hơn hẳn vì tô bún bò của mình chỉ có vài chục sợi bún và một miếng chả cộng vài tép thịt mỏng như miếng dao lam mà nhiều khi vô tình đụng trúng còn sợ sướt da môi chảy máu nữa là.
Mình bắt chước Dì cố gắng sục đũa và gắp thật nhanh cho vào miệng một cách rất hối hả mặc cho hơi cay của ớt nồng lên tận mũi và lấp đầy cả thân thể khiến cho mặt mình và thân người bắt đầu ra mồ hôi và nóng bừng bừng.Nói không ngoa chứ cay đến nỗi mà vài giọt nước dùng từ tô phở qua khoét miệng cứ vô tình chảy xuống cần cổ mà mình còn có cảm giác nóng rát như thể lấy ớt tươi trét lên phần da non mềm yếu vậy, khó chịu lắm.
Khoảng một phút trôi qua, mình chợt dừng lại đôi chút để thở cầm hơi và có dịp ngó qua nhìn Dì.Cảnh tượng trước mắt mình là Dì đang cầm nguyên tô cháo nghi ngút khói mà húp lấy húp để nhưng vì quá nóng nên lâu lâu Dì tách ra thở hồng hộc mà nơi khoét mi Dì nước mắt đang chảy ra dàn dụa.Mình nhìn hình ảnh đó mà thoáng nghĩ.
"...Bà này...chơi thật ta ơi..."
Nói thật là nhìn đến là rùng mình kiểu như đang trong sa mạc khô cằn hay sao đó và bà Dì của mình thì ra mồ hôi nhễ nhại và rên rỉ như thể đang lâm bồn vượt cạn vậy.Kinh lắm.
Thấy cảnh đó mình lại sợ, sợ rằng sẽ thua cuộc, sợ rằng sẽ phải chịu đựng cái kiểu cười khích đểu của người chiến thắng dành cho kẻ bại trận trần trật này.
Mình nhanh chóng quay lại với cuộc chơi nhưng lần này có thêm nhiều động lực hơn vì trong đầu cứ hiện lên đúng 3 chữ vàng mà thôi, đó là:"...Dì thoát y..." vù đến vụt đi liên hồi làm cho mình thêm phần khoái chí.Mình cố gắng và lấy và để nào là bún, nào là chả, nào là thịt và cả nước dùng ì ộc vào miệng như chưa từng được ăn ngon đến vậy.
Cho đến khi mình nghe được những tiếng "lạch cạch" thân yêu bất chợt phát ra từ đáy của chiếc tô hiện đang được mình cầm trên tay.
Cảm giác sung sướng đến khó tả, mình biết vinh quang đang ở trước mắt, màu vàng chói lọi đang dần hiện ra với phần thưởng là chiếc cúp to oành mang biểu tượng chính là hình ảnh người con gái tên Linh không một mảnh vải che thân đang lao tới mình vồ vập trông rất hoàng tráng.Chẳng còn kịp mà tương tư, chẳng còn kịp mà suy nghĩ mình dùng mọi sức lực như muốn đổ tất cả những gì cuối cùng đang còn xót lại trong tô vào miệng mà mặc kệ cho một số ít vươn vãi ra khắp cả sàn.
Phải nói luôn là cảnh tượng kinh hoàng lắm.
Chỉ vừa khi giọt nước dùng rơi xa tô mà bay đi đâu đó là mình ngay lập tức đặt tô xuống một cái "oành" như thể đã đánh hồi kết cho tất cả.
Kết thúc một trận chiến nảy lửa, kết thúc mọi nổ lực vươn tới chiến thắng của Dì và cuối cùng là kết liễu luôn cả bộ quần áo Dì đang mặc trên người vì nó chuẩn bị được làm vật hiến tế cho điều kiện mà Duy mình sắp đặt ra.
Sau khi mình đặt tô xuống thì mọi thứ trong cái không gian nóng bức và nồng mùi cay của căn phòng trở nên ảm đạm hẳn đi trông thấy.Mọi thứ như lắng đọng và trôi qua một cách chậm rãi.
Dì vẫn cầm tô cháo trên tay hơi hạ xuống nhìn mình mà cặp mắt rưng rưng ngấn lệ.
- Xong...xong rồi hả Duy...con...con nhanh zậy... Dì nói như sắp mếu.
- Chứ sao...Dì Linh còn kém lắm...non...non và xanh lắm... Mình cười khảy.
- Á...huhuhu...hức...huhuhu... Dì chợt khóc ầm lên.
Dì Linh đặt chiếc tô vẫn còn thừa 1/3 lượng cháo xuống sàn mà bắt đầu ôm mặt khóc nức nở.
Mình thì ban đầu chẳng hiểu gì cả, chỉ ngồi đó mà nhìn Dì thôi.Nhìn Dì khóc tu tu như một bé gái đòi quà.
Từng giây từng phút rôi qua vẫn thấy Dì ôm mặt nên mình bắt đầu có cảm giác ngượng thật sự, ngượng vì có người con gái đang ngồi đây khóc một phần cũng bởi do mình.Dù sao thì cũng phải hỏi han gì ít nhiều, mình cố gắng lếch lại bên Dì.
- Vì sao con khóc... Mình giả bụt nói giọng trầm ấm hết cỡ để mong ghẹo cho Dì vui lên vì thấy cảnh Dì khóc mình chạnh lòng lắm luôn.
- Cay quá... Dì nói trong cái giọng thút thít đáng yêu.
- Sao mới hết khóc đây bà... Mình vỗ vai Dì chành chạch kiểu đùa cợt vui vẻ.
- Hun cái mới chịu... Dì nói khi hai tay dần tách nhau ra.
Bất ngờ Dì lao về phía mình trong điệu cười ha hả và bất giác nằm chồm lên người mình mà cố gắng lấy hai tay khép chặt lấy hai bắp tay mình.Nhưng dù sao Dì vẫn chỉ là phụ nữ nên diều đó dường như là không thể với sức lực yếu ớt của một người con gái vì vậy chẳng mấy chốc mình thoát ra được.
- Tính làm gì zậy...cưỡng hiếp hả...Áaaa... Mình lùi lại trong tư thế ngồi về phía sau.
Khi mà mình vẫn chưa nói hết câu thì lần này Dì lại lao tới nhanh và quyết liệt hơn hẳn nhưng hình như đã biết rút kinh nghiệm của lần trước nên khá hơn và chiêu thức cũng mới lạ hơn.Dì đè mình xuống và ngồi hẳn lên phần cổ mình, hai đầu gối đè mạnh lên hai vai mình làm cho phần trên của mình như chẳng còn cựa quậy được nữa.Mình như muốn nghẹn cả thở lại.
Dì ngồi trên người mình, phần háng chân banh rộng ra và xà hẳn vào cằm mình làm cho phần đáy quần jear bé tẹo của Dì cứ ma sát với vài cọng râu non làm mình đến căn thẳng.
Lại một tràn cười ha hả nữa vang lên đến lạnh xương sống.
Mình thì lúc đó chẳng hiểu gì hết nhất là chỉ vài giây ngắn ngủi mới đây Dì còn đang khóc tu tu vậy mà giờ đây lại bay nhảy đến kinh người.
Dì ngồi lên phần cổ mình, hai tay liên tục vếu má mình rồi cười ha hả mặc cho mình van xin.
- Há há há...chết chưa...chết chắc...Bây giờ sao...ai thua...nói đêeeeee...Dì nắm tóc mình giật giật làm cho mình đến là tức điên người.
- Á...Dì...con thở không được...á...Dì tha...tha con... Mình thét ra giọng van xin nài nỉ mà cố dìm cơn tức nghẹn xuống .
- Mơ...nói ai thua đi rồi chị tha...hông là...hông là...mất zin á... Dì cười rồi áp gần mặt Dì với mặt mình.Làm mặt mình đỏ lên trông thấy.
- Á...mất zin gì...đừng Dì... Mình hoảng hồn khi nghe đến hai từ "mất zin".
- Mất zin cái miệng chứ gì...không chịu thua là tui hun à...Đếm nha... Dì chu mỏ ra và xà xuống mặt mình thật gần hơn đến mức mình có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Dì đang phả vào mặt mình từng hồi an lành.
- Không...Mơi đi...đồ...phù thủy... Mình hét lên chỉ mang tính chất cho có vì mình đang muốn xem thử Dì sẽ làm những gì đây.
- Gì...phù thủy hả...được...1...2...3...chu...um...moahhhh... Dì chu môi ra và kê xuống gần má mình.
- 1 cái ngay má trái nè...chu ôi đã quá. Dì hun mình thật các bạn ạ, Dì hun mà cố ý kéo lên đôi môi ra để nước bọt trây trét hết phần má trái của mình, đến là kinh nhưng cũng phải nói là như điện giật ấy.
Mình đơ ra tới vài giây và khi vẫn chưa bừng tỉnh thì.
- 1 cái ngay má phải nàz...chu ôi quá đã un. Dì hun tiếp một bên má còn lại và lần này thì tởm hơn cả lần trước vì sự kéo lê dài lên tới tận phần tóc mai.Mình...Mình đang bị tra tấn.
- Giờ sao...giờ là tới cái miệng...um moah...tới cái miệng nha. Dì lấy hai ngón tay banh phần môi mình ra rồi chọt ngón tay vào chà chà răng mình làm nhếch cả nôi lên bực dọc.
- A...a...aaaaa...Dì ơi...tha con mà... Mình van xin nài nỉ hết mực vì dường như bắt đầu thấy sợ rồi.
- Hổng có tha...dám thắng tui hả...um moahz...Chời ơi hụt ta...làm lại... Dì kê mỏ xuống hun thật luôn, trời ơi.Nhưng hên là mình lắc đầu qua lại hai bên nên cái đầu Dì hụt.
Đang lắc đầu qua lại để tránh cái hun tra tấn từ Dì thì đột nhiên có tiếng.
"...Ting...tong...Ting...tong..."
- Đứa nào phá đám zậy bây...tha cho đó...lát hun tiếp... Dì nghe thấy tiếng chuông cửa thì từ từ đứng dậy giải thoát cho mình.Lúc Dì đứng lên mình thấy một bên ống quần lộ ra một màu xanh lam thiên thần.
- Á...Dì mơ đi...nãy giờ con nhịn thôi... Mình nói khi đang lấy sức đứng lên.
- Há há... Dì cười và bắt đầu lê bước đi ra.
Dì bước ra khỏi phòng và tiến xuống cầu thang tầng trệt để ra cổngmở cửa.Mình tiến đi sau vì chẳng thể nghĩ ra là ai có thể bấm chuông vào giờ này cả.
Lát sau từ cổng bước vào là Dì và một ai đó đi đằng sau.Dì thì đi thẳng về phía bên hông nhà để lấy một cái gì đó.Có lẽ là ai đó cho mượn đồ.
Lúc này qua ánh điện của bóng đèn ngoài hè, mình thấy rõ một cô gái với đầu tóc mái ngố búi cao, một chiếc quần jear xanh bó bó tới cảng chân và nhất là một chiếc áo sơ mi trắng với hình một đóa hồng đen óng ánh.
Vừa nhìn thấy mình là cô gái ấy lập tức nghiêng người qua một bên để ngó vào nhà và mở lời nói vọng vào.