Phẳng nhỉ, từ đoạn cuối xương sườn đến rốn như một bình nguyên vậy, nó như một tấm ván ép và chắc nịch thỉnh thoảng hóp xuống theo từng nhịp thở đều đặn mà thôi.
Không tập GYM từ vài năm nay ở chung với mình mà vẫn giữ được vóc dáng như thế này là đáng nể lắm rồi mà không, biết đâu Dì Linh tập lúc mình đi học thì sao.
Không quan tâm lắm nhưng mà cũng phải nói thật là đầu óc mình lúc đó loạn lắm chứ chẳng chỉnh chu như lúc mình ngồi đây kể cho các bạn nghe lại vầy đâu.
Tay mình vuốt xuôi theo chiều đi xuống khắp cái miếng ván ấy và chợt dừng lại ở mép chiếc quần jear ngắn củn cỡn của Dì.
Quyết đoán và chẳng nghĩ ngợi gì nhiều mình đưa tay và cố gắng mở cái nút khóa quần như kiểu mình vẫn thường hay làm.
Loay hoay một hồi vì tưởng chừng dễ dàng như trong suy nghĩ của mình nhưng mà không ngờ cái nút khóa này lạ quá.Nó cứ như ra rồi mà lại chưa ra, ban đầu mình cứ ngỡ là nó theo kiểu gài vào rút ra hay tròng vào một lỗ nhỏ bên mép kia như kiểu vẫn thường gặp nhưng mà lại không phải, nó sao sao ấy không tài nào mở được.
Lạ thật, đây là cái nút lạ nhất mà mình từng gặp và cũng chẳng biết phải tả ra làm sao nữa.
Một hồi lâu vẫn chẳng đâu vào đâu mà cơ thể thì hừng hực lắm rồi nên mình quyết định cho tay vào đoạn hở ở phần trước lưng quần luôn.
Cứ thế, cứ thế nhẹ nhàng và nhanh chóng mình cố gắng thật ít chạm vào phần bụng dưới của Dì nhưng rất khó vì phần hở ra của lai quần không thật sự rộng như mình mong đợi, chỉ một khoảng nhỏ vừa đủ cho một bàn tay vào thôi.
Nín thở cùng với sự di chuyển nhẹ nhàng của bàn tay tim mình như ngừng đập trong giây lát cho đến khi nằm lọt thổm trong lòng bày tay mình là những sợi lông mơn mởn và có lẽ là đen mảnh bên trên chiếc bím bí ẩn kia sau khi đã bâng hờ chiếc quần chip nhỏ xinh lên để có không gian luồn lách đưa tay vào.
Cũng không phải là rậm lắm đâu vì cơ bản mình đâu có nhìn thấy tất cả, chỉ là những thứ cảm giác cơ bản ở xúc giác mà thôi.
Lại khẽ khàng luồn lách xuống sâu thật sâu cho đến khi đầu ngón tay chạm vào một mảng thịt mềm mềm và trơn nhẵn thì ngay tức khắc, mình dừng lại.
Thở hồng hộc vì cảm giác tò mò xen lẫn tê tái nhỏ nhoi khó lòng làm mình thoải mái.Mình vuốt khe khẽ vào cái khe hở một cái, rồi hai cái như thể rất rành rọt và đã quá quen thuộc với hành động đó rồi vậy.
Thao tác chính vẫn là ở sự khéo léo của cánh tay trong quần Dì.
Không dám sờ vào những chỗ nhạy cảm mà chỉ dám loay hoay ở những thứ ít động chạm và tạo sự khoan khoái cho bản thân về cảm giác lạ lẫm mà thôi.
Nhưng dần dà có voi rồi ai mà chẳng sẽ khao khát được gặp hai bà Trưng.
Mình khẽ hạ ngón tay giữa xuống tất nhiên là bàn tay như mình đã nói ở bên trong chiếc quần chíp của Dì rồi.
Nhưng đời không như mơ và tình cũng không bao giờ như thơ khi bất giác mình chuẩn bị thực hiện cái hành động thân thương nồng nàn ái ân đó thì tiếng.
"...Ting...tong...Ting...tong..."
Mình thoáng giật mình và nhanh chóng kéo tay ra mặc cho cảm giác rát rúa bủa vây vì một phần da kẽ tay mắc nhẹ vào phần khóa quần.
Thở phì phò và lăn qua quay lưng lại vào hướng góc tường bên kia nệm cố hết sức bình tĩnh mà lắng nghe cái chuông cửa khốn nạn kia reo inh ỏi thêm hai lần nữa trong vòng cũng gần 3 phút ấn thả ấn thả thì kế bên mình có tiếng.
- ...Ưm...ưm...a...ai mà còn kiếm giờ này chời..._Tiếng Dì ngáp ngắn ngáp dài và hình như cả chống nệm ngồi dậy rên rỉ vì bị phá giấc ngủ.
- ...Đi đi nha...nhà hông có ai ở nhà hết nha...đi đi..._Dì ngồi la rất to tiếng.
Sau câu nói đó Dì lại ngã lưng xuống nệm cái "huỵnh" và chẳng bao lâu sau lại bắt đầu nghe tiếng ngáy đều đều mặc cho ai kiếm tìm mặc cho long trời lở đất.Nói rồi mà, say lắm.
Mình sợ kinh khủng và tái méc mặt lại vì Dì Linh mà bị đánh thức nhanh hơn một chút xíu thôi thì có lẽ hành động thả dê của mình đã bị phát giác rồi cũng nên.
Hú hồn hú vía.
Mình xoay lại hướng Dì khi đã biết chắc Dì ngủ say lại rồi.
Giang tay ra mình ôm chầm lấy người Dì chặt cứng một lần nữa.Sau đó buông tay ra nằm ngửa và cũng thả lỏng cơ thể đầy mệt mỏi như vừa trải qua một cuộc giao hoan trụy lạc mà âm thầm chìm sâu vào giấc ngủ đầy lắng đọng và phiêu linh về cảm giác.
...
Màu đen, lại là cái màu đen như hồi ở bệnh viện.
Một màu đen vô tận ẩn sâu trong khoảng không đôi mắt.
Mình vẫn nằm đó, nằm trên nệm của Dì và từ từ tách hai hàng mi ra khỏi nhau đầy khó khăn và mệt mỏi.
Nắng chiếu len lỏi qua khung cửa sổ phòng Dì may mắn thoát khỏi sự che chắn của tấm màn mà xộc thẳng từng tia thẳng căng vào người mình và mặt mình nữa.
Ngước nhìn chiếc đồng hồ treo hờ hững ở tường bên trên cánh cửa phòng.
"...Đã 9h15 rồi à..."
Một giấc ngủ sâu và dài khiến cho con người ta thật khoan khoái và đầy sức sống nhưng với trận say đêm qua và một khoảnh khắc chợp mắt ngắn bị đánh thức khiến cho mình chợt đờ đẫn và buông lơi đến phát nản.
Độ cũng phải hơn mươi phút sau khi mở mắt mình mới cố chống tay ngồi dậy được.
Mệt bỏ xừ ra ấy chứ.
Nhìn quanh quẩn căn phòng, hình như có vẻ tươm tất hơn hẳn.
Vỏ lon bia và cả cái xác thùng đã bay đi đâu mất.Gà qué các thứ cũng vậy, như chưa từng có dấu vết của sự tồn tại.
Đinh ninh là Dì dọn chứ không ai vào đây cả.
Vừa nhắc tới Dì và cái sự dọn dẹp là lập tức mình lia ánh mắt nhìn khắp nền nệm để kiếm, trong cả chăn màn.
Kiếm cái gì thì chắc các bạn cũng đã đoán ra- chính là chiếc áo vếu huyền thoại mang lại sức mạnh cộng 10 cho hầu hết các chỉ số.Chính nó.
Chẳng thấy đâu, cười mình quá đỗi ngây thơ vì Dì dọn dẹp hết tất thảy các thứ khác thì tất nhiên làm sao có thể bỏ sót nó chứ.
Đứng dậy mình lê từng bước ra khỏi phòng Dì.Đóng cửa và nặng nề lên tầng trên phòng mình mà chập chững bước vào phòng rửa mặt, vệ sinh cá nhân rồi sau đó lau sơ qua mình mẩy và cả thay luôn bộ đồ sách khác.
Lúc đó thú thật mình chẳng nhớ lắm các sự việc đã xảy ra đêm qua đâu vì đầu óc cứ nặng nề thế nào ấy.
Đói, lại bắt đầu đói cồn cào.
Hít thở sâu và dài, mình lại quay bước xuống tầng hai vào nhà vệ sinh lớn tè phát cho đỡ nặng bụng rồi bước xuống hẵn tầng trệt.
Nhìn vào bếp kiếm tìm một bóng hình quen thuộc nhưng trớ trêu chẳng thấy Dì đâu cả.
"...Không hiểu Dì đang ở đâu nhỉ..."
Mình đi ra sân.
Đập vào mắt mình là hình ảnh Dì đang ngồi bệch ngoáy ngoáy đất ở bên trong cái chậu kiểng lớn đặt cây gì gì ấy mà có mấy cái nhánh dài như cành mà đầu nhọn hoắc ấy, mình không rành lắm mặc dù chậu này đã được Ba đặt ở đây từ rất lâu khi mới vừa chuyển nhà tới.
Dì Linh ngồi đó lấy cái muỗng nhỏ mà ngoáy rồi lại xúc đất bỏ vào một cái chậu nhỏ hơn tựa như một cái lu hương be bé vậy.
- Dì...Dì làm gì zạ... Mình nói khe khẽ và mang dép bước xuống sân tiến lại gần chỗ Dì ngồi.
- Ủa...zậy rồi hả...đang lấy đất trồng cây... Dì nhìn mình cười hỏi và vẫn múc lia lịa.
- Cây gì zạ Dì... Mình hỏi chân thành.
- Cây sen đá nãy cô hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà cho nè... Dì trả lời và chỉ vào một cái cây bé tí màu xanh giống sen thật nhưng các cái cánh xung quanh thì khá cứng.
- Cái này phải biết trồng mới sống nổi... Mình nói vui.
- Thì đang trồng nè...À...cho tui hỏi cái này coi... Dì nói và chùi tay vào nhau sau đó chống tay chuẩn bị đứng lên.
- Cái gì zạ Dì... Mình tròn mắt ngạc nhiên.
Dì Linh bỗng nhiên đứng dậy nhanh chóng nhìn mình với cặp mắt hơi trừng trừng rồi lại hơi dò xét, môi thì như thể muốn nở một nụ cười mỉm chi vậy nhưng rồi lại dừng hẳn ở cái thể cong cong lộ hẳn cái má lúm đồng tiền ít ỏi.
Chống hờ tay một bên eo và nhìn thẳng vào mặt mình nói giọng lanh lảnh như một truy tố viên đích thực.