m, chẳng nói các tật xấu của Dì ra đâu mà cứ toàn nhắm vào mình thôi khiến cho mọi người ai cũng cười ha hả còn mình thì phải cúi gầm mặt xuống vì ngại.
Nói chung là bữa cơm diễn ra thân mật và mọi người đều vui vẻ lắm.
Không có gì đáng phàn nàn về cái gia đình này ngoại trừ cái mặt khó ưa của con bé tên Yến kia thôi.
Ăn xong đâu đó thì mọi người một tay phụ dọn xuống hết dưới nhà bếp xong xuôi tất thảy thì đều tụ lại ngồi giữa nhà mà ăn trái cây.
Vừa ăn vừa nhỏ to đủ mọi thể lại chuyện trò và càng ngày càng xít lại gần nhau hơn.
Khi hầu hết mâm trái cây đã tống vào miệng đa số là của mấy chị nữ thanh tú thì bắt đầu đến công cuộc điêu tàn nhất của mọi bữa tiệc.
Đó là vấn đề về xử lí bát đĩa.
Bác gái thì quả quyết.
- Thôi...hai đứa ngồi trên này chơi đi...có gì mà dọn dẹp đâu...có ít đó mà...để Bác với mấy đứa nó dọn là được rồi... Bác gái vừa nói vừa cầm tay Dì Linh như đã quen biết từ lâu vậy.
- Dạ thôi...nhiều vậy mà mình Bác với mấy em rửa thì tội lắm...để con phụ một tay... Dì Linh cười tít mắt trả lời.
- Thôi...được rồi mà con...cái con bé này sao kĩ thế không biết...sau này ai lấy được con là diễm phúc lắm nha... Bác gái nói và chỉ nhẹ vào trán Dì.
- Dạ...con ở dậy nuôi cu Duy luôn Bác ơi...chứ ai đâu thèm lấy con... Dì Linh vừa nói vừa cười tươi và vẫn không quên nhét mình vào câu nói.
- Khiêm tốn vậy...chân dài thế kia mà...để Bác giới thiệu cho... Bác gái bĩu môi đáp.
- Dạ thôi Bác...Bác giới thiệu chi...Dì ham chơi bỏ con theo tiếng gọi tình yêu thì con buồn chết... Mình cười xòa theo đúng nét mặt của Yao Ming.
- Có hông đó...hay bạn lại mừng...Bác...mình xuống rửa đi Bác... Dì Linh liếc đểu mình phát và cùng đứng dậy với Bác gái.
- Ừm...Duy ngồi chơi nha con... Bác gái đi xuống và không quên căn dặn mình.
- Dạ... Mình nói vọng theo khi bóng bác đã khuất xa.
Ngồi một lúc thì phải công nhận là mỏi lưng không thể tả nên mình nằm xuống hẳn và trở mình với các tư thế chống đẩy quen thuộc.
Đúng là lâu không tập hay chơi thể thao gì nên bây giờ thân thể mình yếu hẳn ra mà không khéo thành bê đê hồi nào không hay mất.
Chán vãi linh hồn.
Đang nằm thoải mái thì lại có tiếng bước chân từ nhà dưới đi lên và dần lộ diện.
- Nè Duy...gối nè...kê đầu đi Là Oanh, nhỏ đưa cho mình một cái gối màu xanh lơ.
- Thôi...chi vậy...tại mỏi lưng nên nằm vậy thôi... Mình cười và đẩy gối lại hướng nhỏ.
Mình vẫn rất khó phân biệt hai chị em sinh đôi này.
Họa chăng là từ cái thái độ của mỗi đứa, từ mái tóc và hơn hết là từ bộ ngực căng tròn nhựa sống kia mà thôi.
Đúng là như thế thật.
Hèn gì ngay từ đầu khi mà cái thằng ôn con tên Minh kia bước chân vào đây nó nhìn lấm lét xung quanh lắm nhưng khi vừa thấy Oanh thì nó chỉ đảo mắt lên xuống phát là biết ngay ai luôn.
Có nguyên lí cả đấy.
Nó nhìn phía trên thấy mái tóc thì 50% xác định là Oanh rồi và cả chiếu xuống nhìn vào cặp ngực khủng kia nữa thì xác định luôn.
Thiệt là vãi Minh.
Đang mãi suy nghĩ và cười xòa không cố ý thì tự lúc nào Oanh lên tiếng.
- Duy...Oanh nhờ cái này được không... Oanh nhìn mình chằm chằm hỏi.
- Gì dạ... Mình tròn mắt ngạc nhiên.
- Đi lên sân thượng bưng trái cây xuống với Oanh đi...nhà mới hông quen nên sờ sợ... Nhỏ chu môi ra nói giọng rất chi là teen.
- Ừm...đi thì đi...mà chân Duy đang què nên đi chầm chậm thôi nha... Mình cười khẽ trả lời nho nhỏ.
- Ô kê mà...Gay nên phải khép nép hả...hà hà... Nhỏ đỡ mình ngồi dậy và chợt xoáy mình.
- Hông có gay... Mình nhăn nhó đáp trả.
- Gay ẩn nên khó biết á Duy...mà Duy bị Gay thiệt mà... Nhỏ nhìn mình nói trông rất thành thật.
- Ai nói thế...Gay ẩn là cái thể loại gì... Mình há hốc mồm kinh ngạc.
- Dì Linh giỡn á...đi thôi... Mình nói qua loa và cùng nhỏ bước đi.
Oanh cầm theo một cái mâm nhựa sau đó cả hai cùng tiến lên các bậc thang dài đằng đẳng để lên sân thượng.
Công nhận là nhà này cũng giống nhà mình kinh khủng luôn.
Cách bài trí các phòng trên tầng tương đối giống chỉ có điểm khác là cái tầng hai nhà mình có một phòng và một nhà vệ sinh lớn thì nhà này gồm hai phòng ở cùng chung tầng hai luôn mà thôi.
Sau một hồi trầy trật thì cuối cánh cửa sân thượng cũng được mở tan hoang.
Nhỏ Oanh lao thẳng ra ngoài mà đứng vung tay rồi thở các kiểu làm ra thể vui sướng lắm vậy.
Mình thì vẫn từ tốn bước ra ngoài nhưng cũng phải công nhận là trên này mát thật.
Chẳng còn mấy trong mình cái nóng ray rức của những đêm hè tháng 8 cả.
Mình ngồi trên lan can mà nhìn ngắm tất cả, thở đều khoan khoái trong khi Oanh vẫn đang mải mê chỉnh chu các hoa quả được cúng trên trang chỉ mới tàn hương vào trong cái mâm nhựa sao cho khỏi rơi rớt khi bê xuống và sắp đều các đĩa chồng lên nhau.
Khi mình nhìn thấy đã gần xong thì lập tức nhảy khỏi lan can mà tính đi xuống nhà luôn thì bất ngờ đúng lúc ấy nhỏ Oanh lại nhảy phốc lên lan can ngồi rất tự nhiên mà không thèm để ý rằng bản thân đang mặc váy khiến cho mình vô tình được khuyến mại và xác định luôn.
- Mát không Duy... Nhỏ nhắm mắt và nói khe khẽ khiến cho âm thanh như hòa lẫn vào hương vị tha thiết của gió.
- Mát...à...mát chứ sao không...trời đêm Sài Gòn là đây đấy... Mình hơi hớ vì còn mải mê nghĩ về cái màu sịp thiên thần kia nhưng khi định hình lại thì vẫn thốt ra được một câ chuẩn đừng hỏi.
- Ừm...lâu lắm rồi không có dịp được ngắm trời đêm thế này...ôi...nhớ quá... Nhỏ vung tay lên trời rất phấn khích.
- Đâu cần tự làm khó khăn thế làm chi...muốn ngắm lúc nào thì ngắm lúc đó...tại làm biếng thì có... Mình cười tươi mà nhắc lại một câu nói của Dì Linh khi mà cũng trong hoàn cảnh khá giống là buổi sáng trong lành thưở nào.
- Ừm...có lẽ tại làm biếng thật... Nhỏ mở mắt ra nhìn mình cười khá tươi.Nhỏ xinh thật.
- Thế Duy học trường gì...mẹ tụi Oanh làm xong thủ tục chuyển trường hết rồi...vài ngày nữa là đi học luôn... Nhỏ nhìn mình hỏi và giải thích khe khẽ.
- Gần đây thui...biết xxx hông...Duy học ở đó vì gần nhà... Mình khe khẽ đáp và nhìn xa xăm.
- Á...mẹ cũng chuyển chị em Oanh vào đó á...chung trường rồi... Nhỏ vỗ tay đôm đốp trả lời.
- Mới nghe Oanh hỏi trường thì Duy biết ngay mà...đoán được luôn vì trường đó gần với cả tốt nữa... Mình cười nhẹ và vẫn không nhìn vào mặt nhỏ.
- Chẳng biết...cứ mẹ chuyển là học à... Nhỏ nói vu vơ.
- Ừm... Mình khe khẽ đáp và chẳng hiểu vì sao lại bắt đầu tâm trạng.
- Ba Duy ở ngoài bắc à...nhớ ba không... Nhỏ hỏi tiếp và giọng quan tâm lắm.
- Nhớ chứ sao không...còn mấy người... Cũng vì chính cái tâm trạng đó mà nó khiến mình quên mất là ba nhỏ đã mất cách đây một năm.Chán bản thân kinh.
- Bố Oanh...ở trên đó...trên đó...có lẽ là ở đằng kia... Oanh nhìn lên bầu trời, chỉ tay về hướng các vì sao đang tỏa sáng lung linh của đêm hè.
- Ừm...vậy thì mẹ Duy cũng ở trên đó...trên đó...và...có lẽ là ở đằng kia nữa... Mình cười theo cô ấy và cũng bắt đầu chỉ đúng những hướng mà cô ấy vừa chỉ.
Cả hai đều chìm vào bầu không khí im lặng với những suy nghĩ riêng của bản thân mình.
Lúc lâu sau.
Bất chợt Oanh quay sang nhìn mình chăm chú khi mình vẫn đang đứng dưới bậc lan can nhìn cô ấy một chân chống và mái tóc đen thả hờ trông thật đẹp với làn da cũng thật trắng nữa.
- Thui...khỏi đi...gớm...mới quen mà hả...mà hả...tấn công tui vậy đó...xuống ha... Nhỏ cúi đầu nói giọng rất nữ tính và đưa ý kiến xuống nhà.
- Hì...ừm...xuống nhà đi Oanh...Oanh top... Mình đồng tình và bất chợt buột miệng.
- Ê...cái này tui biết nha...đừng tưởng tui hông biết nha... Nhỏ nhăn mặt cười tươi nói giọng cà rỡn.
- Biết gì... Mình cười rõ to.
- Biết sao Duy gọi tui là Oanh top...bữa có nhỏ bạn gọi với cả giải thích cho nghe rồi... Oanh đáp và lườm lườm mình.
- Vậy à...thôi xuống đi... Mình cười nhẹ và đẩy vai cô ấy.
Cả hai đi xuống tới nhà thì cũng đúng lúc bác gái, Dì Linh và cả hai chị em Nhi, Yến đang ở đó.
Vậy là mình và Dì xin phép gia đình đi về.
Kết thúc một bữa tiệc nồng ấm chan chứa tình cảm.
Trên quãng ngắn về nhà mình và Dì có nói chuyện với nhau vài điều mà đa số là Dì khen gia đình ấy không thôi chứ chẳng có gì liên quan lắm đến chuyện gia cảnh nhà mình cả.
À cuối cùng thì cũng đã biết tối hôm qua ai là người đã bấm chuông phá hỏng phút giây thiên thần của mình rồi.
Thì ra đấy là chị Nhi vì lạ chỗ với cả sợ ma quá nên không ngủ được tính qua xin ngủ ké với Dì Linh một đêm.
Lượt một đoạn sau khi vào nhà thì mình đi tắm và lên phòng đi ngủ.
Nằm im một hồi đầy mệt mỏi thì cũng nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra rồi nửa tiếng sau lại là tiếng mở ra một lần nữa.
Mình đoán chắc là Dì cũng đi tắm xong về phòng ngủ luôn rồi.
Mình nằm cố nhắm mắt nhưng vẫn không tài nào thiu thiu lại được vì có lẽ là hương vị của giấc ngủ ban chiều còn đang phát huy tác dụng dữ quá hay sao đó.
Mãi mà vẫn không sao ngủ được.
Trăn qua trở lại cho đến khi ngước nhìn đồng hồ thì đã là 11h khuya rồi mà vẫn vậy chẳng khá khẩm hơn.
Ngồi dậy, lếch hẳn lên cái ghế dựa hơi mỏi nhưng vẫn cố bật máy tính.
Đăng nhập vào nick Fifaonline 2 tính chiến vài trận cho nó có khí thế mà lâu rồi mình không có dịp chơi vì từ hồi bị tai nạn là Dì ở bên suốt mà.
Đá được hai trận toàn thắng vui vãi ra.
Nhưng đến khi vừa bắt đầu trận thứ Ba thì chẳng hiểu sao điện thoại dưới nhà lại reo inh ỏi.
Giờ này còn ai gọi điện thoại bàn nữa nhỉ.
Văn hóa để đâu hết rồi, biết thế lúc nãy trước khi đi ngủ mình đóng chặt cửa phòng thì đã không phải nghe rồi.
Chán chường lững thửng bước từng bước xuống nhà trong tư thế khá mệt mỏi nhưng đầu óc thì cứ tưng tưng sau vài trận thắng giòn giã.
Xuống tới phòng khách.
Mình nhấc điện thoại lên.
- A lô, ai đấy Mình nói giọng trây nhớt và khá mệt mỏi nên câu nói cứ được dịp mà kéo dài ra miên man.
- Duy hả Duy Giọng nữ từ đầu dây bên kia nghe rất nhỏ.
- Ừm...ai đấy... Mình chỉ kịp nghe tên nên "ừm" một tiếng cho có chứ chưa thể nào xác định được độ tuổi của đối phương cả.