Đêm đó cô cứ đứng im nhìn anh rời đi như thế, có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cái gì cũng không nói ra.
Anh không biết sáng nay ở ngoài phòng bệnh cô nhìn thấy được những gì, nghe thấy được bao nhiêu, anh càng không biết được cô đã suy nghĩ thế nào.
Trước mắt Đường Dịch không thể khống chế được hiện lên một loạt hình ảnh, như pha quay chậm tuần hoàn: cô đứng ở ngoài cửa, dựa lưng vào góc tường, lẳng lặng nghe anh nói chuyện với Giản Tiệp, nghe xong, cô mím môi, xoay người đem điểm tâm cầm trong tay ném vào thùng rác, sau đó rời đi.
Phản ứng như vậy, đích thật là tác phong của Kỉ Dĩ Ninh, không chống cự cũng không chống đỡ, không chất vấn cũng không tha thứ. Cái gì cô cũng không nói, cái gì cũng không làm, mà cô chỉ rời đi.
Cô tựa như pháo hoa, tỏa sáng rực rỡ, tuy nhiên thời gian bắt đầu và kết thúc cũng rất ngắn. Chỉ cần xê dịch ánh mắt, liền vĩnh viễn không thể gặp được nữa.
Giống như những người ôm ấp tình cảm với nhau, cũng sẽ có sai lầm không thể thấy được.
Loại tiêu cực và quyết tuyệt thế này chỉ có Kỉ Dĩ Ninh mới có thể khiến Đường Dịch giận dữ.
Đường Dịch trầm giọng hô một tiếng: “Khiêm Nhân —— “
“Vâng, Dịch thiếu?”
Đường Dịch rất nhanh vung tay lên, cảm giác lo lắng ập đến khiến anh không thể khống chế được mình, nhúc nhích môi mỏng, hạ xuống mệnh lệnh đầy bạo lực: “Hủy chỗ này đi cho tôi ——!”
Đường Dịch, mặc dù nắm giữ quyền lực trong tay, nhưng bình thường đối với anh mọi vấn đề đều không nghiêm trọng, luôn mang một bộ dáng tản mạn, biểu tình âm âm nhu nhu, vậy mà những người đứng sau vẫn cảm thấy gió lạnh vù vù.
Tuy nhiên khi người đàn ông này thật sự muốn chơi đùa, tuyệt đối chỉ nói một không nói hai. Ví dụ như bây giờ, anh nói hủy đi nơi này chính là thật sự có dã tâm san bằng nó. Người của Đường gia luôn am hiểu sâu sắc chỉ thị của anh, vì thế Đường Dịch vừa ra lệnh một tiếng, người đứng sau đã lập tức động tay, một giây cũng không do dự.
Quán trưởng nóng nảy:“Này! Các người –”
Khiêm Nhân giữ chặt và che cái miệng của ông ấy lại, không có nửa câu giải thích, liền đem Quán trưởng giao cho những người khác, ý bảo dẫn ông ấy đi ra ngoài. Đường Dịch bây giờ đang rất tức giận, không ai biết được bây giờ mà động đến Đường Dịch thì sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Đúng lúc quán trưởng không tình nguyện bị người ta lôi ra ngoài cái chảo lửa này, cửa lớn bỗng nhiên có người đẩy ra, một người đàn ông bước nhanh vào.
“Chờ một chút –!”
Người vừa tới lo lắng đi lên trước, đi đến trước mặt Đường Dịch, nhìn thẳng vào anh, biểu tình có chút bất đắc dĩ, lại có chút phức tạp.
“Anh không thể làm như vậy.”
Người dám ngăn cản Đường Dịch vào lúc này, Đường Kính, tất nhiên chỉ có thể là Đường Kính.
Hôm nay Đường Dịch vốn đã tức giận trong người, bây giờ Đường Kính lại xuất hiện ngang nhiên phản đối anh, càng làm cho Đường Dịch giận tím mặt.
Khơi mào một chút ý cười không có độ ấm, Đường Dịch lớn tiếng nói:“Anh muốn làm cái gì không đến lượt em phản đối?!”
Không thể không nói, Đường Kính tu dưỡng tâm tính hơn người, trước thái độ cường ngạnh không phân rõ phải trái của Đường Dịch như vậy, Đường Kính cũng không có nửa điểm tức giận nào.
Đường Kính yên lặng nhìn Đường Dịch một phút đồng hồ, sau đó chậm rãi mở miệng.
“Không tìm thấy Dĩ Ninh, em cũng có trách nhiệm, cho nên, nếu anh muốn trút giận, thì cứ đổ lên em cũng được” Đường Kính lấy ra hai cái chìa khóa trong túi quần, đưa tới trước mặt Đường Dịch:“Công ty em, hoặc là trong nhà, anh có hứng thú thì cứ lấy quyển sách nào cũng được, em sẽ không cò kè mặc cả với anh.”
Đường Dịch không nhận cái chìa khóa trong tay anh, ánh mắt nhìn anh lạnh như băng, giọng mỉa mai lên tiếng, âm điệu rất lạnh lùng.
“Em nghĩ rằng anh không dám?”
“Có chuyện gì mà Đường Dịch anh không dám làm?” Đường Kính hơi vểnh khóe môi lên, bộ dáng ôn hòa:“Em và anh sống cùng nhau hai mươi năm rồi, rất rõ ràng anh là người thế nào. Nói đùa trước mặt anh sao? Loại chuyện này Đường Kính em không có hứng thú.”
Đường Kính cũng không đi quản trong lòng anh nghĩ cái gì, đem hai cái chìa khóa đó bỏ vào túi quần anh, nói:“Tâm tình của anh bây giờ em hiểu, anh muốn làm gì em cũng không quản được. Nhưng em vẫn muốn nói cho anh, đây là quán mỹ thuật tạo hình đó, anh không thể động vào. Nếu hôm nay anh hủy đi nơi này, sau này Dĩ Ninh trở lại, cô ấy sẽ nghĩ về anh thế nào đây?”
Một câu ‘Dĩ Ninh’, thành công bắt được nhược điểm trong lòng Đường Dịch.
Đường Dịch không nói nữa.
Chưa nói ra quyết định gì, nhóm cấp dưới cũng câm như hến không dám hé răng nửa chữ, ngay cả Khiêm Nhân cũng không dám tiến lên hỏi một câu.
Cũng chỉ có Đường Kính biết nên làm như thế nào. Đường Kính xoay người, nói khẽ phân phó vài câu với Khiêm Nhân, ý bảo bọn họ buông tha nơi này, anh biết trong lòng Đường Dịch đã mềm hóa rồi, chỉ là anh ấy không nói mà thôi.
Khiêm Nhân gật đầu một cái, lĩnh mệnh mà đi.
Đường Kính cũng là một người hiểu biết đúng mực, vội vàng đi đến trước mặt quán trưởng, thành khẩn vuốt cằm tạ lỗi:“Thực sự xin lỗi, đã quấy rầy ông rồi, tôi thay anh ấy nói lời xin lỗi với ông, anh ấy không có ác ý.”
Vừa nghe lời này, lão quán trưởng tiên sinh của chúng ta đã không thấy hoảng sợ nữa, mà quả thực là kinh ngạc.
“Không có ác ý?!”
Vẻ mặt quán trưởng kinh ngạc nhìn Đường Kính, nghĩ rằng người này trẻ tuổi chớ không phải là ngốc?! Vừa rồi người đàn ông kia muốn san bằng nơi này thành đống đất, vậy mà thật sự có thể nói anh ta không có ác ý sao?!
Đường Kính gật đầu,“Tin tưởng tôi, anh ấy thật sự không có ác ý.” Hạ giọng, Đường Kính chậm rãi nói cho ông:“Nếu vừa rồi anh ấy có ác ý, thì bây giờ, nơi này hẳn là đã máu chảy thành sông ……”
Quán trưởng:“……”
Đường Kính không hổ là cao thủ quản lý hàng năm giải quyết những chuyện ngoài ý muốn, biết được khi nào thì cần dùng phương thức mềm dẻo để bãi binh, thật là một thủ đoạn đẹp, hai bên đều không đắc tội.
Quán trưởng chỉ thấy người đàn ông trước mắt dùng một thái độ vừa mềm mỏng vừa cứng rắn, nhàn nhã lấy từ trong túi quần ra một cây bút máy và một tờ chi phiếu, nâng tay viết xuống chi phiếu một số tiền rất khả quan, sau đó ký tên mình dưới tờ chi phiếu đó. Chữ của anh cũng giống như tên mình, cứng cáp thanh tú, ẩn chứa khí thế.
Thu lại bút máy, Đường Kính cầm chi phiếu trong tay đưa cho Quán trưởng.
“Một chút tâm ý, mong ông hãy nhận lấy, coi như là tiền bồi thường cho chuyện hôm nay.”
Giương mắt nhìn vào chuỗi số hoa lệ trên chi phiếu, quán trưởng là một người can đảm, theo bản năng liền lắc đầu cự tuyệt:“Không cần……” Những người này cũng không phải người lương thiện, không thể động đến được, nhận tiền của bọn họ có phải là chán sống rồi không ……
Đường Kính khẽ cười, hiển nhiên sẽ không chấp nhận lời từ chối như vậy. Cung kính đặt chi phiếu vào trong tay quán trưởng, làm rõ ý tứ chân thành từ đáy lòng:“Tôi có chuyện này còn muốn trao đổi với ông một chút.”
“Cái gì?”
“Những chuyện xảy ra hôm nay, hy vọng ông có thể giữ bí mất với Kỉ Dĩ Ninh, cô ấy sau này vẫn muốn tiếp tục làm việc ở đây, vì thế, tôi không hy vọng cô ấy phải buồn phiền vì chuyện ngày hôm nay.”
“Ah……”
Quán trưởng hiểu được, vừa định nói ‘Có thể ’, lại không dự đoán được Đường Kính chậm rãi tiếp tục nói ra một câu:“Nếu ông không thể làm được điều đó……”
“……”
Giọng điệu này, thái độ này, đây có phải là đang trao đổi với ông không thế, rõ ràng chính là đang uy hiếp trắng trợn mà.
Huyết áp của quán trưởng lập tức tăng vọt lên, yếu ớt tiếp tục:“…… Nếu tôi không làm được điều đó, anh sẽ hủy đi nơi này?”
Đường Kính nhất thời liền nở nụ cười.
“Ông yên tâm, chuyện này, tôi sẽ không làm. Có điều……” Anh thực thành khẩn nói cho ông:“…… Muốn dựa trên lợi ích kinh tế mà làm nó phải phá sản, đối với tôi mà nói thì không phải việc khó.”
“……”
Người đàn ông này rõ ràng cũng không phải một con chim tốt, Quán trưởng tiên sinh thực chịu hết nổi……
Ngay khi Đường Kính đang xử lý tốt hậu quả, chuẩn bị xoay người khuyên Đường Dịch rời đi, bỗng nhiên lại có một bóng người chạy vọt vào cửa.
Sau khi thấy rõ là ai, trong lòng Đường Kính lại trầm xuống.
Là Tô Tiểu Miêu, cô ấy quả nhiên sẽ không an phận.
Vừa rồi Thiệu Kì Hiên vội vã chạy đến nhà anh ồn ào hô to gọi nhỏ là không tìm thấy Dĩ Ninh, Tiểu Miêu lập tức liền nhảy dựng lên, Đường Kính nhanh nhẹn giữ lấy cô, trói tay cô ra sau lưng rồi nhốt cô trong phòng, không cho cô cùng đến đây. Nhưng anh lại không nghĩ ra bỏ trốn chính là sở trường tu luyện nhiều năm của cô, trong thời gian ngắn ngủi mà đã bay đến đây rồi.
Những người đứng ở cửa vừa thấy đó là người của Đường Kính, tất nhiên cũng không có can đảm đi ngăn cản, vì thế Tô tiểu thư cứ vỗ cánh thẳng một đường mà bay vào trong.
Vừa thấy cô tiến vào, trong lòng Đường Kính đã cảm thấy không ổn, ngay lập tức trong đầu hiện lên cảm giác ‘Không tốt’.
Đường Kính còn chưa kịp giữ chặt cô, Tiểu Miêu đã nhanh mồm nhanh miệng kêu lên:“Ninh Ninh không thấy sao?! Có thể bị bọn nào bắt đi không?!”
Huyết áp của Đường Kính thật vất vả mới hạ xuống được lại bị câu nói đó của cô làm anh sợ tới mức huyết áp lập tức vọt lên mức cao nhất trong lịch sử, Đường Kính còn không kịp phản ứng gì, Đường Dịch đã nắm chặt lấy tay phải của Tô Tiểu Miêu, khớp xương dùng sức bóp xuống, quả thực muốn cắt đứt cổ tay cô.
“Đem lời nói vừa rồi, lặp lại lần nữa.”
Lần đầu tiên nhìn thấy Đường Dịch như vậy, Tô Tiểu Miêu lập tức bị dọa.
Cổ tay phải của cô bị anh siết chặt trong lòng bàn tay, đau đớn khiến Tiểu Miêu cảm thấy mạch máu của mình cũng sắp vỡ mất rồi, cô nhìn máu ở cổ tay nhanh chóng bị rút đi, đau đến mức cô gần như tê liệt.
Tiểu Miêu nhanh nhẹn ngậm miệng lại, một câu cũng không dám nói. Đường Dịch không phải Đường Kính, kỹ xảo đơn giản mà cô dùng với Đường Kính làm sao có thể đùa giỡn trước mặt Đường Dịch được chứ, dù sao Đường Kính cái gì cũng nhường cho cô, nhưng mà Đường Dịch sẽ không, anh ấy nói muốn ai chết thì tức là người đó phải thật sự chết trước mặt mình anh mới có thể dừng tay.
Tô Tiểu Miêu cũng là một người thông minh, nhanh chóng hiểu được mình đã chọc phải Đường Dịch rồi.
Anh ấy đang sợ hãi.
Người đàn ông này đang rất sợ hãi.
Anh đã sớm nhìn ra mọi chuyện, biết rõ lấy thế lực của Đường gia mà tìm một người, sớm hay muộn cũng nhất định tìm ra, nhưng điều mà anh sợ nhất, chính là khi mình tìm thấy cô thì đã quá muộn.
Nếu Kỉ Dĩ Ninh rơi vào tay những người khác, dựa vào quan hệ của bọn chúng với Đường Dịch hay quan hệ của bọn chúng với Đường gia, cô nhất định không có kết cục tốt. Năm đó anh và mẹ của Đường Kính đã phải chịu kết thúc bi thảm, đó chính là vết xe đổ.
Giết một người, chỉ cần một giây; tra tấn một người, cũng là từng giây từng phút.
Đối với Kỉ Dĩ Ninh, Đường Dịch bảo vệ hai năm, luôn biết đúng mực, dùng tình dụng tâm, luyến tiếc không muốn cô dính phải một chút bụi bậm nào, nếu cuối cùng đơn g