“Đúng vậy! Tóm lại, mẹ sẽ đón tiểu Louis về chăm sóc một thời gian.” Tân Thanh Hà vừa cười vừa nói.
Lạc Tranh cùng Louis Thương Nghiêu khẽ đưa mắt nhìn nhau. Đối với quyết định này của bà, họ biết rõ có phản đối nữa cũng vô dụng. Xem ra chỉ có một cục cưng đúng là quá ít.
***
Hy Lạp, thị trấn Flora.
Khi màn đêm buông xuống, thị trấn nhỏ lại hoàn toàn chìm vào sự tĩnh lặng, dường như chỉ còn tiếng trò chuyện của các loài hoa mà thôi.
Vừa rửa mặt xong bước lên lầu hai, Lưu Ly liền nghe thấy từ trong phòng khách truyền tới một tiếng kêu đau đớn. Cô hơi sững sờ rồi vội xoay người đẩy cửa phòng khách bước vào.
Thật ra phòng khách này cũng không phải quá nhỏ. Trong đó được bố trí toilet, phòng tắm riêng để khách tiện sử dụng. Bước vào thấy trong phòng ngủ không có ai, Lưu Ly khẽ quay đầu nhìn về phía phòng tắm. Dường như thanh âm kia là vọng ra từ đó. Không phải anh ta gặp tai nạn gì đấy chứ?
Lưu Ly vốn là người có suy nghĩ rất đơn thuần, thấy trong phòng tắm yên tĩnh như vậy nên cô cũng không chút nhíu mày hay nghĩ ngợi liền đưa tay đẩy cửa phòng ra…
Khung cảnh lúc này dường như đã đóng băng lại…
Bên ngoài cửa phòng tắm, ánh mắt của Lưu Ly thoáng sững lại…
Bên trong phòng tắm, thân hình đàn ông cao lớn hoàn toàn lộ rõ…
Kỳ Ưng Diêm vừa mới tắm xong, từng bọt nước lấp lánh vẫn còn đọng lại trên người, dưới ánh đèn ấm áp càng khiến làn da khoẻ mạnh của anh ta sáng lên đầy quyến rũ, từng cơ bắp khẽ cuộn lên đầy mạnh mẽ, bọt nước lăn tăn trên người càng miêu tả thân hình cân đối của anh ta với vai rộng, eo hẹp, chân dài rắn chắc….
Mỗi một bộ phận đều là sự kết hợp cực kỳ hoàn mỹ, không có lấy một chút mỡ thừa mà chỉ toát lên vẻ tinh tráng đầy khí lực.
Không ngờ tới sẽ có người đột ngột đẩy cửa vào nên bàn tay đang chuẩn bị cầm lấy khăn tắm của Kỳ Ưng Diêm khẽ sững lại, tuy thoáng có chút giật mình nhưng anh ta cũng rất nhanh khôi phục lại phản ứng, đôi mắt khẽ nheo lại, có chút hứng thú nhìn người phụ nữ đứng ở cửa.
“Rầm!” Sắc mặt Lưu Ly vẫn cực kỳ tỉnh táo, thậm chí cũng không hét lên mà cực kỳ kiên quyết đem cửa phòng tắm đóng kín lại, sau đó lập tức rời khỏi phòng của anh ta.
Kỳ Ưng Diêm khẽ bật cười, động tác cũng có chút khó khăn, cầm lấy khăn tắm rồi bước ra khỏi phòng tắm.
***
Trở về phòng mình, Lưu Ly cũng không còn duy trì được sắc mặt lạnh lùng như trước nữa. Cô ngồi xuống sofa, khuôn mặt đã sớm đỏ bừng lên từ lúc nào, trái tim cũng không ngừng đập loạn lên, hoảng hốt hệt như một chú nai nhỏ đi lạc trong rừng rậm.
Cô lớn như vậy rồi nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy thân hình một người đàn ông. Một màn vừa rồi cả đời này Lưu Ly cũng chưa từng nghĩ tới, huống hồ là nhìn trực tiếp đến như vậy.
Trời ạ!
Lưu Ly không nhịn được khẽ đưa tay ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng của mình. Lòng bàn tay vốn lạnh buốt giờ cũng trở nên nóng rực. Trong đầu cô tựa như vẫn còn hiện rõ bộ dạng vừa rồi của anh ta…thân hình cao lớn, vạm vỡ, lồng ngực rộng rắn chắc, còn có quái thú biểu tượng cho sự nam tính ở giữa hai chân…
Đúng vậy! Chính là quái thú, nếu không sao có thể đáng sợ như vậy.
Lưu Ly đưa tay áp chặt lên lồng ngực. Đáng ghét, sao trái tim cô vẫn đập điên cuồng như vậy? Phải làm sao bây giờ?
Còn đang nghĩ ngợi, cửa phòng lại vang lên mấy tiếng gõ nhẹ khiến Lưu Ly trong cơn hoảng loạn vô thức cất tiếng hỏi, “Ai thế?”
Nhưng hỏi xong, cô lại cực kỳ hối hận. Cả căn biệt thự này chỉ có cô và anh ta, cất tiếng hỏi như vậy chẳng phải chứng tỏ cô đang rất hoảng loạn hay sao?
Khẽ cắn cắn môi, Lưu Ly thực sự hối hận đến muốn chết luôn cho rồi.
Ngoài cửa vang lên tiếng cười nhẹ của đàn ông, “Là tôi!” Dường như Kỳ Ưng Diêm cũng rất phối hợp trả lời.
Trong lòng Lưu Ly không khỏi dâng lên một hồi khẩn trương, một màn vừa rồi vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan trong đầu óc khiến cô không cách nào tỉnh táo được. Cuối cùng, Lưu Ly quyết định lên tiếng, “Tôi đã ngủ rồi, có gì để mai nói sau.”
“Lưu Ly, tôi thực sự rất cần cô giúp!” Kỳ Ưng Diêm xem chừng rất nhẫn nại lên tiếng, nhưng nếu để ý kỹ sẽ nhận ra trong ngữ khí của anh ta còn mang theo một chút ngạo ý.