Mình nhanh chóng mở nhẹ cánh cửa ra đi về hướng chiếc tủ đựng chăn gối trước cửa phòng và lấy vào một tấm nệm khổ nhỏ mỏng chừng một đốt ngón tay.
- Ừm...vải mát đây mà...ngủ mùa hè thì ai cũng thích hết... Cô Trang nói khi mình đã khép cửa phòng và tiến lại gần.
- Ừm...cũng thường hay ngủ lắm... Mình cười tươi và trả lời.
- Đưa đây Trang trải cho... Cô Trang với tay tới giành lấy chiếc nệm từ tay mình.
- Ừm...lấy mền gối bên trên nệm luôn đi...không dính đâu...ăn thua cái nệm thôi... Mình lặn đứng ngắm một người phụ nữ với thân thể trần truồng nguyên khúc bên dưới đang thao tác tay chân trải chăn ga, gối nệm mà cặp mắt giáng như in vào mọi cử động xung quanh nơi nhạy cảm nhất.
- Ừm... Cô Trang khẽ liếc mình đầy ma mãnh khi bắt gặp ánh mắt dâm tà của mình đang chiếu thẳng vào người Cô nơi mà những khoản hở đang phơi ra đầy khiêu gợi.
Mình đứng với cái mặt thộn ra như thằng dở mà nhìn ngắm Cô.
Lúc Cô quay lưng lại tiến lên cái nệm to mình hay ngủ và cúi xuống để lấy chăn gối thì mình đã có dịp soi thật kĩ và nhìn thật sâu vào phần cửa sau của Cô.
Không đen tẹo nào và vì da Cô trắng trẻo nên nhìn mọi thứ cực sạch sẽ và tươi mát.
Một điều có lẽ là bình thường ở những người phụ nữ chưa sinh nở và biết giữ gìn dù đã ở tuổi băm.
Và rồi khi mình đang nghiêng đầu qua một bên bốc đầy vẻ lù khù chợp giật.
- Nhìn đã chưa... Cô Trang nói khi đang lấy chiếc gối cuối cùng quăn ra hướng cái nệm nhỏ mới trải.
- Rồi...ủa...chưa...ủa...xong chưa... Mình bối rối quăn ánh mắt ra chỗ khác mà không ngờ trí não cũng bay đi đâu mất.
- Chưa hay không cũng tắt điện dùm...chói mắt quá... Cô Trang cười nói giọng rất teen khiến mình hào hứng đến kinh người.
- Ừm... Mình trả lời sau đó tiến lại chỗ công tắc cạnh cửa khẽ ấn nhẹ đồng thời bật hờ bóng đèn ngủ màu cam ngay bên trên cửa phòng.
Xong xuôi mình đảo bước thật nhanh lại gần chỗ chiếc nệm mới trải và chui tuột vào ngay cạnh chỗ Cô Trang đang nằm mà khẽ choàng tay sang ôm eo.
- Gối nè ông... Cô Trang đưa gối cho mình sau đó quay hẳn sang hướng bên trong.
- Ừm...bật máy lạnh không... Mình lấy gối lót đầu nằm và sau đó nhón người qua nhìn vào mắt Cô.
- Thôi...vậy được rồi...nằm sàn mà máy lạnh chi...ngủ đi... Cô Trang nhắm mặt lại tránh ánh mắt của mình và khe khẽ nói.
- Ừm... Mình nhoái người trở lại cố gắng cũng nằm quay người vào trong giống như Cô và khẽ luồn tay xuống phần háng của Cô mà xoa nhè nhẹ cái bím nóng hổi kia.
- Lo không...chuyện lúc nãy... Cô Trang hơi nhích người để thay đổi tướng nằm sang gần ngửa để đôi chân chàng hảng ra cho tay mình mặc sức tunh hoành đồng thời có thể nhìn rõ sắc mặt mình lúc trả lời..
- Có...mà ít... Mình khẽ cười và đáp nho nhỏ.
Tuy trong cơ thể lúc này có nhiều thứ đang biến chuyển theo chiều hướng tích cực nhưng mình không sao chú tâm vào được những việc cần làm ngay trước mắt nhất là khi Cô Trang lại nhắc đến vấn đề người con gái bí ẩn lúc nãy.
Nhận định là Oanh có phần hơn quá chủ quan vì biết đâu trời đã về khuya lại nóng nực nên bất kì ai trong ba chị em Song Song đó cũng có thể thả tóc ra mà đó là còn chưa nói cái dáng ấy đứng cạnh bên cái gốc cây mục nơi ánh sáng chiếu len lói nhưng lại chừa hẳn cái quan trọng nhất là khuôn mặt nên đến cả dáng người mình còn chưa thấy hết được thì làm sao có thể chắc chắn.
Chán chẳng buồn tả mà dù có cố gắng tả lại thì cũng không sao mà tả hết cái chán lúc ấy.
Người con gái đằng sau chiếc mặt nạ bóng đêm ấy là ai được nhỉ.
Chẳng hiểu là ai mà lại có khả năng chịu đựng quá mức dám đứng đó nhìn cảnh phang phập mà không mảy may ngượng ngùng dè dặc.
Có thể là Yến vì nó có bạn trai rồi và thấy cách hành xử lạnh lùng hơn hẳn hai cô kia.
Ôi thôi,cái đầu óc này của mình như muốn nổ tung.
- Sao nãy nói không sao... Cô Trang bất chợt lên tiếng khi mình bắt đầu mò mẫm không định hướng phần nào đó đã lướt hẳn lên phần rốn của Cô.
- Thì ít mà... Mình như phát hiện ra cử chỉ lạ đời đó trong thoáng chốc nên liền cho tay tiến lại cái khe hẹp kia mà ve vuốt xung quanh.
- Sinh nhật ngày mấy... Cô Trang hỏi mình và khẽ lấy tay vươn cong sang bên xoa nhẹ phần gáy mình.
- 9/6...còn Trang... Mình thì thầm vào tai Cô và không quên hỏi lại.
- 5/9... Cô trả lời nho nhỏ và nhịp thở chợt thay đổi mỗi khi mình chạm tới cái khe hẹp hoặc cái hạt cưng chứng kia.
- Yêu Duy không... Mình hôn nhẹ lên tai Cô.
- Nói rồi...thương thôi... Cô nhắm mắt ra vẻ khó chịu và khẽ nâng tay mình lên lại phần ngực bên ngoài lớp áo thun.
- Thương cũng được rồi...mai đi làm không... Mình như hiểu ý nên luồn tay vào xoa bóp đều đặn hai vếu và nghiến nhè nhẹ từng cái núm.
- Chắc nghĩ buổi sáng...Duy khi nào đi học... Cô Trang hỏi mình giọng bình thường.
- Vài ngày nữa...quay sang đây... Mình thở dài trả lời và khẽ nắm hờ vai để quay người Cô hoàn toàn sang phía mình.
- Thôi...ngại... Cô Trang bất ngờ đẩy tay mình ra khỏi vai mà quay hẳn người từ khá ngửa sang một bên ra vẻ không quan tâm lắm.
- Ừm...lạ nhà khó ngủ... Mình khẽ lay lay phần eo trần của Cô.
- Ừm...lại còn rờ rẫm nữa...sao ngủ...chắc sáng mai về nhà ngủ... Cô Trang cười và trả lời đầy tinh nghịch.
- Vậy giờ khỏi ngủ nhé... Mình nhích lại gần hơn và đưa tay luồn vào phần háng chân chụp hẳn nguyên cả cái bím của Cô để kéo cả thân người ấy lại gần phía mình hơn tẹo.