i kia giờ này có lẽ vẫn đang say giấc nồng, nghĩ đến đó mình liền quay đầu xe trở lại.
Sài Gòn đúng thật là thành phố phồn hoa, chỉ mới một tháng hơn không đi qua một con đường mà giờ đây mình thấy bỡ ngỡ và lạ lẫm quá chừng, vài hàng quán rong sập sệ ven đường thường ghé giờ đã dời đi đâu mất, góc cửa hiệu có cây seri chi chít lá mà giờ cũng đột nhiên biến mất tăm thay vào đó là cái trụ biến áp đồ sộ nhưng lại thiếu mỹ quan.Thẳng về hướng trung tâm thành phố, mình tìm kiếm rồi ghé vào đủ chỗ ăn vặt đầy xa lạ và bề thế để nhấm thử đồng thời cũng là để tự tạo địa chỉ ăn uống riêng cho bản thân, mua cả xiên nướng phá lấu này nọ mang về cho Dì Linh.
Xe mình cứ chạy, cứ chạy theo đà suy nghĩ mông lung không định hướng rồi tình cờ đi ngang qua ngân hàng của cô Trang lúc nào không hay, à mà cũng lâu rồi nhỉ, gần một tháng nay mình và cô không gặp nhau và cũng không có liên lạc gì, những giờ phút ái ân hay xúc cảm thăng hoa thì chẳng một ai trong cả hai là giữ kẻ nhưng ở những khoảng khắc đời thường thì mình ngại và hình như cô cũng ngại nên mới nói khi nhận được những tin nhắn kiểu “tạm biệt”, “giữ gìn sức khỏe” mang tính chất xã giao của cô thì mình không dám có hồi đáp gì cho rõ ngọn ngành.
Thắng xe lại, mình trườn vào góc khuất của quán cà phê hôm nào nằm đối diện ngân hàng với vẻ lưỡng lự lộ rõ nửa muốn nửa không nhưng cuối cùng thì vẫn rút điện thoại ra tìm số cô.Sau vài giây nghe nhạc chờ thì cuối cùng đầu dây bên kia cũng có tiếng trả lời.
Cô Trang: A lô…cô nghe con…
Mình: Dạ…con Duy nè cô…
Cô Trang: Ừm Duy…cô thấy hiện số mà…sao vậy con…dạo này khỏe không…mãi mới thấy gọi cho cô…
Mình: À dạ…tại con vào học nên quên mất…con khỏe…cô cũng vậy ạ…
Cô Trang: Ừm…cô bình thường chỉ có già hơn thôi…ha ha ha…
Mình: Dạ…cô đang làm ạ…ở ngân hàng luôn hả cô…
Cô Trang: Không…cô đang bên công ty khác…nay có việc kiểm tra tài chính bên này…đang Tân Bình á con…sao vậy Duy…
Mình: À dạ…tại nay con nghỉ tiết…tính gặp cô tán gẫu thôi…tại lâu không gặp…
Cô Trang: Vậy à…giờ con đang ở trường à…
Mình: Con đang đứng trước ngân hàng của cô nè…
Cô Trang: Tiếc nhỉ…nay cô không rảnh được…nay cô phải ở bên đây cả ngày rồi…
Mình: Dạ…
Cô Trang: Tiếc quá…khi nào rảnh con qua nhà cô chơi nha…
Mình: Dạ…con biết rồi cô…khi nào rảnh con gọi điện thoại báo trước cô…
Cô Trang: Ừm…nhớ báo trước nha chứ không lại như hôm nay thì buồn quá…à mà giờ cô bận tí Duy…
Mình: Dạ…con chào cô…
Cô Trang: Ừm…bye con…giữ gìn sức khỏe nha…mai mốt qua cô chơi nha…bye con…
Cúp điện thoại, đá chống mình tiếp tục bon bon trên con đường ban nãy rồi rẽ hướng chạy về nhà.
Thình lình xuất hiện cuộc gọi này nên có lẽ nhiều bạn sẽ nghĩ chẳng có lẽ chuyện mà mình nhắc đến trên kia là từ cô Trang ra hay sao, ừ thì nó cũng có dính đến cô Trang đôi chút nhưng người sắm vai kép chính của sự việc thì phải nói thật là trẻ tuổi hơn nhiều.
Qua bao nẻo đường quen thuộc thì cuối cùng con ngỏ nhà mình cũng dần hiện ra, trờ xe từ từ đến trước cửa mình bấm còi “…bim bim…” inh ỏi khi thấy Dì Linh tóc cột một chủm rất dễ thương đang đứng tưới cây ngoài sân, mà cũng nhờ hành động khờ khạo đó nên mặc dù khoảng cách cũng phải gần 5 mét nhưng mình vẫn hoàn toàn có thể trông thấy rõ cái liếc mắt sắc lẹm đến rợn người của Dì Linh, và cũng không ngoài dự đoán vừa đi từng bước chậm rãi vừa nhìn trời nhìn mây Dì Linh tiến tới mở cửa cho mình xong là liền nhếch mép xỉa.
-Cô hồn các đảng mới về à…_Dì Linh lờ đờ mắt.
-Sao Dì nói vậy…người ta vừa về tới nhà chứ cô hồn nào…_Mình dắt xe vào sân rồi vội ngoáy đầu lại.
-Ủa…chứ biết tui thấy mấy người rồi mà còn bấm còi chi…trêu tức gan chị à…có mấy thằng cô hồn mới làm vậy thôi…_Dì Linh chắp miệng đóng cổng đi về hướng ban nãy đứng tưới cây tiếp.
-…_Mình vẫn đứng như trời trồng bên cạnh xe mà nhìn đớ người.
-Chuyện gì đâu…thích vậy á…_Dì Linh tiếp tục cáu bẩn.
-Tới ngày nữa hả…mà sao nhớ tuần trước bị rồi mà…_Mình nhăn nhó thì thầm.
-Tuần trước nói chơi…hông được hả…mà Duy ơi lại đây Linh nói cái này…nhìn kìa…_Dì Linh vừa đấm vừa xoa kéo mình lại gần rồi nhanh chóng khoác hẳn tay lên vai.
-Hủm…sao vừa căng thẳng mà giờ tình cảm ngay hay ghê…nể Dì Linh…mà vụ gì…hả…gớm quá…_Mình cười trừ rồi lẹ làng nhìn về hướng ngón tay Dì Linh đang chỉ.
Ẩn nấp sau vài tán lá trên một thân cây khá cao, vật thể lạ lùng mà Dì Linh đang muốn ám chỉ dần hiện ra làm mình thoáng nổi da gà khi trông thấy vài sinh vật có cánh đang bay lờ đờ xung quanh canh giữ.
Trái lại với cảm giác lo lắng trước những viễn cảnh xấu xí có thể xảy đến của mình thì Dì Linh lại tỏ ra vô cùng hăm hở đến khác lạ, chưa hết thậm chí trong đôi mắt ấy còn đột nhiên bùng lên một ngọn lửa, một ngọn lửa sục sôi khám phá đến hoang đường và bất cần.
-Ừm…nó chích cái là nằm một đống luôn nhỉ…_Dì Linh mặt tỉnh bơ.
-Dạ thì đó…gớm quá…thôi…vào nhà đi…ở đây coi chừng…_Mình đang cười trừ gật đầu lia lịa thì
-Leo lên cắt xuống đi…_Dì Linh cười nhe răng cắt ngang câu nói của mình rất quyết đoán.
Vừa nghe thấy lời xui khiến của Dì Linh là mình lập tức quay sang tròn mắt nhìn ngơ ngác như không thể tin.
-Hả…gì…gì chứ…sao được…_Mình há hốc mồm.
-Được hết…được mà…_Dì Linh bất giác quay sang trừng mặt gật đầu.
-Nó…nó chích con sao…nó chích chết á…cái tổ nhìn ghê vậy chắc không phải ong thường hay ong mật đâu…_Mình nhăn nhó.
-Điên…tổ chút xíu hà…cắt đi không sau này nó làm bự ra hay làm thêm nhiều cái nữa là đi ị hết á…ai dám lại gần cây đó nữa…leo lên cắt đi Duy…thương…cắt đi Linh thương…_Dì Linh nhíu mài khó chịu nhưng chỉ lát sau là lập tức giả vờ kute.
-Cắt không được đâu…cây đó con…con…_Mình lắc đầu.
-Thanh niên mà sợ…thôi…để tui…tui đàn bà con gái để tui đi lấy rựa rồi leo lên đó chặt nó xuống rồi…tui té xuống cho vui…để tui…vui lắm…_Dì Linh tức tối quay lưng đi với dáng điệu giảy nảy lại lang cang ngồi thở dốc bực bội.
-…_Mình ngậm câm nhìn theo Dì Linh rồi sau đó dùng ánh mắt sắc lạnh và kiêu hãnh nhìn lên lại cái tổ ong đang núp khẽ sau tán cây.
Năm phút sau, đứng dưới cái cây có tổ ong ban nãy mà Dì Linh đã chỉ định là hình dáng của một đứa con trai đầy dũng mãnh với chiến nón bảo hiểm to cành được tặng bởi dịch vụ làm bảo hiểm xe trên đầu và con dao thợ rèn đã rỉ sét nhẹ ở phần chui cầm trên tay, tạo hình của chàng ta oai oai liệt liệt đến cái độ mà chỉ chưa đầy 20 giây sau khi xuất hiện đã khiến cho lũ quân thù có cánh kia run run sợ sợ đến mức buộc phải tăng cường phòng ngự thêm 3, 4 chiến binh gan dạ với vũ khí găm sau đít.
-Ê đù…làm màu vậy đủ rồi á…xả tụi nó đi…_Tiếng Dì Linh hét inh ỏi vọng lại từ trên hè.
-À dạ…nhưng con…con chưa sẵn sàng…để…để quan sát thêm miếng nữa…bây giờ chưa được…để lát…lát đã…_Mình nuốt nước miếng quay lưng nhìn về phía hè, nơi mà Dì Linh đã mang kính đen bịt khẩu trang trông điệu bộ phòng bị không thua kém gì mình mặc dù khoảng cách từ chỗ đó tới tổ ong là khá xa, nói hơi điêu chứ đám ong nó bay rụng cánh cũng hông tới được.
-Nhanh đi ông…cà rề hoài nha…_Dì Linh lại tiếp tục ca tháng.
-Đợi xíu…sao Dì cứ hối hoài vậy…giỏi tự đi mà leo…_Mình nhăn nhó quay mặt nhìn lại.
-Ờ…để tui leo cho…_Dì Linh bặm môi đứng dậy định bước lại phía mình.
-Á…đừng…con giỡn tí thôi…để…để con leo…_Mình xua tay tứ tung rồi chạy lại phóng lẹ lên cây.
Phải nói luôn là cái cây này vừa cao, vừa yếu lại vừa khó leo vì trên thân nó chỉ có duy nhất vài cái cành suôn đuộc chìa ra ngoài mà khoảng cách giữa chúng lại khá xa đâm ra mình phải chật vật lắm mới leo lên được tới vị trí cách tổ ong độ 1 mét, thẳng thắn nhìn nhận ở chỗ này mà đòi vươn tới cái chỗ đám ong đang làm tổ phải nói gần như là điều không thể.
-Linh…con không leo ra đó được đâu…cành yếu lắm…con chặt cái cành này luôn nha…_Mình nhìn xuống hướng Dì Linh đang đứng rồi thì thầm.
-Khùng…cành nó đẹp vậy mắc gì chặt ông…chặt cái tổ ong á chứ…_Dì Linh ngước đầu há miệng ngơ ngác.
-Không được đâu…làm gì leo ra đó được…mà nếu leo ra được thì gần tổ ong quá…nó đốt á…_Mình nhăn nhó mém chút nói to.
-Nhát…vậy chặt gần tổ ong xíu…đỡ hại cây…_Dì Linh chậc miệng.
-Linh vì cái cây mà muốn con chết hả…_Mình nghiến răng nhìn xuống lần nữa.
-Thôi xuống đi…ghét mấy đứa nói này nói nọ lắm…leo xuống đi để tui leo lên cho…làm ăn thì lâu lắc mà còn làu bàu…_Dì Linh hét inh ỏi.
-Nói…nói nhỏ…lũ ong nghe thấy giờ…_Mình xua tay về phía Dì Linh.
Nuốt nước miếng đánh ực thành tiếng, mình từ từ nhích người chậm chạp tiến gần đến vị trí của tổ ong được bây nhiêu hay bấy nhiêu mặc cho vài con ong to chảng cứ bay lòng vòng xung quanh, từng chút từng chút một gần hơn rồi lại gần hơn cho đến khi mình chìa dao hết cỡ ra chỉ còn cách tổ ong độ 20 cm, thiết nghĩ vị trí này là chuẩn mực để hạ bệ tổ ong rồi vừa không tác động trực tiếp lên tổ ong mà cành chỗ đó lại nhỏ hơn so với xung quanh ước lượng chỉ độ 5 nhát là cành này rớt chắc.
Khoảng khắc con dao thợ rèn từ từ được vung lên cao cùng lúc với ánh mắt của mình nhẹ nhàng hướng về Dì Linh để nhận cái gật đầu cổ vũ đầy yêu thương như đang làm một việc hệ sự, và rồi trong tích tắc lưỡi dao nhanh chóng hạ xuống mang theo một nguồn nội lực cực kì to lớn như đã ăn nhầm một loại trái cây ác quỷ nào đó tác động mạnh mẽ lên cành cây tươi.
Nhưng đúng thật tương lai luôn là những cái gì đó mà ta, những con người bình thường không thể nào lường trước được và lần này cũng vậy, trong cái rủi thường hay có cái xui, khi lưỡi dao trên tay mình vừa chạm vào cành cây khiến cả hai cùng hòa nhịp phát ra một tiếng “cạch” là y như rằng trong tích tắc nguyên một đám ong từ trong cái tổ màu sậm kia bay ra ào ạc bủa vây tứ phía xung quanh để bảo vệ, thậm chí nhiều con trong đám đó không lưỡng lự bay thẳng về phía mình với tốc độ khá nhanh và liên tục chạm vào phần nón bảo hiểm mình đang mang trên đầu trông khá tàn nhẫn.Quá sức hoảng nên chẳng hiểu từ lúc nào dũng khí bay đâu mất, mình lập tức buông dao bò lùi như sâu đo nhanh hết sức có thể rồi tuột xuống khỏi thân cây mặc cho những vết sướt do ma sát thoải mái mài cà lên tấm thân yếu ớt này, chạy bán sống bán chết về hướng Dì Linh đang đứng thở hổn hểnh.
-Gì á…gì á…_Dì Linh tròn mắt hí hửng.
-Ong nó bay ra ghê quá…con mới có chặt được một phát…rung cành nên tổ nó động hay sao á…ong bay ra kinh lắm…_Mình hớt ha hớt hãi.
-Trời ơi…sao không chặt cho rớt luôn…mang nón bảo hiểm quần áo dài tay mà sợ gì…_Dì Linh nhảy lên nhảy xuống khó chịu.
-Dì Linh siêu quá…ong bự…nó mà chích vào cổ hay tay hay chân không bảo vệ là chết luôn á…giỡn hoài…_Mình nhăn nhó.
-Mà…có bị chích hông á…_Dì Linh nói rồi lùi lại nhìn khắp người m