i vì chỉ có cô ấy mới biết…” Thanh âm của Lưu Ly nhẹ nhàng cất lên, từng lời đều cực kỳ rõ ràng, “…tôi trước giờ thích những món thanh đạm, không ăn những món cay nóng, không uống rượu có nồng độ cồn vượt quá mức cho phép của rượu vang.”
“A…” Kỳ Ưng Diêm hoàn toàn trợn tròn mắt…
Lưu Ly căn bản cũng không để ý đến bộ dạng trợn mắt há hốc miệng của Kỳ Ưng Diêm. Một bàn với đầy các món cao lương mỹ vị kia dường như không khiến cô cảm động mấy mà ngược lại còn khiến gương mặt Lưu Ly lộ rõ vẻ nghi hoặc…
“Anh nói những thứ này đều mua về từ siêu thị nhưng theo tôi biết thì siêu thị gần đây nhất cũng phải mất tới nửa giờ lái xe. Sao anh có thể trong thời gian ngắn như vậy vừa chọn mua nguyên liệu lại vừa nấu được những món ăn này.”
Kỳ Ưng Diêm vô thức đưa tay vuốt vuốt mi tâm. Bộ dáng này của Lưu Ly khiến anh ta thực không rõ suy nghĩ trong lòng cô lúc này ra sao, cô đang tán thưởng hay oán giận anh ta. Suy nghĩ này khiến trong lòng Kỳ Ưng Diêm không khỏi nổi lên chút cảm giác thất bại nhưng đồng thời cũng có chút ít kiêu ngạo.
“Làm những món này cũng không tốn quá nhiều thời gian, đương nhiên nếu làm cho người mình yêu ăn thì lại càng có động lực.” Kỳ Ưng Diêm cực kỳ lớn mật thẳng thắn lên tiếng.
Lưu Ly nhìn vẻ mặt có chút quái lạ của Kỳ Ưng Diêm. Khi nghe những lời này, vẻ mặt cô không hề có chút ngượng ngùng nào mà ngược lại, hàng lông mày thanh tú hơi nhíu lại, cúi đầu khẽ hỏi, “Tôi thực không hiểu tại sao anh lại thích tôi?”
“Thích một người đâu cần có lý do, Lưu Ly…” Kỳ Ưng Diêm đi đến trước mặt Lưu Ly, đặt tay lên hai vai cô, khiến cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. Vẻ mặt Kỳ Ưng Diêm cũng trở nên cực kỳ nghiêm túc, từng lời nói cũng vô cùng rõ ràng, “Suốt một thời gian dài vừa qua, thật ra anh đều muốn nói với em một câu. Nói rằng, anh không chỉ thích em mà ngay lần đầu tiên thấy em, anh đã yêu em rồi.”
“Yêu tôi?” Lưu Ly nghe xong lại có chút giật mình, cũng không lập tức đẩy Kỳ Ưng Diêm ra mà tò mò hỏi tiếp, “Anh không hiểu chút gì về tôi sao có thể yêu tôi được?”
“Yêu một người cũng cần phải có lý do sao?” Kỳ Ưng Diêm khẽ cười nhẹ, gương mặt anh tuấn hiện lên tình ý không chút giấu diếm.
“Chẳng lẽ lại không cần?” Lưu Ly hỏi ngược lại.
Kỳ Ưng Diêm khẽ lắc đầu, “Có thể yêu một người cũng chính là duyên phận. Cũng như em và anh, chỉ cần có duyên thì việc yêu nhau cũng là chuyện rất bình thường. Tình yêu vốn rất đơn giản, không cần phải suy nghĩ quá phức tạp như vậy.”
“Trong mắt tôi, cái mà anh gọi là duyên phận kia đều do một tay anh tạo ra, trước đó chúng ta cũng không có bất kỳ quan hệ gì. Tuy tôi đối với tình yêu không có kinh nghiệm, nhưng tôi biết tình yêu phải được sự tình nguyện của cả hai bên. Đối với tôi mà nói, anh chỉ là bạn của Tiểu Tranh mà thôi.” Lưu Ly khẽ lên tiếng phủ nhận, thanh âm của cô tuy rất nhẹ nhưng lại cực kỳ thẳng thắn và có chút tàn nhẫn.
Sắc mặt Kỳ Ưng Diêm lập tức biến đổi bởi anh ta không ngờ Lưu Ly sẽ cự tuyệt trực tiếp và dứt khoát như vậy. Anh ta lớn đến thế này cũng chưa từng trải qua tình huống như vậy bao giờ. Khẽ liếm môi, giọng nói của Kỳ Ưng Diêm đã có chút lúng túng…
“Chẳng lẽ em không có chút cảm giác nào với anh sao?”
“Anh nên nhớ tôi rất ghét luật sư!” Lưu Ly tuy cảm thấy câu hỏi của anh ta rất kỳ quái nhưng vẫn trả lời.
“Yêu một người và chuyện người đó làm công việc gì chẳng có chút liên quan nào với nhau cả. Nhưng nếu em đã ghét luật sư đến vậy thì anh hoàn toàn có thể từ bỏ công việc đó.” Kỳ Ưng Diêm nghiêm túc lên tiếng, bộ dạng không giống như đang đùa cợt chút nào.
Lưu Ly rốt cuộc cũng đẩy hai bàn tay Kỳ Ưng Diêm ra khỏi vai mình, lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn anh ta, “Anh làm luật sư hay không là chuyện của anh, chẳng liên quan gì tới tôi cả. Tôi ghét luật sư cũng là chuyện của tôi, cũng không liên quan gì đến anh hết. Tôi thật không hiểu tại sao anh cứ thích đem hai chuyện này nhập vào làm một.”
“Lưu Ly…”
“Được rồi! Tôi còn có rất nhiều chuyện phải làm. Nếu anh đã vất vả chuẩn bị đồ ăn như vậy thì cũng đừng lãng phí nó.” Lưu Ly nhẹ nhàng ngắt lời Kỳ Ưng Diêm, chỉ mấy món ăn trên bàn, “Nhưng hãy nhớ sau khi ăn xong nhất định phải dọn bàn ăn đó.” Nói xong, cô liền xoay người rời đi.
“Lưu Ly, đừng như vậy.” Kỳ Ưng Diêm lập tức bước nhanh tới chặn đường, “Tất cả những gì anh vừa nói đều rất nghiêm túc.”
“Tôi cũng rất nghiêm túc!” Lưu Ly ngước mắt nhìn anh ta, đột nhiên như nhớ ra điều gì đó liền lên tiếng, “Anh vừa rồi có thể lái xe đi siêu thị mua đồ chứng tỏ anh đã không còn choáng đầu nữa. Vậy cũng nên rời khỏi đây được rồi.”
Trong lòng Kỳ Ưng Diêm không khỏi dâng lên một hồi ảo não. Thật đúng như câu nói “Trộm gà không được còn mất thêm nắm thóc.” Nghĩ tới đây, anh ta liền xoay người ngồi lại xuống ghế, bộ dạng cũng trở nên cực kỳ uể oải. Lưu Ly có chút kỳ quái nhìn anh ta, “Anh lại sao rồi?”
“Chóng mặt…” Kỳ Ưng Diêm đưa tay ôm lấy đầu. Lần này đúng là Lưu Ly đã khiến anh ta thực sự cảm thấy quá nhức đầu, còn có cả cảm giác vô lực nữa.
“Chóng mặt? Vừa rồi không phải anh vẫn tốt lắm sao?” Lưu Ly nghi ngờ hỏi lại. Lúc này, cô không cách nào để tin những lời của Kỳ Ưng Diêm là thật.
Kỳ Ưng Diêm than nhẹ một tiếng, “Có lẽ em vĩnh viễn không hiểu được cảm giác bị cự tuyệt khó chịu đến thế nào, đặc biệt với những người đang bệnh. Vì hy vọng khiến em vui nên anh mới bất chấp việc đầu vẫn còn choáng váng mà vẫn lái xe đi mua nguyên liệu về nấu ăn, kết quả chẳng những em không chút cảm kích còn ngược lại trách anh như vậy. Lưu Ly, không phải anh muốn ép buộc em phải tiếp nhận anh. Cho dù là bạn bè đi nữa thì em cũng nên cho anh một cơ hội. Ngay cả khi em ghét luật sư thì ít ra cũng nên cho anh cơ hội để giải thích, không cần ngay từ đầu đã giáng cho anh một đòn chí mạng như vậy. Từ trước tới giờ, anh đều thật lòng với em.”
Kỳ Ưng Diêm bắt đầu phát huy khả năng biện luận của mình để làm lý lẽ chiếm lấy tình của của Lưu Ly.
Hàng lông mày đen nhánh của Lưu Ly khẽ chau lại, nhìn anh ta một lúc lâu mới khẽ lên tiếng, “Tôi cũng nói thật cho anh biết, chưa từng có người đàn ông nào chủ động làm những việc này vì tôi cho nên phản ứng của tôi như vậy cũng là rất bình thường. Tôi vốn là người ăn chay. Hơn nữa tôi cũng không có ý đuổi anh đi, chỉ là anh ở lại nơi này sẽ rất không thoải mái thôi.”
“Không thoải mái? Ai nói anh cảm thấy không thoải mái?” Kỳ Ưng Diêm thấy giọng nói của Lưu Ly nhẹ nhàng hơn cũng bạo gan kéo tay cô, để cô ngồi xuống cạnh mình, “Như vậy đi, em thấy thỉnh thoảng anh vẫn choáng như vậy chi bằng em ngồi đây cùng anh ăn trưa được không, nếu không lỡ anh ngất xỉu thì em cũng không biết.”
Lưu Ly nghiêng đầu nhìn anh ta, có chút nghi hoặc hỏi lại, “Anh thật sự váng đầu?”
“Thật!” Vẻ mặt Kỳ Ưng Diêm cho thấy anh ta không hề nói đùa.
Lưu Ly suy nghĩ một chút rồi khẽ than nhẹ một tiếng, “Tôi ngồi đây cùng anh, anh mau ăn đi.”
Trong lòng Kỳ Ưng Diêm không khỏi cười thầm một chút bởi âm mưu của anh ta đã thực hiện. Cảm giác này khiến anh ta thấy mặt mũi mình cũng được gỡ gạc đôi chút. Nhìn Lưu Ly một hồi, anh ta khẽ nói tiếp, “Hay em ăn cùng anh đi, anh cũng có làm mấy món ăn nhẹ mà.”
Lưu Ly nhìn anh ta vẫn không nói gì.
Kỳ Ưng Diêm thấy vậy liền gục đầu vào vai Lưu Ly dọa cho cô kinh hãi kêu thành tiếng. Anh ta ngước mắt nhìn cô, “Anh thích mùi hương thơm ngát trên người em, mùi hương này khiến anh cảm thấy bớt choáng váng hơn.”
“Nhưng như vậy làm sao anh có thể ăn được?” Lưu Ly chậm rãi tiếp lời, “Tôi sẽ không xúc cơm cho anh đâu.”