Lúc đó phải nói là khá ngạc nhiên vì phần da thịt mình chạm phải thật sự rất mềm mại và bóng mịn, nó hơi khác so với cô Trang nhưng lại có chút gì đó giống với Dì Linh nên khiến mình rất bối rối.
Mình cứ dùng những ngón tay vuốt đều nhè nhẹ làm chị Chi khá nhột nhạt bằng chứng là chị có chút gì đó hơi giẫy nảy cho đến khi các đầu ngón tay mình chạm vào thứ gì đó mềm mềm hơi nhô ra và nung núc thịt là thịt.
Là vếu, tay mình đã luồn hẳn qua khe sườn của chị vào hẳn bên trong lớp áo vải mỏng tang để lộ ra nguyên một mảng lưng mà chạm nhẹ vào phần vếu tròn lẳng và cao vút kia.
Chạm nhẹ và mân mê chứ chẳng dám mạnh tay và chưa có can đảm rướn tới phẩn đỉnh, mình cứ thế cứ thế xoa xoa vuốt vuốt.
Chị Chi tuy bớt run rẩy nhưng lại liên tiếp tuôn ra những tràn thở lúc nhẹ lúc mạnh.
Và rồi chẳng biết là vô tình hay cố ý bởi mình không thể nào nhớ rõ, ngón giữa tay mình đã chạm nhẹ vào cái núm căn cứng ấy, cái núm đang kiêu hãnh chỉa thẳng về phía trước như một sự mời gọi đê mê cho những thèm muốn ngây dại.
Mình giật mình, chị giật mình trong thời khắc đó bởi vì những ngón tay mình đã tham lam túm chặt không cho nó rơi tuột ra mà nhanh chóng se nhè nhẹ như muốn những hơi thở không đều kia trở nên hối hả và ngắt quãng liên tục.
Bất giác mình suy nghĩ và muốn mọi chuyện đi thật nhanh trước khi chị vì quá đấu tranh với tư tưởng và luân thường mà từ chối những hành động này.
Khẽ hơi nhích người sát lại gần ngay sau lưng chị, ngực mình chạm nhẹ vào lưng chị và lập tức khiến cho chị loay hoay ngoáy đầu liếc nhìn về sau lưng.
Nhanh chóng luồn cánh tay trái còn lại ra phía trước thân thể chị Chi như tất cả đã được sắp xếp từ rất lâu, mình bấu chặt và dùng hai tay mân mể cả hai bên vếu chị một cách rất nhẹ nhàng và tràn đầy yêu thương.
Có lẽ chị hơi bất ngờ đến mức chẳng biết phải xử lí sao mà chỉ ú ớ và lúng túng đưa tay lên xuống để né hai cánh tay mình đang luồn qua nách chị.
Mình dùng cả hai tay mân mê hai bầu vếu căng tròn rất đều đặn mà không quên se nhè nhẹ hai vật thể trên đỉnh như muốn đưa chị Chi chìm thật sâu vào cái giếng hun hút mà mình đã và đang miệt mài đào xới.
Chị thở ngày một nhiều và nhanh hơn đến mức cái nóng mùa hè và nhiệt độ phòng tràn ngập khắp nơi, mồ hôi mồ kê của cả hai ướt đẫm và tuôn ra nhễ nhại.
Thậm chí cái kẽ giữa của hai chiếc vếu kia cũng dần lấm tấm những hạt mồ hôi bé tí tẹo đang kết thành giọt nặng trĩu khẽ rơi xuống.
Vẫn thế, mình vẫn dùng cả hai tay nhào nặn ngày một nhanh và có phần mạnh hơn đôi chút sau mỗi khoảng khắc như muốn thỏa mãn sự mê mẩn đang dày vò tâm can tự nãy giờ.
Nhưng không thể ngờ trong lúc tay mình vẫn đang hoạt động đều đặn thì bất chợt lại bị một lực kiềm hãm thắt chặt như lúc nãy.
Mình ngớ người và nhìn thẳng vào gáy người phụ nữ đang ở trước mặt mà ú ớ không thành lời.
Chị Chi đang dùng cả hai tay nắm chặt tay mình khi chúng vẫn đang an tọa trên ngực chị mà dày vò khôn xiết, chị thở nhiều lắm, thở hồng hộc và cố gắng giữ chặt cả hai tay mình.
- Dừng...dừng...dừng đi Duy...từ từ...Duy... Chị Chi thở không ngớt và ngoáy đầu lại phía sau nói với mình.
- ... Mình tròn mắt đến bất động miệng mở to nhưng chẳng biết nên nói gì nữa.
Mình hiểu ra vấn đề là mình có phần hơi nhanh quá nên làm cho chị đau và khó chịu vì vậy cũng đành từ từ buông cả hai tay ra khỏi người chị mà chỉ biết ngồi bết xuống nhìn chăm chú không thôi.
Chị Chi qùy đó thêm khoảng 1 phút nữa thì ngồi thụp xuống như mình nhưng vẫn chỉ hướng đầu về bức tường.
Quả thật vấn đề này rất nhạy cảm nên chẳng thể nào nói cười tự nhiên được, đến ngay việc của mình và cô Trang mà còn ngại lên ngại xuống dù đã hiểu nhau từ rất lâu thì huống hồ gì chị Chi với mình chỉ vừa mới tiếp xúc thì làm sao có thể thoải mái hơn được.
Khi mình vẫn đang nhìn thơ thẫn thì bỗng chị Chi lên tiếng.
- Duy...chậc... Chị Chi chỉ gọi tên mình sau đó tắc lưỡi một cái nghe có phần trống rỗng đến độ chán chường.
- ... Mình im re vì nghĩ sau khi gọi tên mình xong thì có lẽ chị sẽ nói một điều gì đó nên mình đành lẳng lặng chờ đợi.
Độ 10 giây sau khi gọi tên mình khe khẽ thì chị vẫn chưa nói gì tiếp theo nên làm mình có phần hơi hớ hàng.
Nhân cơ hội thấy chị đang dùng cả hai tay để xắn nhẹ phần tóc bị trễ xuống che mặt lên cao và cũng vì tò mò quá độ bởi chẳng biết cảm xúc của chị lúc này như thế nào nên mình nhanh chóng chống cả hai tay xuống đất mà nhoái người theo kiểu hơi bò nhướn người về phía trước lách qua phần eo chị mà nhìn thẳng lên hướng mặt người phụ nữ ấy.
Ánh mắt mình láo liên và soi mói rõ mồn một phần thân hớ hênh đang ẩn nấp hờ dưới lớp vải áo mỏng tênh tuy có phần mờ nhạt bởi ánh sáng đèn ngủ thật sự không quá tỏ tường.
Mình thấy rõ hai bầu vếu căng mọng theo kiểu gái một con nhưng không hề chảy sệ mà cao vun vút.
Chúng thật sự rất trắng và tròn lẳng mà chắc chắn bất kì một người đàn ông nào khi chứng kiến cũng sẽ say ngất vì thèm khát quá độ.
Mình tròn mắt há hốc mồm kinh khủng lắm vì nó quá đẹp và vì không tưởng tượng được những phần bên trong lớp áo kia của chị Chi lại có thể hoàn hảo đến thế.
Cũng nhờ lúc nãy mình rút tay ra nhanh quá nên cái áo bị xếp li hờu hợt dính cứng vào nhau từng nếp nên mình mới có dịp tỏ tường đầy thú vị đến thế.
Nhưng giây phút chiêm ngưỡng giang sơn ngời ngời mà thiên nhiên ưa đãi kia chưa được bao lâu thì bất giác.
- Duy... Chị Chi giật nảy người khi thấy mặt mình đang nổi ánh dâm khá đê tiện nhìn vào áo chị.
- Dạ... Mình hốt hoảng nhìn chị há hốc mồm miệng chắc là trông ngu lắm.
- Em nhìn gì dạ... Chị Chi nhanh chóng dùng cả hai tay kéo vạt áo xuống che tất cả lại rồinhìn mình đầy hoài nghi.
- À... Mình láo liên mắt rồi nhanh chóng rút tay và cả đầu về phía sau đầy bối rối vì bị phát giác.
Mình ngại, ngại thật sự mặc dù không kinh khủng bằng cảm giác suy đồi lúc nãy nhưng mà vẫn ngại kinh lắm.
Nhất là cái cảm giác quê quê vì bị chị để ý thấy cái nét dâm dâm ấy, ôi thôi...kinh khủng.
"...hì..."
Hình như mình nghe thấy một tiếng cười nhẹ, tiếng cười phát ra từ con người trước mặt.
Chị Chi cười gì nhỉ, tại sao lại cười mình nhỉ, chẳng hiểu sao nữa.
Mình có chút thắc mắc mặc dù biết rằng chị có vẻ đã ưng thuận với những hành động quá lố của mình từ nãy giờ nhưng vẫn đinh ninh một câu hỏi.
"Chị Chi có muốn tiếp tục hay chỉ nhiêu đó là quá đủ rồi, chị Chi chắc sẽ thay đổi suy nghĩ về mình nhiều lắm đây mà thay đổi sao ta, tích cực hay tiêu cực".
- Duy...ngủ đi...mai đi học sớm... Chị Chi chợt nhìn về hướng tường trước mặt mà nói khe khẽ với mình.
- Dạ...em... Mình cuối cùng đã nói được thành tiếng nhưng vẫn còn ấp úng lắm.
- Hủm...ngủ đi...gì nữa... Chị Chi ngoáy đầu sang bên với vẻ hơi chú ý đến phía sau nhưng mình biết là chị chắc chắn chẳng thể nào thấy được biểu hiện trên gương mặt mình lúc đó.
- ... Mình im lặng nhìn chị hồi lâu.
Thú thật là lúc đó mình "muốn" lắm và đinh ninh sẽ nhào tới ôm chằm lấy chị nhưng thật sự suy nghĩ là một chuyện còn đời thật thì khó nói lắm.
Không ai trong trường hợp mình mà có đủ can đảm để làm việc đó khi mà chị Chi có vẻ đã quyết định mọi việc rồi.
Miễn cưỡng chị ấy thì mọi chuyện hẳn sẽ diễn tiến theo chiều hướng cực xấu là chắc chắn và mình thì thật sự không muốn điều đó xảy ra.
Mình nín thở, mỉm cười nhẹ có vẻ mãn nguyện sau đó thì từ tốn thu mình về phía sau rồi khẽ quay lưng chùn người nằm xuống nệm xoay hẳn mặt về hướng cửa phòng.
Mình làm theo những gì bản thân cho là đúng và đến bây giờ vẫn chẳng lấy gì làm hối hận về những sự việc đã thật sự xảy ra trong đêm hôm ấy cả.
Thoáng sau khi đã nằm xuống yên vị mình cảm thấy nền nệm hơi chùn nhấp nhô gợn sóng trong chốc lát mà đoán biết ngay chắc chắn là chị Chi đang đặt lưng nằm và loay hoay chỉnh tư thế.
Đợi chờ thêm một lúc khi mọi thứ đã im ắng thì mình mới khẽ quay sang nhìn chị.
Lúc này chị đang nằm quay mặt vào tường và với lấy tay kéo tấm chăn lớn che hẳn từ chân tới đầu mà chẳng để lộ ra một chi tiết nào cả.
Mình nghĩ là có lẽ chị vẫn rất ngại, ngại vì không biết rằng ngày mai sẽ phải đối mặt với mình ra sao, rồi ánh mắt mình liệu sẽ nhìn chị như thế nào.
Nan giải.
Tuy vậy mình vẫn có chút gì đó mừng vì hành động từ bỏ và quay lại nằm đúng tư thế này.
Mình cho nó là hoàn toàn đúng bởi vẫn nghĩ cố quá là quá cố.
Cười vì chắc chắn giờ đây mọi thứ sẽ đổi khác thôi.
Nằm đó và suy nghĩ mông lung đủ thứ và cuối cùng giấc ngủ cũng đến với mình vô cùng nhẹ nhàng.
Căn phòng chìm vào sự im lặng thường thấy mà đâu đó thỉnh thoảng bùng lên những hơi thở đều đặn rộng khắp.
Mọi thứ chìm vào yên ắng của một màu đen xuyên suốt dọc khắp chiều dài khóe mắt sâu và nặng.
Mọi thứ có lẽ sẽ bình yên mãi mãi cho đến khi mình bất giác bị lay mạnh bởi một bàn tay quen thuộc.
- Duy...dậy đi...Duy... Tiếng nói quen thuộc vang lên có phần hối hả nhưng lại khá đều đặn.
- Dạ... Mình từ từ mở đôi mắt cay xè ra mà khó chịu nhìn người phụ nữ ấy.
Là Dì Linh, Dì vừa lay vai mình vừa hét inh ỏi.
- Dậy đi...nay lên trường mà... Dì vẫn nói giọng rất to.
- Dạ...mấy giờ rồi Dì... Mình nhìn Dì vẻ nhăn nhó vì bị đánh thức.
- 6...6 giờ 45 á... Dì vừa nói vừa nhìn lên đồng hồ vẻ lúng túng lộ rõ.
- Chết...trễ rồi...con thay đồ luôn...xuống đánh răng sau... Mình choàng người ngồi dậy.
- Ừ... Dì gật đầu lia lịa.
- Chị Chi đâu Dì... Mình láo liên đảo mắt sang bên cạnh sau đó an tâm ngáp dài hỏi Dì.
- Chị Chi đi từ sáng rồi...qua khách sạn thì phải... Dì trả lời nhanh chóng.
Hơi suy tư chút đỉnh vì mình nhớ tối qua chị Chi nói là sáng nay được nghỉ mà nhỉ...hay là do chuyện của mình.
Nhưng thôi, đâu còn thời gian mà nghĩ ngợi nữa.
Mình chạy lại chỗ tủ đồ nhanh chóng lôi ra bộ quần xanh áo trắng mà Dì Linh đã ủi và treo lên móc sẵn.
Đầu tiên mình cởi trần rồi đưa tay xỏ vào áo và cài nút cực nhanh.
Tiếp đến là chiếc quần xanh thì khi mình đang vội vã tuộc chiếc quần thể dục đêm qua khi đi ngủ đã mặc xuống thì phát giác ra Dì Linh vẫn đang nhìn mình chăm chú.
- Dì...đi ra ngoài đi... Mình tròn mắt nhìn Dì với vẻ ngạc nhiên vì chẳng hiểu sao thấy mình thay đồ mà Dì vẫn có thể nhìn chằm chằm không ngượng nghịu như vậy nữa.
- Chi... Dì nhăn trán nhìn mình tỏ vẻ ngạc nhiên không kém.
- Con thay đồ... Mình hét lên với Dì.
- Mần ơi...có chút éc mà che quài...thay đại đi má trẻ... Dì nhìn mình nhếch một bên môi trông đểu không thể tả mà dù có cố gắng tả lại thì cũng không sao mà tả hết.
- Dì ra đi...con thay đồ mà... Mình hét tiếp lần nữa nhưng với vẻ van xin lộ rõ.
- Gớm...có chút xíu mà...mà...tui xuống nhà đợi á... Dì trề môi nhìn mình rồi sau đó đứng lên liếc liếc rồi mới chịu đi ra ngoài.
- Dạ... Mình ừm mà giọng nghe chói tai lắm thay.
Mình nhanh chóng kéo quần xuống nhưng chỉ khi vừa tuột xuống và phơi hàng ra tất nhiên là vẫn còn cái quần xì thì bất chợt thấy Dì Linh thò đầu từ cửa nhìn vào.
- Nhớ mang theo cuốn vở nha Duy... Dì thò đầu vào chẳng để ý trước sau mà nói rõ to.