br/> Cùng lúc đó, một tràng tiếng đập cửa vang lên. “……”
Đường Kính và Tô Tiểu Miêu đồng thời hoàn hồn.
Đường Kính thật sự có cả ý muốn giết người!
Nhưng mặc cho Đường Kính có nghĩ muốn giết người như thế nào, thì cũng không thể để lão bà của mình khỏa thân trước mặt người khác được? Vì thế Đường Kính cuống quít luống cuống tay chân đem quần áo trùm lên người Tô Tiểu Miêu, Tiểu Miêu gấp gáp lo lắng kêu lên‘Quần của em! Còn quần lót của em nữa!~~’ đáng thương cô còn chưa mặc đồ lót mà……
Đường Kính vội vàng nhặt đồ lót của cô lên, vừa định mặc giúp cô, chỉ nghe ‘Phanh’ một tiếng, cửa lớn của văn phòng bị một người đá văng ra.
Đường Kính quyết định thật nhanh ôm lấy Tiểu Miêu nhét xuống dưới bàn làm việc!
Cương trực đứng thẳng người dậy, vừa ngẩng đầu, gương mặt chờ mong của Đường Dịch liền rơi vào mắt.
“……”
Trong lòng Đường Kính đang dùng dao chém vạn lần lên cái người mới đến này. Ngẫm lại cũng đúng, người có khả năng đá tung cửa văn phòng của anh, trừ bỏ Đường Dịch ra thì thật sự không ai dám làm.
“Ai nha sao anh lại đến đây thế ~~~?”
Vừa mới mở miệng, Đường Kính đã nghĩ muốn tát cho mình một cái. Mới vừa diễn như vậy xong, một thân tình dục còn chưa rút đi, đó là giọng nói của mình sao, Đường Kính nghe vào cũng cảm thấy thực mất hồn……
Đường Dịch thật không giống như tưởng tượng lại có phúc không vạch trần anh, cười cười, bộ dáng ôn hòa nói:“Không phải là đi ra ngoài uống rượu sao?”
“À……”
Đường Kính bật ra một tiếng, cúi thấp đầu, liếc mắt nhìn đến Tiểu Miêu đang chui dưới gầm bàn vất vả mặc đồ lót, Đường Kính có tật giật mình khụ một tiếng:“…… Chuyện đó à, hôm nay em có tài liệu phải xem, đổi ngày khác được không?”
“Không cần.” Đường Dịch bình tĩnh nhàn nhã ngồi xuống ghế sô pha, hướng về phía anh nâng nâng cằm:“Vậy thì bây giờ em xem luôn đi.”
“……”
Đường Dịch thực tri kỷ cười với anh:“Em cứ bận rộn việc của em.”
“Vậy anh làm gì chứ?”
“Anh nhìn em bận rộn.”
“……”
Đường Kính thấy mình thật là đang phí hơi thừa lời, lại đi đụng phải một người không có nói đạo lý gì như Đường Dịch, Đường Kính thực sự không có biện pháp nào nữa.
Vì tranh thủ thời gian cho Tô Tiểu Miêu mặc quần áo, Đường Kính đành phải ngồi xuống, giấu cô ở dưới cái bàn của mình, Đường Kính bắt đầu làm bộ nghiêm trang xem tài liệu.
Năm phút đồng hồ sau, lại nghe thấy giọng nói của Đường Dịch chậm rãi vang lên:“…… Đường Kính, em đang giận anh đúng không?”
– Tôi mà làm lão bà của anh bị thương thì anh có tức giận không hả?
Gió lạnh đang gào thét từng trận trong lòng Đường Kính: Anh dám khẳng định, nếu anh làm Kỉ Dĩ Ninh bị thương, Đường Dịch không đánh anh là không thể.
Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng rốt cuộc huynh trưởng như cha, Đường Kính đành nhẫn mà cười cười:“Ha ha, sao có thể chứ, giữa anh và em làm sao có chuyện đó được.”
“Ồ, như vậy……” Đường Dịch gật gật đầu, bất ngờ lại hỏi ra một câu:“…… Nói như vậy thì chúng ta vẫn là anh em tốt?”
– aizz, mẹ nó, muốn làm anh em tốt với tôi sao? Biến đi ~~!
Thật sự rất muốn nói như vậy á ~~~
Tuy nhiên Đường Kính anh là người như thế nào chứ, chỉ là nghĩ như vậy thôi, có tức giận đến đâu thì cũng chỉ là nhất thời, những lời nói bực bội này cũng chỉ để trong lòng mà ngẫm lại thôi, tuyệt không thể thật sự nói ra miệng được.
Vì thế, nhờ thừa hưởng tính cách của mẹ, Đường Kính lại gặt hái được một nụ cười tươi sáng động lòng người:“Đương nhiên, chúng ta là anh em mà ~~~” Giọng nói thật sự vô cùng chân thành……
Đường Dịch vừa lòng.
Đường Kính liền buồn bực ……
Thời gian cứ trôi qua từng giây một.
Tiểu Miêu phải chui xuống dưới bàn, vì cái nơi chật hẹp thế này nên Tiểu Miêu chỉ có thể mặc được quần lót chứ không thể mặc được quần dài, rung rung hai cái đùi trơn nhẵn, Tiểu Miêu ôm đùi Đường Kính vụng trộm kêu khổ: Khi nào thì em mới có thể ra ngoài hử……
Đường Kính hoạt động đầu óc, anh rất muốn đuổi cái tên đang ngồi trên ghế sô pha kia đi.
Bỗng nhiên lại nghe thấy Đường Dịch chậm rì rì nói:“Anh đang nghĩ đến Tiểu Miêu đã ở nơi này với em……”
!!!
“Ha ha ha!” Ngay cả Đường Kính cũng cảm thấy mình cười thật giả tạo, nhưng vẫn cố kiên trì tiếp tục cười:“Làm sao có thể chứ!”
Đường Dịch cười cười, không nói chuyện.
Nói cái gì vậy, Đường Kính không thể để anh biết nguyên nhân mình không ra ngoài uống rượu được, lại càng không muốn cho Đường Dịch phát hiện mình và Tiểu Miêu đang gian tình, giống như chỉ cần bị Đường Dịch biết, Đường Kính liền cảm thấy không có mặt mũi nào nhìn anh nữa.
Đường Dịch nhàn nhã thở dài:“Không ở đây à? Vậy thì đáng tiếc quá……”
“Sao?”
Đường Dịch chậm rãi lấy một cái túi giấy từ phía sau ra:“Chẳng là anh muốn đưa cho Tiểu Miêu, số lượng lớn ……”
What?!
Đường Kính nhất thời cảm thấy đùi mình bị người ta bấu một cái thật mạnh, chịu đựng đau đớn cúi đầu, chỉ thấy Tiểu Miêu đang ngồi xổm dưới chân mình, phi thường chân chó chờ mong anh: Đường Kính! Trong tay Đường Dịch là what?what?!~~~
Đường Kính bất đắc dĩ, chỉ có thể hỏi giúp cô.
“Số lượng lớn cái gì?”
“Bánh bao……”
“……”
Đường Dịch cười cười:“Có một không hai đó, một cái bánh bao trị giá năm trăm vạn.”
Con mẹ nó! Anh có thể bậy bạ hơn một chút được không?!
Đường Kính đang muốn mắng thì lại cảm thấy đùi mình bùng lên từng trận đau đớn kịch liệt, cúi đầu nhìn, chỉ thấy hai tay của Tiểu Miêu đang gắt gao bấu chặt vào đùi mình, nước mắt nóng bỏng chảy ròng ròng nhìn anh đầy chờ mong: Đường Kính, em muốn ăn! Em muốn ăn a a a a!~~~
Tô Tiểu Miêu cô mỗi ngày chỉ bỏ được năm xu mua bánh bao để cắn trên đường về nhà, nay lại có một cái bánh bao năm trăm vạn thế này! Thật là hấp dẫn đến mức nào chứ?!
Trong lòng Đường Kính thực điên mất thôi: Ngu ngốc! Bình thường thì khôn khéo phải chết! Cứ nhắc đến ăn là chỉ số thông mình biến đâu hết rồi hả! Cũng không ngẫm lại xem trên thế giới này có cái bánh bao nào năm trăm vạn không! Cũng không phải làm bằng vàng đấy chứ!
Tiểu Miêu làm sao có thể nghe vào được, hiệu ứng thần tượng của Đường Dịch quá cường đại rồi, hình tượng bánh bao mà liên quan đến Đường Dịch cũng lập tức vĩ đại vô cùng, Tiểu Miêu ở dưới bàn vẫn sống chết bấu đùi Đường Kính.
Đường Dịch đột nhiên hỏi:“Đường Kính, dưới bàn của em có tiếng gì thế nhỉ?”
“……”
Tiểu Miêu lập tức bất động.
Đường Dịch tuyệt không buông tha:“Sao? Tiếng động gì thế?”
“Hamster……” [3]
“…… À?”
Đường Kính thực bực bội, nhưng vẫn vội vàng nói:“Ha ha ha! Là Hamster! Tiểu Miêu nuôi nó ở văn phòng em! Nó có vẻ sợ người lạ, cho nên em không cho nó đi ra……”
“Ồ, vậy à……”
Đường Dịch gật đầu một cái coi như đã hiểu, nhưng đột nhiên lại bật ra một câu:“Nghe nói Hamster ngửi thấy mùi người lạ thì sẽ kêu to mà, sao anh lại không nghe thấy tiếng kêu của nó nhỉ?”
Đường Kính quyết định thật nhanh đá một cái vào Tiểu Miêu đang ngồi dưới bàn, ý bảo cô phải giúp anh che giấu. Anh nhớ rõ bản lĩnh giả tiếng động vật của Tiểu Miêu cũng không tệ mà, vào ngày hai người gặp nhau, cô cũng đã dùng chiêu này để cứu anh đó.
Vì thế Đường Kính tin tưởng mười phần, lại đá Tiểu Miêu vài phát nữa, ý bảo cô phải nhanh chóng giả làm Hamster kêu lên vài tiếng.
Trong lòng Tiểu Miêu đang buồn bực aaa……
Quần áo của cô còn không chỉnh đó, Đường Kính lại không chỉ không cho cô ra ngoài, mà còn không cho cô ăn bánh bao nữa, bây giờ còn muốn cô học tiếng con chuột kêu lên sao, thậm chí anh còn đá cô vài phát nữa chứ, Tiểu Miêu thực là buồn bực, cố gắng ngậm miệng không kêu.
Dưới cái bàn, một trận tiếng kêu của chó dữ hùng hồn vang lên……
Dường như cả thế giới đột nhiên im lặng……
Đường Dịch thở dài bật ra một câu:“Hamster Đường Kính nuôi, quả nhiên không giống người thường nhỉ……”
Ngay cả ha ha cười một tiếng Đường Kính cũng lười, buồn bực nhìn Đường Dịch.
“Cười đi cười đi, cười đủ rồi thì mau đi ra ngoài.”
Đường Dịch rốt cục cũng ngừng trêu đùa anh, đứng dậy bước đến đó, đặt một cái túi to lên bàn anh, sau đó ánh mắt thẳng một đường xuống phía dưới, ý tứ thâm sâu nhìn một bộ phận có ý nghĩa quan trọng trên thân thể Đường Kính, giọng nói nhàn nhã của Đường Dịch vang lên:“Đường Kính, lần sau muốn nói dối thì nhớ rõ phải kéo cho tốt cái khóa quần dài lên đó……”
“……”
Trời đất! Vừa rồi thật sự đã quên khóa quần mình bị Tiểu Miêu kéo xuống! Đường Kính nhất thời mất hết ý tưởng ……
Đường Dịch cười cười rồi đi ra ngoài.
Đường Kính ôm Tiểu Miêu ra, giúp cô mặc quần áo vào, lại nhớ tới cái gì đó vừa rồi Đường Dịch để lại, Đường Kính cầm nó lên nhìn, ách, bên trong quả nhiên có bánh bao.
Tiểu Miêu thích thú đến mức chảy nước miếng, nhanh tay đoạt lấy cái bánh rồi cắn một miếng.
Mới cắn được một miếng, Tiểu Miêu liền bất động, nguyên nhân chính là, cô cắn phải một thứ.
Là một tờ giấy giấu trong bánh bao.
Đường Kính vội vàng giành lấy tờ giấy, nhìn kỹ, mới phát hiện đó dĩ nhiên là một tờ chi phiếu, giá trị vừa đúng năm trăm vạn.
Ở một chỗ trống, có chữ viết tay đẹp đẽ độc đáo của Đường Dịch: Tiền thuốc men của Tiểu Miêu, lời xin lỗi của anh.
Ôi chao, Đường Dịch thật là hào phóng thật là cao thượng, ngay cả lời xin lỗi mà cũng lãng mạn như vậy, số tiền lại lớn nữa chứ……
Đường Kính gõ xuống đầu cô:“Mau mặc quần áo.”
“Ồ ồ”.>< Tiểu Miêu nhanh chóng mặc quần áo.
Đường Kính vội vàng chạy ra ngoài hành lang, nhìn thấy Đường Dịch đứng dưới lầu đang chuẩn bị lái xe rời đi, Đường Kính vội vàng gọi điện thoại cho anh.
“Cái đó, tiền đó em không thể nhận.” Có lời giải thích của anh, cũng là đủ rồi.
Đường Dịch cười: “Không phải anh đưa cho em, là anh đưa cho Tiểu Miêu, em không có quyền lợi hỏi đến.”
Đường Kính không nói gì. Anh biết, Đường Dịch mà quyết định chuyện gì thì không ai có thể phản kháng được.
Đường Kính cúi đầu. Rốt cuộc là trước đó mình tức giận cái gì chứ? Tức giận vì Đường Dịch làm Tiểu Miêu bị thương sao, hay là tức giận vì Đường Dịch không săn sóc không ôn nhu?
Đúng rồi, có lẽ, cả hai đều có.
Luôn nghĩ đến, Đường Dịch là thần, anh ấy là người thân duy nhất trên đời này của mình, cho tới nay, Đường Dịch luôn dùng phương thức độc đáo để bảo vệ một người anh em cùng cha khác mẹ là mình, lâu ngày Đường Kính cũng có một loại ảo giác thế này: Nếu Đường Dịch không thể đối đãi ôn nhu với người Đường Kính yêu thương, như vậy giữa mình Đường Dịch, dù có hai mươi năm quan hệ ràng buộc không thể nói nên lời, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Đây mới là điều Đường Kính thật sự tức giận, nguyên nhân chân chính khiến anh khổ sở. Cảm tình, vô luận là loại gì, muốn trong một đêm cắt bỏ nó, thì đúng là một chuyện khiến người ta thương tâm.