ót lại hỏi: “Dụ... tổng, nghe nói giám đốc Nguyễn của Tam Khai muốn điều tôi sang công ty con, anh quyết định thế nào rồi?”
“Có điều động công tác sẽ thông báo cho cô”
Dụ Hằng buông một câu ngắn gọn, quay người bước vào sân bóng quần, nhanh nhẹn bắt đầu đánh bóng. Anh không cần người đi cùng, hoàn toàn coi đây như hoạt động rèn luyện thân thể, từng tư thế, động tác đẹp mà mạnh mẽ. An Tín đứng sau lưng anh ngất ngây mất một lúc, vỗ vỗ cái mặt đỏ lựng, hớn hở xuống lầu.
Chính Nam ngồi trước quầy bar đợi cô, trên tay cầm ly chân cao, lắc lắc chất lỏng màu xanh lam. Trước mặt anh còn có một ly rượu trống không, trong suốt, lặng yên, như hiu quạnh cùng anh, dưới ánh đèn lờ mờ lóe lên ánh sáng màu lạnh. An Tín đi tới, đến gần sát mặt cậu: “Cậu uống bao nhiêu rồi?”
Chính Nam đặt ly xuống, toàn thân phả ra hơi rượu lành lạnh. Cậu chống đầu nhìn An Tín một lúc, mới nói: “Đi thôi, tôi đưa cô về”.
Chính Nam lái chiếc xe đua màu trắng, phía sau có gióng bảo vệ có sức mạnh khiến người ta yên tâm hệt như chính cậu vậy. An Tín đi một vòng quanh xe, ngẩng đầu hỏi: “Đổi xe rồi sao?”
Chính Nam mở cửa xe, ngồi vào trước: “Ừm. Loại xe này tính năng tốt, có lực hoãn xung, thích hợp để chở phụ nữ”.
“Cậu nghĩ chu đáo thật đấy”.
Xe thì đúng là tốt thật, nhưng chủ nhân lái vừa lái đã dẫn động tất cả mã lực, xé gió lao đi như trong “Initial D”(6) vậy. An Tín sợ xanh mặt, bấu chặt ghế ngồi la oai oái: “Chính Nam cậu bị bệnh à? Lái nhanh như thế làm gì chứ?” Chính Nam mắm môi xoáy vô lăng, trôi chảy với phong độ của Jay Chou(7). Cậu không nói không rằng xông thẳng vào đường bờ sông, rồi đột ngột dừng lại cái rẹt, nhét xe vào chỗ trước con đê chừng 1 mét.
(6) Initial D: bộ phim kể về những tay đua đường phố dựa trên cuốn truyện tranh Nhật Bản cùng tên.
(7) Châu Kiệt Luân: ca sỹ nổi tiếng Trung Quốc, diễn viên chính phim Initial D.
Chỉ tiến lên trước một chút nữa thôi, là cả chiếc xe đã lao xuống sông. An Tín hoảng hồn nhìn cậu.
Chính Nam quay mặt sang, lặng im nhìn ngắm gương mặt bị gió thổi đỏ ửng, mái tóc tung bay, khóe miệng căng ra nụ cười, nói: “An tóc xoăn, làm thế nào đây? Tôi bây giờ hình như rất không vui”.
“Cậu sao lại không vui?” Cô bị cậu nhìn chằm chằm như thế, đành bị động hỏi.
Chính Nam giơ ngón tay lạnh như băng ra, chầm chậm trượt theo từng đường nét trên gương mặt cô, giọng điệu cực kỳ thờ ơ: “Tại sao ư? Phải rồi, để tôi nghĩ đã nhé, tại sao cảm giác hứng khởi khi gặp cô biến đâu mất nhỉ?”
Giọng cậu trở nên vừa lạnh vừa trầm, không khác nhiệt độ nơi ngón tay là bao. An Tín muốn gạt cô ra, cậu bỗng lấy hai bàn tay áp khẽ vào má cô, ép đôi môi hồng của cô dẩu ra.
“Cô biết không, An tóc xoăn”, Chính Nam bấu má cô vặn vẹo, “Thấy cô không vui, tự trong lòng tôi cũng thấy buồn phiền, chỉ muốn làm cho cô vui lên, nên đã đưa cô đến club của Dụ Hằng. Cái “Tinh Quang” đó chính là của Dụ Hằng mở ra, nghe Tiểu Sảnh kể đó cũng có nguồn gốc của nó, có điều đó không phải điều quan trọng, điều quan trọng là ở sân bóng quần, đã biết lát nữa thôi anh ta sẽ tới, tôi còn luyến tiếc cái con mẹ gì chứ, không nỡ cứ thế bỏ đi, để cô gặp được anh ta. Vì sao ư? Bởi cô là đứa đầu óc bã đậu, cứ thấy người đàn ông đó là quên sạch sành sanh, cũng không biết tôi đã đứng trước thang máy đợi cô bao lâu. Tôi nghĩ có lẽ đấy chính là số mệnh của tôi, đứng sau lưng cô, nhìn cô đứng sau lưng ngây ngô nhìn theo anh ta...”
An Tín ngẩn ngơ hỏi: “Tiểu Sảnh là ai?”
Chính Nam bỗng hung tợn cúi đầu, cắn chặt môi cô. An Tín đau quá, gắng sức gạt tay cậu ra, xoay người trèo ra ngoài xe. Cậu túm được cổ áo cô, lôi cô trở lại. “Tôi còn chưa vui, cô đã muốn đi rồi sao?”
An Tín bị cổ áo ghì cho phát ho, cô túm lấy cánh tay mạnh mẽ của cậu mà kêu: “Được rồi được rồi, tôi rất cám ơn cậu hôm nay đã giúp tôi vui lên. Tôi vô cùng cảm kích ơn đức của cậu. Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được, tôi giờ chỉ thích Dụ Hằng thôi, không thể nào phát điện với cậu được”.
Chính Nam buông tay, lạnh lùng hừ một tiếng. An Tín không đoán nổi tính khí của cậu, dè dặt cười hùa theo, nói: “Có thể đi được chưa? Sắp tới giờ giới nghiêm của mẹ tôi rồi”.
Chính Nam mặt lạnh như băng đưa An Tín về đường Tinh Tinh, tới đầu đường, cậu dừng xe, để cô tự đi về.
“Chỗ này có người quen, để họ bắt gặp thì không hay đâu”
An Tín trước lúc xuống xe mới sờ đến bàn thỏa thuận trong ba lô, nuốt nước bọt ngập ngừng: “Cái đó... Chính Nam, Dực Thần chúng tôi muốn mời cậu làm người phát ngôn..”
“Miễn bàn”. Cậu bắt đầu quay xe. Đáp không mảy may do dự. Cô cuống lên, lao thẳng tới, túm chặt kính chắn gió của cậu. “Chính Nam, Chính Nam tốt bụng của tôi, chúng ta từ từ thương lượng đã nào!”
Khóe môi cậu hiện ra nụ cười chế giễu: “Sao hả, nghĩ lại rồi muốn nhờ tôi sao?”
Cô trịnh trọng gật đầu.
Nụ cười của Chính Nam chỉ lộ ra một nửa, rồi lập tức hãm lại. Cậu vào số xe đua, buông lại một câu: “Vậy làm cho tôi vui trước đi đã”.
An Tín đứng ở đầu phố, trơ mắt nhìn chiếc xe đua màu trắng lao đi như bay, có chút e ngại. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trông thấy một vài vì sao đang lấp lánh, trong lòng dần ấm lại. Vô duyên vô cớ quấy rầy cả buổi tối, thứ cuối cùng cô ghi nhớ lại chính là bầu trời đêm trên đầu, nhắc cô nhớ đến màn đêm lung linh ánh sao như cái tên của club kia.
Cái nơi có thể khiến cô cười.
Nhiệm vụ công ty giao phó vẫn chưa hoàn thành, An Tín cảm thấy vô cùng áy náy. Cô lật qua lật lại bản hồ sơ ngôi sao công bố trên mạng, nhặt ra trọng điểm ghi nhớ một vài sở thích của Nguyễn Chính Nam. Người quản lý của Chính Nam, A Joe là anh chàng không dễ đối phó, bất luận An Tín lấy tên Dực Thần hay với danh nghĩa cá nhân hẹn gặp Chính Nam, anh ta đều từ chối.
“Xin cô An thứ lỗi, lịch hẹn Chính Nam kín cả rồi”. A Joe có đôi mắt sắc, dài mà mảnh, dường như không chuyện gì qua mặt được, lúc nào cũng lạnh lùng nhìn đời bằng nửa con mắt.
An Tín cứng họng, cố vớt vát: “Tam Khai cũng cần cậu ấy, đó là công ty của anh cậu ấy”.
A Joe đội khăn trùm đầu hoa văn xoắn ốc, đeo khuyên tai, bộ dạng cực kỳ hình sự. Anh ta cúi đầu áp sát gương mặt sợ sệt buông một câu “Cô chính là thuốc độc phòng bán vé của Chính Nam, quan điểm tân thời giống nhau”.
Trong sân người qua người lại rất đông, nhưng không thấy Chính Nam. An Tín đối diện với gương mặt u ám lạnh tanh của A Joe, A Joe từ đầu đến cuối nhìn cô mỉa mai. Anh ta giơ ngón trỏ có đeo hai cái nhẫn lên, ra sức chọc lên trán cô: “Cô An nghe tôi nói này, cô cứ sống chết bám lấy Chính Nam làm gì chứ. Cậu ấy giờ là ngôi sao chạm vào là bỏng, chỉ cần dính chút tin đồn tình cảm với cô thôi, sự nghiệp cậu ấy coi như tiêu tan. Cô xem cô có vóc dáng không, mặt mũi không, kể cả có nuy hết cả ra để sánh với Chính Nam, thì gương mặt cậu ấy cũng bị cô phung phí rồi”.
An Tín xém chút nữa bị anh ta chọc cho ngã nhào, cứ xiêu vẹo bước lùi mãi ra sau. Khi thấy ngón tay A Joe dừng giữa không trung không điểm tựa, cô lại cuống quýt đưa đầu ra, khom lưng khuỵu gối A Joe khẽ ho một tiếng, thu lại hướng dương điểm huyệt thủ nói: “Thôi được rồi, có chọc nữa cũng chẳng chọc ra được hoa loa kèn, cô muốn tìm Chính Nam, thì chiều tới bảo tàng tượng sáp đi”.
An Tín vui mừng khôn xiết, xoa xoa chỗ đó giữa trán, cũng chẳng bận tâm đến nụ cười dị thường trên khuôn mặt A Joe nữa.
Năm giờ chiều, cô rời Dực Thần sớm hơn thường lệ, đi thẳng đến chỗ Chính Nam quay phim.
A Joe thấy cô đến, dẩu môi ra, ra hiệu cô tự vào lều mà tìm. Cô đẩy cánh cửa khép hờ, thấy trong phòng tối thui tối mò, chần chừ một lúc. Sau lưng vang lên tiếng thư ký trường quay gọi mọi người thu dọn đạo cụ, cô cắn răng, bất chấp xông vào.
Ánh đèn trong lều tù mù, từ giếng trời trên đỉnh lọt xuống một vầng sáng vàng vàng, vương vãi trên mình các bức tượng sáp đủ hình dạng, tư thế, trông rõ là cổ quái. Cảnh tượng này rất giống với trường quay trong bộ phim kinh dị “Ngôi nhà sáp”, An Tín gọi mấy lần tên Chính Nam, không nghe thấy đáp lại, trong lòng có chút hoảng sợ.
Một bức tượng sáp bên trái hình như cử động, cô sợ hãi lùi lại phía sau, thò tay lén vặn mở khóa cửa, đột nhiên phát hiện cửa đã bị khóa trái lại rồi. Cạch một tiếng, bức tượng sáp đang nhúc nhích trái kia đứng im, đến lượt chú lùn trắng bệch trong góc động đậy, chú ta cạch cạch giơ ngón tay lên, hệt như xác chết khô, nhỏ tong tỏng từng giọt chất lỏng màu vàng xanh.
An Tín ôm đầu la hét, nhảy loạn lên trong căn lều chưa đầy mười mét vuông, tìm lối ra theo bản năng sinh tồn của động vật. Sau khi vấp ngã, cô như con lợn chờ chọc tiết kêu la vừa bò vừa lăn lộn vòng theo cửa lăn ra ngoài phía ánh sáng. Bên ngoài là ánh đèn dìu dịu, càn khôn sáng tỏ lặng im, cô đã nước mắt đầm đìa.
A Joe cùng những người trong tổ công tác đứng bên cạnh cười ồ, nhìn cái đầu xoăn lấm lem đất đang thút thít, nói: “Sao có thể gặp Chính Nam của chúng tôi dễ dàng thế chứ, cô em còn phải cố gắng nhiều hơn nữa. Đương nhiên, nếu cô không chịu nổi, vẫn có thể biết khó mà lui”.
Từng câu từng chữ của anh ta đã nói rõ mục đích.
An Tín hoảng sợ quá mức, khuỵu xuống đất nức nở mãi không thôi. Bên tai chợt vang lên tiếng “Chính Nam tới rồi”, cô còn chưa hoàn hồn, bỗng nghe bịch một tiếng, liền sau đó, thân hình cao gầy của A Joe cũng ngã lăn xuống cạnh cô.
An Tín ngước đôi mắt đỏ ngầu lên, lấy ngón tay chọc chọc khăn đội đầu của A Joe, nói. “Sao anh cũng tới đây?”
A Joe ngã ra đất, bưng mặt, hừ một tiếng: “Tiểu tử chết dẫm cứ nhớ lấy”.
Mùi hương hoa trà thoang thoảng từ trên trời rơi xuống, nửa thân trên của An Tín được che bởi tấm áo khoác ngoài màu trắng, cản trở tầm nhìn của cô. Cô chỉ cảm nhận thấy đôi tay rắn chắc dìu cô đứng dậy vừa vòng vừa ôm, kéo cô vào lồng ngực ấm nóng.
An Tín nghe tiếng tim đập thình thịch, và cả giọng Chính Nam lạnh lùng: “A Joe, anh đùa quá đáng rồi”.
An Tín cuối cùng cũng đợi được Chính Nam hiện thân, vui mừng khôn xiết. Cô lôi cổ áo vest ra, để lộ gương mặt đỏ ửng vì khóc, vui mừng khấp khởi nói: “Chính Nam, chúng ta ký hợp đồng đi”.
“Vẫn còn ký sao, cô tỉnh lại cho tôi”. Tay trái Chính Nam ôm chặt eo cô, tay phải đè mớ tóc xoăn của cô, dúi đầu cô vào trong lòng, “Yên nào, phía sau có phóng viên”.
An Tín lập tức im re, quan sát tình hình bốn chung quanh qua khe hở giữa vòng tay và quần áo. Cô thấy A Joe vẻ mặt châm chọc đứng bên cạnh, khoanh tay nhướn mày, trên má phải có vết màu hồng hồng, kiểu như vừa bị xơi một đấm. Đám nhân viên lác đác còn lại bất mãn rời đi, năm phóng viên tay lăm lăm máy ảnh và máy quay phim đang thò đầu ra nhìn, hướng về phía họ bấm lia lịa.
An Tín đẩy đẩy Chính Nam, muốn rời khỏi vòng tay anh: “Để tôi trùm đầu chạy đi, cứ đứng mãi ở đây cũng không ổn”.
Chính Nam ôm cô không nhúc nhích, khóe miệng A Joe khẽ nhếch lên, cười nhạt nói: ‘Sao đây Chính Nam, những tin đồn về cậu dạo trước còn ít hay sao, chuyến này còn ôm chặt cứng cô nàng tóc xoăn đứng đực ngay ra trước mặt phóng viên. Cậu định đập bể bát cơm của người quản lý là tôi đây hay sao? Muốn đuổi người cũng phải nói rõ với anh đây sớm chứ”.
Chính Nam vỗ vỗ cái đầu bọc chặt cứng của An Tín, thở dài: “Vào phòng chờ đợi tôi, tôi họp báo xong sẽ tới”.
An Tín ba chân bốn cẳng chạy theo lối cửa ngách, vẫn nghe tiếng Chính Nam hờ hững nói với