Bạc Băng cũng hết cách, cô lấy một trăm yên của anh ta rồi bù thêm tiền của mình vào, thanh toán quyển tạp chí rồi đưa cho anh ta cầm đi.
Cô lại không nghĩ tới, chưa được một giờ, anh ta đã quay lại, trên tay cầm một quyển tạp chí khiêu dâm khác nhìn cô mỉm cười.
Buổi tối không người, đối mặt với một gã điên người Nhật Bản, cô có chút sợ hãi. Nhất thời lo sợ, cô không tự chủ được mà lấy di động ra gọi cho Diệp Chính Thần.
Điện thoại đổ chuông khá lâu, anh mới nhận cuộc gọi, từ điện thoại truyền đến một chất giọng lạnh lùng: “Có việc gì sao?”
Mũi cô cay nồng, vô cùng hối hận vì đã gọi cho anh.
“Thật sự xin lỗi!” Bạc Băng cố gắng kiềm chế tiếng hít thở không thông của mình: “Em gọi nhầm số!”
Người đàn ông Nhật Bản thấy cô không để ý đến hắn, cầm quyển tạp chí lắc lư trước mặt cô, miệng hắn ta lẩm bẩm một câu tiếng Nhật, Bạc Băng nghe mà chỉ hiểu lơ mơ: “Tôi thích… Nhìn được lắm… Từng này tiền có đủ không?”
Bạc Băng vừa định nói chuyện, di động bên kia đã dập máy.
Tại một quốc gia xa lạ, không có ai để cô có thể dựa dẫm. Bạc Băng khẽ cắn môi, cô giật lấy quyển tạp chí trên tay tên biến thái, hung hăng đập vào đầu hắn: “Cút đi, đồ ngu ngốc, đồ lưu manh. Nếu anh không đi, tôi sẽ báo cảnh sát!”
Hắn vẫn không đi, ôm đầu chạy khắp nơi trong cửa hàng, đem hàng hóa trong cửa hàng vứt vươn vãi khắp nơi…
Hắn làm loạn một lát, Bạc Băng đang có ý định gọi điện thoại cho cảnh sát, thì bỗng nhiên một tiếng mở cửa cực lớn vang lên, một bóng đen cao to đem theo luồng khí mạnh mẽ chạy sộc vào.
Bạc Băng ổn định lại tinh thần, lúc này cô mới nhìn rõ người đang nổi cơn thịnh nộ trước mặt chính là Diệp Chính Thần.
“Sư huynh, hắn…”
Không đợi cô nói hết, Diệp Chính Thần mạnh mẽ kéo cổ áo người đàn ông biến thái Nhật Bản lôi ra ngoài. Bạc Băng đuổi theo, thì nhìn thấy người đàn ông Nhật Bản đó đang ôm bộ phận quan trọng nhất trên cơ thể, đau đớn nằm trên mặt đất lăn lộn, rên rỉ nhận lỗi, cầu xin tha thứ.
Quen biết Diệp Chính Thần lâu như vậy, phong cách của anh luôn luôn tao nhã, lịch sự, Bạc Băng chưa bao giờ nhìn thấy một khía cạnh khác của con người anh như lúc này, mạnh mẽ như dã thú, con người sắc bén, cô sợ đến mức không dám đến gần anh.
Diệp Chính Thần thấy cô bước ra cửa, anh sửa sang lại quần áo một chút, đi tới, cầm khăn giấy đưa cho cô…
“Không cần!” Bạc Băng ngẩng đầu lên, cố gắng không để nước mắt rơi xuống: “Sao anh lại đến đây?”
“…” Anh xoay mặt nhìn về nơi khác, ánh trăng màu trắng chiếu sáng sự chịu đựng cùng áp lực của anh.
“Quên đi, coi như em chưa hỏi gì!”
Bạc Băng trở về cửa hàng tiện lợi, nhìn ra phía cửa, cô thấy anh tức giận xoay người, hung hăng nện một đá vào tên biến thái. Sau đó, kéo gã đó vào trong xe, lái xe đi mất.
Sau đó cô nghe nói, anh tìm một khoa thần kinh tốt nhất, đưa gã biến thái đó đi làm kiểm tra, sau đó trực tiếp đưa hắn đến bệnh viện tâm thần.
Bạc Băng thu dọn những món hàng đang rơi rải đầy trên sàn, trong lòng cô lúc này còn lộn xộn hơn mớ hàng hóa đó.
Kể từ ngày đó, trừ khi giáo sư tìm cô, cô tuyệt đối không đến phòng nghiên cứu, không có tiết học thì cô đến thư viện, hay ở nơi nào đó lên mạng, đọc sách, hoặc làm bài tập. Vì không muốn đối diện với đêm dài khó ngủ, cô xin ông chủ cửa hàng tiện lợi để cô làm hai ca, từ sáu giờ đến chín giờ cô làm thức ăn, từ chín giờ đến mười hai giờ làm thu ngân. Lý Khải vì nhường cho cô, đổi ca từ sáu giờ đến chín giờ làm thu ngân.
Cứ như vậy, mỗi buối sáng thật sớm cô rời khỏi phòng, mỗi buổi tối hơn mười hai giờ cô mới về đến nhà trọ. Phòng của cô, đã lâu lắm rồi không có mùi vị khói lửa của thức ăn.
Buổi sáng, Bạc Băng thường ngồi nghỉ ngơi ở vườn trường uống ly sữa nóng, ăn cơm ở căn tin hoặc là ăn một chút thức ăn nhanh gần hết hạn của cửa hàng tiện lợi, buổi tối ở cửa hàng cô vừa làm vừa ăn món gà hoặc vài món ăn khác.