biết hai người bất hòa, nên nhân viên lễ tân cũng không vì thế mà cảm thấy ngạc nhiên.
Đến phòng làm việc, Thẩm Xuân Hiểu xử lý các công việc, công ty có hai nhãn hiệu sản phẩm nhưng có đến hàng trăm kiểu dáng, tuy nhãn hiệu sản phẩm mới đang trong quá trình nghiên cứu thử nghiệm, nhưng cô cũng không thể vì thế mà lơ là nhãn hiệu cũ.
Nên biết rằng, hiện tại, hai nhãn hiệu sản phẩm này mới là cốt cán của công ty, nhãn hiệu mới đang trong giai đoạn thử nghiệm, nếu muốn tạo bước đột phá thì vẫn phải ổn định lượng tiêu thụ nhãn hiệu sẵn có.
Nhân viên thuộc bộ phận Thị trường mà cô quản lý đều là người giỏi giang tháo vát, dựa và số liệu trên báo biểu có thể thấy, lượng tiêu thụ hiện nay ổn định, không có gì đột phá nhưng cũng chẳng sụt giảm.
Hoàn thành công việc, Thẩm Xuân Hiểu đứng dậy, chẳng muốn chút nào nhưng cô vẫn phải gặp Lư Hạo Tường. Cô đang nỗ lực cho việc giới thiệu nhãn hiệu mới song trọng tâm công việc cụ thể vẫn nằm ở chỗ Lư Hạo Tường. Phải chắc chắn rằng sau khi Lư Hạo Tường thất tình sẽ không làm đảo lộn công việc lên thì cô mới có thể yên tâm.
Cửa phòng làm việc của Lư Hạo Tường khép hờ, cô chỉ gõ nhẹ một tiếng mà cánh cửa đã mở. Trên bàn làm việc rộng lớn của anh có để những đồ đại loại như thuốc sát trùng và bông băng y tế, tay áo phải xắn cao, anh vụng về dùng tay trái bôi thuốc sát trùng lên vết thương, nét mặt cau có trông thật thảm hại.
Cảm giác có người bước vào, anh ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Thẩm Xuân Hiểu, đã vội buông tay áo xuống, chau mày nhăn mặt nói: “Cô không biết gõ cửa sao? Chẳng biết có lịch sự không mà chưa đợi tôi mời vào đã vào rồi!”.
Thẩm Xuân Hiểu đã tận mắt chứng kiến quá trình anh bị thương, còn hình tượng nào có thể nhếch nhác hơn tối qua chứ. Cô đóng cửa, chầm chậm bước vào, khinh khỉnh nói: “Nếu sợ người khác nhìn thấy, anh nên khóa cửa lại. Mà không đúng, nếu thật sự chú ý tới hình tượng như thế thì hà tất phải uống rượu, lại còn đánh nhau với người ta, khiến bản thân trở thành người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm!”.
Lư Hạo Tường kinh ngạc đến thất sắc. “Sao cô biết?”
Quả nhiên anh không nhớ tối qua người đưa mình về nhà là cô, Thẩm Xuân Hiểu không muốn giải thích nhiều, chỉ nói: “Mau bôi xong thuốc để chúng ta bàn bạc công việc!”.
Lư Hạo Tường cúi đầu bôi thuốc, nhưng tay trái vốn không linh hoạt bằng tay phải, hơn nữa anh cũng bị phân tâm khi có Thẩm Xuân Hiểu đứng bên, vụng về bôi thuốc, cuối cùng anh không chịu được liền ném chiếc tăm bông đi, đẩy lọ thuốc sang bên, thả tay áo xuống, nói: “Có chuyện gì, cô nói đi!”.
Thẩm Xuân Hiểu chau mày, cô đứng bên cạnh đã thấy ngứa mắt từ lâu, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng mình khỏe mạnh, tôi không thể nói chuyện với một người miệng thì bàn bạc công việc còn vết thương cứ chảy máu như thế”, rồi đưa tay ra, kiên quyết nói: “Đưa đây!”.
Lư Hạo Tường hỏi: “Đưa gì?”.
“Tăm bông, thuốc sát trùng!” Cô chau mày dứt khoát và bực bội nói từng chữ.
Cô quá khí thế nên trái tim Lư Hạo Tường đã loạn nhịp khi đưa tăm bông cho cô. Thẩm Xuân Hiểu mở lọ thuốc sát trùng, kéo tay phải của anh ra phía trước. Tay của Lư Hạo Tường cũng bất giác đưa ra trước mặt cô. Cô kéo tay áo anh lên cao, nhúng tăm bông vào lọ thuốc sát trùng rồi bôi lên vết thương.
Hôm qua đã giúp anh băng bó vết thương, nhưng hôm nay xem ra tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn một chút, thấy vết thương hơi ươn ướt, cô ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Anh rửa bằng nước lã sao?”.
Lư Hạo Tường khẽ nói: “Tắm rửa mà không dùng đến nước lã sao?”.
Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt tức giận: “Đồ ngốc, thế lúc tắm anh có tháo băng gạc ra không?”.
“Sao cô biết vết thương của tôi có quấn băng gạc? Là chính cô băng bó giúp sao?” Lư Hạo Tường hoài nghi hỏi.
Thẩm Xuân Hiểu chột dạ, nhưng đã lỡ miệng rồi nên chỉ trừng mắt nhìn anh. “Có rỗi hơi mới quan tâm đến anh!” Cô cúi đầu, cẩn thận chà nước sát trùng lên vết thương, rồi dùng băng gạc quấn lại từng vòng.
Lư Hạo Tường vẫn cố truy hỏi: “Thẩm Xuân Hiểu, hôm qua cô đã đưa tôi về và băng bó giúp tôi à?”.
“Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì!” Thẩm Xuân Hiểu ném chỗ băng gạc còn thừa lên bàn rồi quay người bước ra ngoài.
Lư Hạo Tường gọi: “Này, chẳng phải cô tìm tôi để nói chuyện công việc sao?”.
Thẩm Xuân Hiểu bực dọc: “Anh dọn dẹp xong những thứ này đi rồi đến phòng tôi!”. Nói xong, cô bước đi mà chẳng thèm quay đầu nhìn lại.
Lư Hạo Tường nhìn theo bóng dáng như đang có suy nghĩ gì của cô. Hôm qua anh say đến độ mê man, chỉ biết hình như có đánh nhau với người khác, còn sau đó đã xảy ra những chuyện gì, ai đưa mình về nhà, vì sao tay mình bị thương, vì sao lại có người băng bó vết thương cho mình, anh hoàn toàn không nhớ gì.
Chỉ là sáng nay ngủ dậy, thấy mình vẫn mặc sơ mi ngủ trên sofa, đắp chiếc chăn mỏng, áo thì nhăn nhúm, hơi thở nồng nặc mùi rượu, bộ dạng nhếch nhác, bởi thế nên anh vội đi tắm.
Lúc tắm, cởi sơ mi ra mới thấy miếng vải băng bó trên cánh tay. Lúc đầu anh tưởng mình tự băng vết thương sau khi say rượu, nhưng nhìn thấy trên bàn trà có bông băng, nước sát trùng và tăm bông chưa dùng hết, những thứ đó vừa nhìn là biết đồ mới mua, lúc đó anh mới chắc chắn rằng không phải là tự mình làm việc ấy. Bởi trong nhà anh cũng có những đồ này, dù anh có say đến đâu thì cũng không thể có chuyện đi ra ngoài mua được. Hơn nữa, xe của anh cũng chưa được lái về.
Tắm xong, Lư Hạo Tường tiện tay quấn miếng vải gạc lại, nhưng do vết thương chưa cầm hẳn máu, lại gặp nước lã, cũng chưa sát trùng, làm việc được một lúc thì cảm thấy đau, anh kéo tay áo lên mới thấy máu vẫn đang rỉ ra thấm vào vải gạc. Anh trợ lý khẩn trương tìm giúp thuốc sát trùng, vải gạc và tăm bông, nhưng lại không muốn để người khác nhìn thấy mình bị thương, vì vậy anh liền bảo trợ lý ra ngoài.
Không ngờ người trợ lý lúc đi ra lại không giúp anh đóng cửa, Thẩm Xuân Hiểu mới gõ nhẹ một cái, cánh cửa đã mở, ngay cả thời gian chuẩn bị, anh cũng không có, lại để cô nhìn thấy bộ dạng lếch thếch của mình.
Trong lòng anh vẫn đang bực bội, cô gái này bình thường hay cau có, gặp chuyện gì cũng cất giọng châm chọc mỉa mai, nói cạnh nói khóe, bây giờ để cô ấy nhìn thấy mình trong bộ dạng này, không biết bị chế giễu đến mức nào.
Nghe những lời Thẩm Xuân Hiểu nói thì hình như cô ấy biết tối qua mình đã làm những gì, biết mình uống rượu, biết mình bị thương, còn biết vết thương của mình có người băng giúp, lẽ nào chính cô ấy đã đưa mình về, còn giúp mình băng vết thương?
Sao có thể như thế, cô ấy lúc nào cũng trợn mắt hận thù, bình thường chẳng chịu nhường nhịn ai, giống như một bà mẹ chồng khó tính, chỉ e nếu thật sự nhìn thấy mình bị thương, cô ấy sẽ chẳng thèm bận tâm và cũng chẳng có lòng tốt nhường ấy.
Nhưng, vừa rồi lúc cô ấy băng bó vết thương, động tác rất nhẹ, không hề làm mình đau. Nếu cô ấy thật sự muốn trả thù, chỉ cần mạnh tay một chút là đã khiến mình đau lắm rồi. Từ đó có thể thấy, Thẩm Xuân Hiểu vốn không có ý định bào thù, mà trái lại, chính mình lại có lòng dạ tiểu nhân. Kỳ lạ, rõ ràng cô ấy có thể dửng dưng như không nhìn thấy gì, cớ sao lại giúp mình chứ?
Tuy cô cằn nhằn trách móc, nhưng cũng chỉ trách anh tại sao lại gây sự đánh nhau đến nỗi bị thương. Lúc nghe những lời ấy, anh cảm nhận được sự quan tâm nhiều hơn trách móc.
Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Cô ấy lại không tận dụng cơ hội để chế giễu mình, thậm chí lúc mình hỏi có phải đã đưa mình về nhà không, cô ấy hơi đỏ mặt, lại còn chột dạ rồi lập tức đi ra ngoài. Sao thế nhỉ, cô ấy chuyển tính rồi sao?
Lư Hạo Tường không thể hiểu nổi, nhìn cánh tay mà cô đã cẩn thận băng bó, vết thương sau khi được sát trùng cũng khô miệng hơn, vải gạc được quấn ngay ngắn, bây giờ cử động cũng không thấy đau như trước nữa. Anh buông tay áo xuống, như thế này sẽ chẳng ai biết mình bị thương.