một nụ cười to chực chờ. - Á a...không biết Dì đi ra ngoài đi._Mình như muốn ré lên vì cái sự thật đau cmn lòng. - Ra cái gì mà ra...để Dì tắm cho...có chút xí mà che với giấu cái gì chời...Ngoan, để tắm cho nha!_Dì vừa nói vừa xốc áo mình rồi lại vừa cười khậc khậc làm cho mình tức tới chết vì ngượng...Nói thật nếu có cái lỗ nào lúc đó là mình thề sẽ chui tuột xuống ngay lập tức cho bớt nhục. - Không mà Dì...đi ra đi...con...con khóc giờ đó_Mình ré lên cùng cực. - Thui mệt quá...tắm không cẩn thận vết thương bong ra hay nước thấm vào chỗ băng thì chết luôn đó...Sao mà lì quá zậy...Dì nói không nghe đúng không?...Tắm có một tay thì làm sao mà sạch...Trây nhớt hả?...Tắm lần này rồi mấy bữa nữa mới được tắm tiếp...Để Dì tắm cho...cãi quài!_Dì bắt đầu làm mặt dữ rồi nạt mình. - Để con tự tắm...dơ dáy gì cũng là con chịu...Dì đi ra zùm con đi!_Mình nài nỉ. - Này nha...không để cho Dì tắm là Dì xuống gọi điện thoại méc Ba con vụ đi chơi đêm té xe liền luôn nè...Giờ sao?..._Dì vừa nhắc tới Ba thì ngay lập tức mình xanh mặt vì ngay từ đầu đã hứa ất giáp với nhau là không được cho Ba biết, Dì lôi Ba ra đây cũng đủ biết Dì quyết tâm đến mức nào. - Dì...Dì được lắm...Dì tính bán rẻ con hả..._Mình thỏ thẻ. - Mắc rẻ gì đây tui cũng bán hết...có giá là bán à...Giờ sao?..._Dì chống nạnh nhìn thẳng mặt mình mà rằng... Đột nhiên cái đầu óc đang trong thế bế tắc của mình chợt lóe lên một ý nghĩ sáng vãi cả suốt nghĩ là chỉ cần dụ Dì Linh đi ra khỏi cửa phòng tắm và sau đó mình đóng lại khóa trái thì dù có thánh cũng không thể nào làm được gì. Mình nhanh nhảu lên tiếng: - Tắm cũng được nhưng mà Dì lên phòng lấy dùm con cái quần khác đi..._Mình làm nét mặt ngơ ngác của thỏ. - Quần gì nữa...lấy rồi nè_Dì trả lời nhanh chóng giơ cái quần đùi ra trước mặt mình. - Không phải cái này...quần xịp kìa...cái quần mà có ống như quần bơi á Dì mà nó bằng vải kìa._Mình hươ tay ra điều không phải và giải thích. - À rồi...biết...đợi lát._Dì nói xong và chạy nhanh ra ngoài. Chỉ chờ có thế mình cố gắng nhanh chóng đứng dậy bằng cách chống tay lên thành bồn tắm rời ass khỏi ghế và sau đó gắng lê lếch từng bước tuy chậm chạp nhưng lại là nhanh nhất có thể đối với sức khỏe của mình lúc đó lại gần chỗ cánh cửa phòng tắm để mau mau khóa không cho Dì vào. Nhưng quả thật ông trời luôn tỏ rõ quan điểm không có mắt của ổng như cách đã thể hiện nhiều lần trong các bộ phim truyền hình nhiều tập là luôn hành hạ các nhân vật chính...Khi mình vừa cầm được cái núm cửa thì ngay lập tức mình nghe thấy tiếng thuỳn thuỵch từ những bậc cầu thang lên xuống khiến mình hoảng hốt nhanh tay bấm chốt khóa trái và dùng hết sức có thể đẩy cánh cửa về phía bản lề khóa nhưng tất cả dường như đều vô ích...cánh cửa gần chạm được tới đích thì bất chợt bị đẩy văng ra bởi một lực đạp rất mạnh từ phía bên ngoài tạo một pha va chạm mạnh làm vang lên một tiếng chắc nịch "...Thịch..."... Bất thình lình Dì Linh từ bên ngoài xông vào hét lớn khiến mình tái méc: - Đâu đâu...muốn làm gì...tính lừa Dì hả... đâu đâu...lừa tình hả?..._Dì nói oang oang khi đã vào bên trong WC và láo liên mắt nhìn tứ phía. - Không không...Dì...Dì kéo con dậy dùm...Dì..._Vì dùng hết sức đẩy cửa nên mình bị mất đà ngã chúi về phía sau...Mình giơ tay í ới để mong Dì giúp đỡ đứng lên. - Tính lừa chị hả cưng...Có sao không?...đứng lên nha...1, 2, 3..._Dì chống tay hai bên eo...trong đó có một tay cầm cái quần sịp màu đen của mình mà cười ha hả nói ra vẻ rất khoái chí.Đoạn Dì dơ hai tay ra kéo mình đứng dậy. - Dì làm gì mạnh tay...chân zậy chứ...con thấy lạnh nên kéo cửa lại thui mà...có khóa đâu..._Mình nhăn nhó trách khi đã đứng lên nghiêm chỉnh. - Giỡn quài...trời mùa hè nóng thấy mồ...bật điều hòa còn đổ mồ hôi mà lạnh gì chứ!_Dì liếc mình bằng lòng mắt trắng bốc. - Kệ...con lạnh mà._Mình né né Dì mà nói. - Ờm...hứ!..._Dì nghiến răng rồi hứ một tiếng to kinh khủng. Dì dìu mình ngồi lại trên cái ghế đặt gần bồn tắm lúc nãy sau đó đi qua đi lại chuẩn bị các thứ mà không quên hỏi: - Lạnh zậy có cần đóng của lại hông con?_Dì quay lại hỏi khi còn đang chổng phao câu vào mặt mình từ phía bồn nước rửa mặt. - Thui khỏi....cám ơn._Mình nhăn nhó trả lời. - Ờ...không có chi!_Dì cười khì khì. Mình vẫn ngồi im đó chẳng nói chẳng rằng gì chỉ nhìn lơ đễnh ra hướng chiếc cửa số be bé...Dì loay hoay một lúc dường như cuối cùng cũng chuẩn bị đủ hết và xong xuôi tất cả Bỗng Dì quay đầu lại nhìn mình...rồi sau đó lại ngồi cạnh bên cái bồn tắm, khẽ chống một tay bên má cười với mình rõ tươi bằng ánh mắt him híp cái miệng kéo căng lộ hẳn má núm đồng tiền đến là yêu...và nói nho nhỏ: - Thoát y đi Duy!