- Dạ...cũng tạm thôi...không bị gì nhiều đâu cô...mà sao cô biết Duy bị té bữa đó...Mình khẽ cười và hỏi ngược lại cô.
- Ừm...thì cô hỏi bé My nó nói đúng y chang ngày đó...nên cô mới hỏi Duy nè...Cô nói.
- À...ra vậy...con thì chẳng đoán ra sao cô biết hết hì...Mình lại gãi đầu.
Bất giác cô Trang ngã hẳn người ra phía sau nằm duỗi cả hai chân thẳng ra hết cỡ.
Tấm bạt mình giăng ra thực chất là tấm nối mà Dì nhờ người bạn may hộ.Kiểu như nguyên một chiếc xe bên này nối với một chiếc xe bên kia bằng bản lề và sau đó gắn chặt lại bằng xoẹt ba tuya nên khi trải ra thì mỗi người được một miếng gần nhau cách độ một gang tay.
- Bầu trời đêm ở đây đẹp nhỉ...đẹp thật...Cô vừa nói vừa ngước nhìn lên bầu trời lung linh ánh sao.
- Dạ...con ít để ý...chắc khu nhà con nhiều cây nên không khí trong lành...cảm giác nó đẹp Mình trả lời đúng y như những suy nghĩ đang hiện hữu trong đầu.
- Ừm...không khí ở đây thoáng quá...mát thật đấy...mỏi lưng hông...Cô khen lấy khen để và sau nó khẽ đặt tay lên lưng mình hỏi khẽ.
- Dạ...để con nằm xuống chứ ngồi không chỗ dựa vầy mỏi quá...Đầu tiên mình hơi ríu người vì va chạm nhỏ ấy nhưng dần dà cũng muốn hòa theo.
Ngã lưng nằm xuống tấm bạt, thật gần.
Mùi nước hoa từ cơ thể cô bốc ra ngào ngạt khiến không khí xung quanh trở nên thơm phức.
Một loại mùi hương nữ giới đầy dễ chịu.
Mình và cô nằm xuống nền bạt thỉnh thoảng có vài chỗ lấn cấn nơi lưng có lẻ vì vài hạt cát ngoan cố nhưng thiết nghĩ không quá bận tâm vì những xúc cảm đang dần sục sôi tự bên trong con người mình.
- Duy...con có suy nghĩ gì không...Bất giác câu hỏi của cô được thốt ra khi vẫn đang nằm duỗi chân thẳng và tay thì để hờ trên ngực.
- Nghĩ gì cô...Mình cũng chỉ nhìn bầu trời mà trả lời.
- Nghĩ về chuyện...chuyện đã xảy ra giữa cô và con...Cô ngày càng đi sâu vào vấn đề hơn.
- Con...biết nói sao nhỉ...con thấy bình thường...nên thoải mái với nhau...Mình cười nhạt với bầu trời giọng bằng bằng.
- Con có nghĩ cô là loại đàn bà lăng loàn không...dễ dãi...xảy ra chuyện đó với Duy và biết đâu...đã xảy ra với nhiều người khác...Cô nói giọng như nghẹn đắng từ cuống họng.
- Con nói chung...con thấy cô...khi mà cô và con xảy ra những chuyện vậy á...con thấy...như cô ban ơn cho con vậy...Mình biết cô đang rất nghiêm túc nên mình cũng cố trả lời thật nhất có thể.
- Cái gì...gì ban ơn...con...con làm cô...đừng đánh giá cô cao như vậy...toàn do cô chủ động thôi...đừng bao giờ nghĩ vậy...Cô khẽ trở người sang bên và nắm hờ lấy bả vai mình lắc lắc trong khi mắt thì đã giáng như in vào khuôn mặt mình.
- Thì nhìn cho đúng mà nói...thì con thấy vậy...chứ chẳng nghĩ gì cô xấu hay gì gì đâu cô...Mình vẫn vậy nhìn phong long vào không trung.
- Ừm...cô nghĩ chuyện xảy ra đa phần là do cảm giác...cảm giác cần của cô thôi...Cô trả lời dần ấp úng và hình như cô đang nhắm mắt lại.
- ...Mình im lặng chẳng biết nên nói gì nữa vì lúc ấy mà mở lời thì thật khó.
- Từ đầu trước khi cưới ba của My thì cô đã liệt vào thành phần ế rồi...sống ngày tháng chán chường dưới mắt người đời mà nói chung cô thấy thoải mái thôi...rồi khi sắp kết hôn thì cô mới biết ba My có hai con...cô ngậm đắng đồng ý...vì lúc đó nhiều thứ khiến cô rối lắm...nghĩ viễn cảnh hai đứa con riêng của chồng sẽ đối xử tệ bạc với cô thì cô như muốn chết đi vậy...nhưng được cái chúng nó ngoan và không bao giờ làm cô buồn...rồi xảy ra chuyện li hôn xa hai đứa cô hụt hẫng lắm...Giọng cô trở nên trầm bổng và từng trãi đến lạ trong khi đôi mắt vẫn nhắm nghiền đầy ngang trái.
- Con hỏi cái này...sao cô lại li hôn chú ấy...Mình hỏi khe khẽ như kiểu bạn bè quan tâm nhau.
- Chuyện kinh doanh chung không thống nhất rồi vụ đất cát bị vỡ lỡ do cô bị người ta hại ngầm...chẳng biết sao nữa...cái này liên tiếp cái kia...cô thấy chú muốn chia tay thì chia vậy vì ngay từ đầu chú cưới cô như muốn kiếm người chăm sóc hai bé...cô thì muốn kiếm lấy tấm chồng hợp hợp để né lời nói của người đời...chia tay là đúng thôi Duy...Cô nói mà giọng nghẹo ngào có lẽ là đầy đau đớn tủi hờn.
- Dạ...chuyện người lớn con cũng không biết sao...cô ở vậy không buồn à...Mình hỏi và cười tươi mặc dù biết cô không thể nào để ý thấy được khi đôi mắt kia vẫn đang trong bóng tối vo tận của hai vành mi.
- Thì tại buồn với lại...nên mới xảy ra chuyện ngày hôm đó đó...Cô cười khẽ đáp.
- Ngày hôm nào cô...mình quay sang nhìn chằm chằm vào cô.
- Thì bữa trong phòng tắm đó...toàn do từ cô mà ra...Cô vẫn như vậy trả lời khe khẽ nhưng có vẻ đã nghiêm túc trở lại.
- ...Mình chết lặng vì đột nhiên cô lại đề cập đến vấn đề tế nhị này.
- Lúc đầu cô chẳng biết sao lại như vậy nữa...không làm chủ được mình...Cô nói tiếp và bắt đầu mở mắt ra nhìn vào phần hông mình.
- Đêm hôm đó...con...con xin lỗi cô...Mình ấp úng đảo mắt xuống phía dưới chân.
- Khùng quá...cái đó cũng bình thường...mà nói chung cô muốn con thoải mái thôi...đừng suy nghĩ nhiều mà ảnh hưởng tới cuộc sống...Cô đặt tay lên hông mình, một va chạm đầy quan tâm.
- Dạ...con cũng thoải mái mà...ít nghĩ tới lắm...Mình cười khẽ.
- Ừm...cô muốn vậy...thoải mái...cô dành cho con...kiểu quan hệ như của một...một người bạn...một người thân quen...một người...người chia sẻ...Cô ấp úng từng ý khiến mình hơi khó khăn trong việc cảm nhận.
- Người chia sẻ...Mình mở ra và ngay lập tức bỏ ngang câu nói.
- Thì người để tìm đến mỗi khi có chuyện buồn hay thỏa mãn...điều đó thôi con...đừng đi xa...trước đây tới giờ cô chỉ coi ba My như vậy...bây giờ là con...không muốn ảnh hưởng nhiều quá đến cuộc sống của cả hai...Cô trả lời gọn ghẽ khiến cho mình có chút ngỡ ngàng.
- Con hiểu rồi...vậy con cũng xem cô như thế...Mình gật đầu và nói phong long mặc dù chưa hiểu lắm.
- Ừm...tìm đến nhau đơn giản đừng có suy nghĩ nhiều lí do...rồi sau này đại học con cũng sẽ có bạn gái...sẽ có những mối quan hệ khác...sống khác đi...xem cô như một người bạn là được rồi...Cô khẽ nói và lại nhắm mắt nhưng có điều là nhích gần hơn khiến cho phần ngực cô chạm nhẹ vào cánh tay mình.
- Con chẳng biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu nữa...Mình nhìn bầu trời đêm trong vao mà trả lời một câu đầy hổ thẹn.
- Đừng như vậy...hãy để cuộc sống đến với con...mà có khi nào cô làm con hư hông ta...Cô nói sau đó nhanh chóng mở mắt mà chòm lên phần ngực mình.
Càng lúc cô càng gần hơn.
- Không đâu cô...bình thường mà...hì...mà cô có nhiều bạn không...Mình hết hồn khi hơi thở của cô đang phả từng hồi nóng ran vào cổ mình nên nhanh chóng, mình hỏi lãng.
- Không...toàn mấy đứa đồng nghiệp thôi...à...ý hỏi có như vậy mới nhiều người không hả...hỏi thể không sợ cô buồn hả...Cô trả lời và lườm lườm mình.
- Dạ...ý con là...không cô...Mình hơi bối rối.
- Cô giỡn đó...không...trước đây là Ba nhỏ...bây giờ là con...cô chán hình ảnh của một người đàn ông xuất hiện trong cuộc đời mình rồi...chỉ đơn giản như cái cách cô và con đang có là đủ...Cô lấy tay vuốt hờ mũi mình và nhìn chăm chăm.
- Mà sao cô lại chọn con...con...con cùi bắp...Mình nhìn thẳng vào mắt cô.Đôi mắt thoáng chút bụi đời và từng trãi.
- Con dễ thương mà...hì...thật ra cô tin vào ông trời lắm...chính ông trời đã đưa con đến với cô...và con đêm đó cũng...hơi đồng ý...nên cô...mới muốn bắt đầu mối quan hệ này...một mối quan hệ không ràng buộc...tất nhiên là còn tùy ở con đồng ý hay không nữa...chứ mình cô thì không quyết định được...Cô khẽ trả lời đầy tinh nghịch.
- Con đồng ý mà...Mình nhanh nhảu nói như hét.
- Nói nhỏ...gớm...hì...ừm...Cô cười khẽ ra dấu.
- Mà...mình trong bao lâu hả cô...Lại tiếp tục là một câu hỏi khó từ mình.
- Đến khi con không muốn...thì dừng lại...Cô giải quyết nó cực nhanh chóng.
- Vậy thì chết cô rồi...con không bao giờ xa cô đâu...Mình bạo gan quay sang và ôm chầm lấy cả người cô và hít nhẹ mái tóc đang thả hờ.
- Cái đó đừng nói trước...trên đời chuyện gì cũng có thể...Cô vẫn để mình ôm và nói the thé tù dưới ngực mình.
- Mà cô còn ai là người thân không...Mình từ từ buông nhẹ cô ra và hỏi nho nhỏ.
- Còn...ba mẹ đủ cả...nhưng xa cô rồi...Cô nói giọng rất xa xăm.
- Là sao cô...Mình ngạc nhiên.
- Ba mẹ cô chưa từng đồng ý cho cô cưới chú ấy...biết sao được...người già là vậy...không sao sau này cô sẽ xin một đứa bé gái làm con nuôi...sẽ chăm sóc nó...đỡ tủi khi về già...Cô nói khá buồn rầu.
- Dạ...ba mẹ con cũng xa con...mình khẽ cười nhạt đồng cảnh ngộ.
- Ừm...cô biết mà...con có bao giờ muốn gặp lại...không...Cô mở to mắt nhìn mình hỏi.
- Cần gì đâu cô...Ba con thì con cầm máy lên và gọi là được...còn mẹ con thì trên đó...Mình trả lời như thể rất bình thường và chỉ tay lên bầu trời đêm hiu hắt những ánh sao.
- Hả...đâu...Cô ngạc nhiên nhìn theo hướng ngón trỏ của mình.
- Dạ...trên đó...mẹ con trên đó...thiên đàng ấy cô...Mình vẫn chỉ, chỉ như thể điều ấy là có thật và cực chính xác.
- Hì...ừm...cô...hiểu rồi Cô choàng lên gười mình nhìn sâu vào đôi mắt mình.
- Dạ.. Mình khẽ gật đầu và cũng nhìn sâu vào đôi mắt cô.
Nhiều bạn nghĩ nào là giải thích này nọ kiểu cô Trang chỉ là một người phụ nữ dâm đảng kiếm tìm một bóng hình đàn ông để thỏa mãn sự ham muốn nhục dục rẻ tiền nhưng thật ra cô không phải là người như thế vì nếu không có mình thì có lẽ cô Trang đã ở vậy, đã sống như cái cách mà sau khi chia tay ba của My và trước khi chuyện giữa mình và cô xảy ra cô đã từng sống.
Êm đềm và qua ngày đoạn tháng.
Đơn giản cô cần một người bạn, một người bạn có thể chia sẻ lúc cô buồn và tuyệt vọng trong cuộc sống mà số trời đã định.Chính là mình.
Một người bạn đúng cách và nếu có thể tin tưởng nhau mọi lúc thì tại sao lại không biến thành một người tình đúng nghĩa khi cần.
Với tâm lí mỗi người mỗi khác, tùy lứa tuổi và sự từng trải mà con người ta có những suy nghĩ thoáng hơn về cuộc đời này.
Với riêng bản thân mình thì chuyện xảy ra lúc đầu ở nhà cô Trang chỉ là một tai nạn đáng quên.
Nhưng khi mà tạo hóa đã cho ta được một lần chủ động đổi cái tai nạn đáng nguyền rủa ấy để lấy một tấm vé tình dục xuyên suốt...