Loại từ chối này đối với Đường Dịch mà nói thì không hề có chút sức mạnh nào.
Anh bế cô xoay người bước đi.
“Không làm anh mất hứng được.”
Khi Đường Dịch ôm Kỉ Dĩ Ninh ngồi lại chỗ cũ, Tô Tiểu Miêu bên kia đã muốn sôi trào. Vừa rồi Đường Dịch thắng cô hai trận, giết được Tô Tiểu Miêu khiến cô đang tức giận đến mức mắt cũng bị thiêu đỏ như thỏ mắt rồi.
Mặc kệ những ánh mắt xung quanh, Đường Dịch vẫn làm một bộ thư thái không thèm quan tâm, cũng không để ý vẻ mặt dò xét của Tiểu Miêu, lười biếng kéo Kỉ Dĩ Ninh ngồi lên đùi mình.
Giây tiếp theo, Đường Dịch cầm một lá bài A cơ đặt vào trong tay Kỉ Dĩ Ninh, ngón tay vẽ một vòng tròn trong lòng bàn tay cô, động tác khiêu khích.
“…… Thay anh chơi hai ván.”
Lời này vừa nói ra, mọi người ở đây mỗi người có một biểu tình khác nhau.
Tô Tiểu Miêu là bất ngờ, Đường Kính là mang theo thâm ý, về phần những người khác, đều là đang tò mò.
Kỉ Dĩ Ninh trợn to mắt:“Anh biết em không biết chơi mà.”
Đường Dịch ngoảnh mặt làm ngơ, dán vào môi cô nói:“Anh sẽ dạy cho em……”
“Không được, không được.” Kỉ Dĩ Ninh đã không thể trông cậy vào việc Đường Dịch sẽ bỏ qua cho cô, vì thế xoay người nói với Tiểu Miêu:“Tôi thực sự không biết chơi……”
Tiểu Miêu tò mò:“Vậy lúc học đại học chị chơi những gì?” Nhớ tới lúc cô vẫn còn học đại học, chơi cả đêm cũng là chuyện bình thường……
Kỉ Dĩ Ninh không nói lời nào.
Tiểu Miêu lại càng tò mò hơn:“Nói đi nói đi mà, người thông mình như chị lại không chơi trò gì sao?”
Dưới sự bức cung đó, Kỉ Dĩ Ninh không thể không cúi đầu thú nhận.
“Thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa……”
Tiểu Miêu & Đường Kính & Đường Dịch & Kì Hiên:“……”
Tiểu Miêu ôm lấy thắt lưng Đường Kính, vô cùng đau đớn cũng vô cùng xấu hổ:“Đường Kính, em xin lỗi anh, hu hu, Đường Dịch cưới được một thục nữ còn anh thì cưới phải một nữ lưu manh……”
Đường Kính & Dĩ Ninh & Đường Dịch & Kì Hiên:“……”
Thay đổi người chơi, thắng bại không thể đoán trước.
Cho dù có chỗ dựa là Đường Dịch ở một bên, nhưng trang giấy trắng như Kỉ Dĩ Ninh này làm sao có thể là đối thủ của kẻ cứ ba ngày thì hai lần đi sòng bạc như Tô Tiểu Miêu chứ.
Hai với hai, hòa.
Tô Tiểu Miêu không biết có phải đã bị thần kinh hay không mà cứ chống nạnh ha ha cười đến sắp tắt thở rồi. Cô ấy càng cười, Kỉ Dĩ Ninh lại càng cảm thấy mình vô dụng, có thể tưởng tượng được giờ phút này một người da mặt vốn mỏng như cô đang có cảm xúc gì.
Đường Kính ở bên cạnh nhéo eo cô, thấp giọng cảnh cáo:“Em không kìm chế một chút được sao.” Người này có lẽ là bị Đường Dịch áp bách quá lâu, không bắt nạt lại được Đường Dịch thế nên mới đi bắt nạt bà xã của anh ấy, đúng là loại bắt nạt kẻ yếu điển hình.
Cô cũng không thèm ngẫm lại xem Đường Dịch là loại người nào, Đường Dịch chính là người có thù tất báo, chọc giận anh ấy thì nhất định ngày sau sẽ phải chịu hậu quả.
Đang lúc Tô Tiểu Miêu cao hứng, nào có nghe được lời của ai, cô vui vẻ chơi đến ván cuối cùng.
Đường Dịch cũng không nói gì, không nhanh không chậm hé ra một lá bài trên tay, không nhìn ra được trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì, vẫn tứ bình bát ổn [6] mà nhìn ván bài, thái độ nhàn nhã mà tiếp nhận kết quả ván cuối cùng này.
[6] Tứ bình bát ổn: nghĩa là bốn nơi thanh bình tám nơi ổn định. (Hiểu đơn giản là anh ấy không thèm quan tâm ấy, cứ ung dung mà nhìn thôi.)
Người đứng sau bàn hướng về phía Đường Dịch nói, làm một dấu hiệu:“Nhà cái, mời mở bài.”
Đường Dịch không hề động, đầu ngón tay khẽ lật một góc của lá bài, nhưng không lẩm nhẩm nó. Đường Dịch nắm tay lại gõ lên mặt bàn một chút, trong mắt không nhìn ra một tia dao động.
Kỉ Dĩ Ninh ngồi bên cạnh anh nhắm mắt lại.
Ngồi ở vị trí này cô nhìn rất rõ lá bài trên tay anh. Lá bài trong tay anh mà là A cơ, sẽ quyết định được thắng bại.
Kỉ Dĩ Ninh cúi đầu.
Anh ra tay chính là thắng, cô lại thấy mất mát khó chịu.
Kỉ Dĩ Ninh chưa bao thấy rõ ràng như bây giờ, hiểu được mình không hề thuộc thế giới của anh.
Cô chưa bao giờ thấy mình yếu đuối như bây giờ, không có chút sức lực nào.
Tất cả cô đều không biết, vì thế bỗng nhiên cô hiểu được thì ra anh và cô lại cách xa nhau đến vậy.
Đường Dịch hơi giương mắt nhìn lên, nhìn thấy nửa khuôn mặt trầm tĩnh như nước của Kỉ Dĩ Ninh có dấu vết bi thương ẩn ẩn lướt qua.
Tô Tiểu Miêu ở bên kia đã sớm đập bàn như muốn làm nên một cuộc bạo loạn:“Thời gian chính là sinh mệnh! Mở bài mở bài nào!”
Đường Dịch khép mi mắt lại, trong mắt hiện lên một loại cảm xúc không tên, ngón tay lật lên, hé lộ ra lá bài.
Một hồi lặng im.
Một lúc lâu sau, chỉ thấy Tô Tiểu Miêu bật thẳng người lên, ôm lấy Đường Kính thét chói tai một trận:“Em, thắng, rồi, !”
Đường Kính cũng kinh ngạc không thôi, ôm cô nói:“Ừ, em đã thắng……”
Thiệu Kì Hiên nhìn lên mặt bàn, lại nhìn Đường Dịch, cuối cùng là nhìn Tiểu Miêu, bật ra một câu cũng giống Đường Kính:“Tiểu Miêu thắng ……”
Kỉ Dĩ Ninh thấy bọn họ kêu gào như vậy cũng kinh ngạc vô cùng, đưa mắt nhìn lên bàn.
Lá bài cuối cũng chưa lật kia, không hề thấy bóng dáng con A cơ đâu cả.
Con K tép đang nằm lặng lẽ trên bàn, tuyên cáo thất bại của Đường Dịch.
**** **** ****
Tô Tiểu Miêu lúc này đã vui mừng đến mức điên mất rồi, chỉ vào Đường Dịch liền cười to:“One Minute Stand!” Tiếp đó cũng dẫn đến một loạt tiếng nói hùa theo.
Đường Dịch cười cười, cũng không nói gì.
Bỗng nhiên anh nhìn về phía Kỉ Dĩ Ninh, nâng tay xuyên qua mái tóc cô, chậm rãi nhẹ nhàng, động tác mang theo ám chỉ không rõ nào đó.
Kỉ Dĩ Ninh vì động tác của anh mà lo sợ,“Muốn, muốn gì chứ?”
Đường Dịch mở miệng đáp lời không thích hợp chút nào:“Trình độ đếm ngược thời gian của em thế nào?”
“……”
Ừm, thoạt nhìn thấy anh ấy không hài lòng lắm.
“Thực không tốt……” Anh nhìn cô, bật cười, lời nói sâu sa:“Vậy trình độ tiếp nhận nụ hôn của em thì thế nào……”
Mọi người xung quanh đang muốn mở một cuộc bỏ phiếu, tất cả đều thống nhất không thể buông tha cho anh, một trận ồn ào náo động vang lên.
Đường Kính có chút hối hận, mặt hướng phía Thiệu Kì Hiên mấp máy môi:“Có phải là tôi nên ngăn cản anh ấy không?”
Kì Hiên kinh ngạc nhìn anh:“Bây giờ mới nghĩ đến thì có muộn quá không?”
Đường Kính một lòng thầm nghĩ lôi Tô Tiểu Miêu ra, nhưng người này vẫn cố tình một mực xông vào giữa trận, Đường Kính có chút đau đầu:“Tôi thật sự không muốn cô ấy nhìn thấy cảnh này……”
“Ừ.” Kì Hiên sờ sờ cằm nhớ lại:“Trước đây ở Lan Quế Phường [7] Đường Dịch cũng từng chơi trò này, kết quả là ngoài sức tưởng tượng của mọi người, anh ta chơi đùa thì không có việc gì, nhưng người khác nhìn vào đều bị gợi lên dục hỏa, không ai là không bị hạ độc……”
[7] Lan Quế Phường (Lan Kwai Fong): là một quận ở Hồng Kông, có cuộc sống về đêm rất náo nhiệt, thường được người địa phương, du khách nước ngoài ghé thăm.
Đùa tình, đùa dục, đùa lòng người.
Đây là Đường Dịch.
Đường Dịch bỗng nhiên đứng thẳng dậy, xoay người xác định một câu:“Một phút đồng hồ đúng không?”
“Oh!YES!” Đồng chí Tô Tiểu Miêu đã bị kích động quá mạnh, ngay cả tiếng nước ngoài cũng túm ra ……
Kỉ Dĩ Ninh lúc này thật sự là luống cuống :“Em có thể, có thể lảng tránh hay không?……”
Đường Dịch không đáp, yên lặng nhìn cô, nâng tay lên vén sợi tóc rơi trước trán ra sau tai cô, động tác ôn nhu mà mềm mại.
Giây tiếp theo, bỗng nhiên anh ôm eo cô kéo về phía mình.
Kỉ Dĩ Ninh kêu lên:“Anh không cần, không cần không nói đạo lý ah!”
“…… À?” Đường Dịch đột nhiên nở nụ cười:“Kỉ Dĩ Ninh, có một điều, anh cảm thấy tốt nhất em nên rõ ràng một chút thì tốt hơn……”
Anh cúi đầu, nói trên môi cô –
“…… Đối với em, anh không có ý định nói chuyện đạo lý.”
Anh cúi đầu, từng bước dẫn cô vào không gian tình triều, sau đó dùng đầu lưỡi mở ra hàm răng cô, muốn cô cùng múa.
Nhiều người nhìn như vậy, bỗng nhiên thấy con người anh cụ thể hơn trước rất nhiều, hữu hình, hơn nữa lại gần nhau như thế. Anh hôn cô thật sâu, gần trong gang tấc. Giữa anh và cô trong lúc đó, chỉ cách hai hàng lông mi, tình ý lan tràn, khàn khàn hít thở, lòng anh sâu không lường được còn lòng cô thì tràn đầy, tràn đầy cảm xúc của cuộc hôn nhân trong suốt hai năm nay.
Giờ phút này, Kỉ Dĩ Ninh đột nhiên cảm thấy cuộc đời này của cô như bị cắt ra làm hai phần, Đường Dịch tạo cho cô một khoảng thời gian, một không gian khác, hơn nữa anh không để bất cứ kẻ nào cản trở hay gây ảnh hưởng, mà một mình khống chế.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, anh dùng răng nanh cắn khóa cổ áo của chiếc váy lông dê cô mặc, kéo xuống từng chút từng chút một, động tác chậm như vậy, giống như đang xem một thước phim điện ảnh quay chậm. Anh chỉ vô tâm quyến rũ cũng có thể bắn ra vô số dụ hoặc, huống chi lúc này lại có tâm quyến rũ.
Chỗ khóa kéo trên cổ áo cứ như thế mà trượt xuống, da thịt bị áo lông dê cao cổ che lấp cứ từng chút một mà lộ ra, anh nghiêng người về phía trước, đôi môi hôn lên cái cổ trắng nõn thon dài của cô. Từ từ di chuyển xuống dưới, dưới ánh đèn, đôi môi mỏng manh của Đường Dịch như chiếu ra một vầng sáng.
Da thịt tiếp xúc gần gũi như vậy, so với hai người gần gũi vật lộn, còn gợi cảm hơn nhiều phần.
Kỉ Dĩ Ninh đang ở trong kinh ngạc và e ngại hiểu ra một điều, khó trách Đường Kính có thể nói với cô rằng: Anh ấy không cho cô gái nào một cơ hội, bởi vì, người như anh ấy, nếu đã cho ai đó một cơ hội, cô ấy rốt cục sẽ trốn không thoát.
May mắn hay không may mắn?
Cô thậm chí đã gặp được một người đàn ông như vậy, khiến cuộc sống của cô và tất cả mọi người gặp phải đều trở nên vô vị nhàm chán.
Cuối cùng anh nâng tay gỡ búi tóc của cô, mái tóc đen thẳng xõa xuống, anh cầm lấy một nắm tóc, cúi người khẽ hôn.
Người tinh thông lịch sử văn học như cô liền hiểu được. Nam tử hôn tóc, thể hiện tình cảm thâm sâu đối với nữ tử như mái tóc đen dài. Anh cũng không nói yêu, chỉ có người hiểu biết mới rõ, từng động tác của anh, thực chất đều mang ý tứ sâu sắc mười phần.
Một phút đồng hồ thực ngắn, đường chân trời lại thực dài.
Từng sợi tóc của cô trượt trên đầu ngón tay của Đường Dịch, giúp cô chỉnh lại áo, ngón tay lướt qua dấu hôn hiện rõ trên cổ cô, anh nở nụ cười, cúi đầu cắn cái khóa vừa bị anh kéo xuống, kéo nó lên từng chút từng chút một.
Động tác hoàn mỹ, không nhanh không chậm, vừa tròn sáu mươi giây.
Xoay người, Đường Dịch lười biếng ho một tiếng.
“Các vị, xem không thấy đủ sao?”
**** **** ****
Tiểu Miêu hoàn hồn, lau một tầng mồ hôi trên trán, huy động móng vuốt liều mạng tạo gió.
Rõ ràng Đường Dịch cũng không làm nhiều chuyện khác người, nhưng đồng chí Tiểu Miêu vẫn cảm thấy lửa trong lòng mình đang bốc lên ngùn ngụt. Đường Kính cầm cốc nước lạnh chạm vào mặt cô, lập tức Tiểu Miêu giống như bị giẫm phải đuôi, lên tiếng kêu to liền nhảy ra ngoài.