm trên tay chính là đồ trộm cắp. Cô còn muốn tôi gọi tội trạng của cô bằng cái tên gì đây?”
“Tôi đâu có hết lần này tới lần khác xông vào nhà cô ấy trộm đồ? Chỉ có hôm nay mà thôi!” Amelia tức giận, lập tức phản bác lại lời nói của Kỳ Ưng Diêm. Nhưng sau khi nhìn thấy nụ cười “gian xảo” của anh ta, cô ta mới chợt nhận ra mình đã bị mắc bẫy.
Kỳ Ưng Diêm cất tiếng cười đầy sảng khoái, “Nếu đã dám thừa nhận thì lập tức giao đồ ra đây, đừng có lãng phí thời gian vô ích nữa. Tôi chỉ là luật sư mà thôi, cũng không phải là quan tòa nên có thể coi như chuyện này tôi chưa nhìn thấy.”
Amelia đã từng được nghe qua những “truyền kỳ” về Kỳ Ưng Diêm nên biết người đàn ông này cũng không dễ mà động vào. Hơn nữa, người đàn ông này đã nắm được đằng chuôi, không những miệng lưỡi rất cứng rắn mà bối cảnh của gia đình cũng không hề tầm thường. Tốt nhất không nên đắc tội với người này.
Cô ta có chút tức giận, bất mãn lấy ra từ trong túi xách một tập tài liệu, trực tiếp đưa đến trước mặt của Kỳ Ưng Diêm. Anh ta nhìn thoáng qua, tất cả đều là số liệu ghi chép hàng ngày của Lưu Ly.
Cuối cùng Lưu Ly cũng tiến lên trước, nhìn cô ta rồi chậm rãi lên tiếng, “Amelia, tôi phải nói bao nhiêu lần nữa thì cô mới chịu hiểu đây? Cho dù cô có lấy trộm được cách điều chế đi chăng nữa nhưng đã trải qua nhiều năm như vậy, cô luôn sống trong thù hận nên căn bản đã quên mất một điều: Đối với người bào chế hương liệu, điều quan trọng nhất là phải có cái “tâm”. Cô như thế thì sao có thể bào chế ra một hương liệu tốt đây? Huống hồ cô còn muốn điều chế ra hương liệu từ cây hoa thần nữa. Mà căn bản, loại hương liệu này tôi cũng chưa có nghiên cứu ra cách bào chế. Cô lấy đám số liệu này về cũng chỉ tạo ra bán thành phẩm mà thôi.”
Amelia nghe xong, khẽ cười lạnh, “Hóa ra loại hương liệu này cô vẫn còn chưa nghiên cứu ra. Tôi còn tưởng rằng cô là thiên tài chứ? Mà sao hôm nay tự nhiên thái độ của cô lại trở nên tốt như vậy? Có phải vì có mặt Kỳ Ưng Diêm ở đây không? Cô đừng quên, cô chỉ là kẻ chuyên đi cướp bạn trai của người khác? Cô có phải hồ ly tinh không mà ngay cả Kỳ luật sư cũng bị cô lừa như vậy?”
“Cô luôn miệng nói tôi quyến rũ Joseph, cho tới tận bây giờ, cô vẫn luôn đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Vậy còn cô thì sao? Đã nhiều năm trôi qua như vậy, ngoại trừ việc sống trong thù hận cùng hết lần này tới lần khác ăn trộm thành quả nghiên cứu của tôi thì cô đã làm được gì? Joseph đã chết rồi, chẳng lẽ cô cứ định sống như vậy cả đời hay sao?” Lưu Ly khẽ nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng…
“Thật là cảm động a! Người khác không biết chuyện còn tưởng tôi đang đổ oan cho cô đấy!” Amelia nhìn Lưu Ly bằng ánh mắt mỉa mai sâu sắc rồi sau đó lại quay đầu nhìn về phía Kỳ Ưng Diêm.
“Kỳ Ưng Diêm, tôi biết rõ trong luật giới anh là người rất nổi tiếng. Nhưng trong thời gian ở tại đây, chẳng lẽ anh không nhận ra cô ta là loại người như thế nào sao? Đồ đê tiện này…”
“Amelia, cô hãy cẩn thận lời nói của mình. Nếu không tôi sẽ lập tức kiện cô tội phỉ báng người khác.” Kỳ Ưng Diêm lạnh lùng nhắc nhở cô ta rồi lại khẽ cong môi cười.
“Lưu Ly là người thế nào, tôi là người hiểu rõ nhất. Đối với những chuyện trước kia, tôi cũng biết khá rõ ràng. Không ngại nói với cô rằng, một người phụ nữ còn không “trông chừng” nổi người đàn ông của mình lại quay sang đổ tội cho một người phụ nữ khác thực sự là chuyện rất đáng buồn cười.
Nếu có thời gian sao cô không thử ngẫm lại xem vì sao lại mất đi Joseph? Vì sao biết rõ Lưu Ly không hề thích mình mà anh ta vẫn còn muốn chia tay với cô? Nguyên nhân tột cùng là gì tôi nghĩ cô là người biết rõ nhất. Nhưng…
Bây giờ cô tìm tới Lưu Ly để kiếm chuyện cũng bởi vì căn bản cô không hiểu cô ấy là người như thế nào… Còn tôi, đối với Lưu Ly, tôi luôn một lòng tin tưởng. Cho dù không biết rõ mọi chuyện cũng không vấn đề gì. Chỉ cần biết rằng, cô ấy là người phụ nữ mà tôi yêu là được rồi!” Kỳ Ưng Diêm bình tĩnh cắt ngang lời của Amelia, đưa ra một tuyên bố vô cùng bá đạo.
Trong đáy mắt của Lưu Ly có chút chấn động. Cô không nói gì cả, chỉ khẽ cắn cắn môi rồi nhắm mắt lại.
Nghe xong những lời này của Kỳ Ưng Diêm, Amelia thực sự cảm thấy sững sờ. Một lúc lâu sau cô ta mới có lại phản ứng. Nụ cười đầy vẻ châm biếm mang theo hàm ý sâu xa trên khoé môi cô ta càng trở nên rõ ràng hơn. “Lưu Ly, cô cũng thật lợi hại, có thể mê hoặc hết người này tới người khác như vậy. Xem ra cô cũng có duyên với luật sư quá đấy!”
Hô hấp của Lưu Ly lúc này có chút gấp gáp nhưng cô cũng chỉ dùng ánh mắt không vui nhìn về phía Amelia mà thôi.
Ánh mắt của Amelia lộ rõ tia oán hận cùng sự giận dữ nhưng rất nhanh chóng bị Kỳ Ưng Diêm chắn ngay trước tầm nhìn…
“Amelia, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi gặp cô. Tuyệt đối đừng để tôi bắt gặp cô trộm đồ lần thứ hai. Nếu không, cho dù cô có là đàn chị của Lưu Ly đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không tha cho cô đâu.”
Tầm mắt của Amelia khẽ dời về phía gương mặt của Kỳ Ưng Diêm, “Tôi thật không hiểu vì cái gì mà đàn ông các anh đều thích cô ta?”
“Thích một người là vì nhận thấy ở người đó những điểm vô cùng đáng giá. Vì cô không nhận thấy được những điểm này nên mới liên tục sống trong oán hận như thế. Tôi mong cô sau khi trở về hãy suy nghĩ thật kỹ: Thực sự cô oán hận Lưu Ly hay là oán hận chính bản thân mình đã không giữ được Joseph? Nếu cô thực sự yêu anh ta thì nên tôn trọng quyết định của anh ta mới phải.”
Kỳ Ưng Diêm trước giờ vốn không thích đi thuyết giảng đạo lý cho người khác. Đây là lần đầu tiên anh ta nói nhiều như vậy. Sau khi dứt một tràng thuyết giáo, Kỳ Ưng Diêm lại khẽ cất tiếng cười.
“Tôi không ngại nói cho cô biết, Lưu Ly là người phụ nữ mà tôi yêu. Cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa thì tôi vẫn sẽ luôn ở bên cạnh cô ấy. Vẫn là câu nói cũ, đừng để tôi gặp lại cô lần nữa…”
“Nếu không thì anh định làm gì tôi?” Amelia tức giận nhìn Kỳ Ưng Diêm.
Nụ cười trên môi Kỳ Ưng Diêm vẫn cực kỳ mê người nhưng lời nói lại cực kỳ lạnh lùng, “Cô có biết vì sao tôi lại làm luật sư biện hộ hay không?”
Trong đáy mắt của Amelia liền nổi lên một tia cảnh giác.
“Lý do rất đơn giản. Luật sư biện hộ thường có sở trường về khoản ngụy biện mà bản thân tôi luôn rất thích ngụy biện. Trên pháp đình luôn thích mở to hai mắt mà nói này nói kia. Chẳng hạn đen thì nói thành trắng, trắng lại nói thành xám. Cho nên Amelia, cô nói xem, một ngày nào đó ngộ nhỡ tôi thấy cô không vừa mắt hoặc cô không chịu nghe theo lời cảnh cáo của tôi, chẳng may tôi nhất thời kích động lại cho cô ăn vài bữa cơm tù cũng nên. Đến khi cô ra ngoài thì cũng trở thành người có tiền án tiền sự rồi, tiền đồ của cô sẽ thực sự nguy to đó.”
“Anh…” Amelia rất muốn cất tiếng thoá mạ Kỳ Ưng Diêm nhưng lại nghĩ tới việc anh ta vừa nói thực không phải chuyện đùa, hơn nữa anh ta là người có khả năng làm được như vậy nên nắm tay cô ta khẽ siết lại thành nắm đấm, “Xem như anh lợi hại!” Nói xong, Amelia tức giận thở phì phì rồi bỏ đi.
Kỳ Ưng Diêm vẫn nhếch môi nhìn theo bóng dáng Amelia mỗi lúc một xa dần. Đợi tới khi hình bóng cô ta hoàn toàn biến mất, anh ta mới khẽ vươn vai một cái rồi lại thuận thế khoác lấy vai Lưu Ly, rồi nắm chặt lấy vai cô…
“Được rồi, anh vừa giúp em giải quyết mọi chuyện, vậy em định cảm ơn anh thế nào đây?”