t lát, sau đó cầm điều khiển từ xa, mở ra màn hình TV LCD.
Màn hình sáng lên, Kỉ Dĩ Ninh lập tức sửng sốt.
Thế nhưng lại nhìn thấy anh.
Tin tức kinh tế và tài chính buổi chiều. Nhìn thấy anh, thật ra cũng không kỳ quái.
Thế giới của Đường gia không phải tất cả đều là màu đen, Đường Dịch làm việc luôn luôn đúng mực mười phần, công nghiệp thuốc tẩy(Hán Việthiêu bạch: là bột tẩy trắng.) cũng đủ cường đại, trong thế giới màu trắng, anh đóng thuế đầy đủ với số tiền rất lớn, ném ra một số tiền lớn để đầu tư, anh dễ dàng thành công, làm cho thế lực khắp nơi đều nể phục vài phần.
Đây là tin tức phát lại, đại ý nói là Đường Dịch ký được một bản hợp đồng hợp tác xuyên quốc gia, đồng thời trả lời phỏng vấn cùng người phát ngôn là thiên kim tiểu thư Hào Trịch.
Tin tức tài chính và kinh tế, đương nhiên quan trọng về tin tức. Nhưng người quay phim chuyên nghiệp am hiểu sâu sắc tâm lý người xem, máy quay luôn hướng về hình ảnh Dịch thiếu của Đường gia và người phát ngôn xinh đẹp đang sánh vai đứng cùng một chỗ.
Gần đây để ý kỹ mới không thể không thừa nhận, người đàn ông này luôn luôn nổi bật. Kỉ Dĩ Ninh nhìn anh, cô nghĩ bộ dáng như thế, có thể nói là xinh đẹp, hay là, anh đã vượt qua cả từ xinh đẹp này?
Nữ phát ngôn xinh đẹp kia dịu dàng kéo cánh tay anh, bàn tay nắm vào âu phục của anh không chịu buông ra, một chi tiết đơn giản này rõ ràng biểu hiện cô ấy thích anh, không cần nói cũng biết.
Kỉ Dĩ Ninh không thấy rõ trên màn hình đáy mắt anh có giống cô ấy tràn đầy ôn nhu như vậy hay không.
Rốt cục cô quyết định không nhìn.
Buông sách, đi xuống giường, cô cảm thấy mình phải tìm một việc gì đó để làm.
Không quan tâm để mắt đến người đàn ông có thiên tính dụ hoặc là điều rất khó, người đàn ông giống như Đường Dịch, vì công việc mà đi khắp nơi trên thế giới, mười ngày nửa tháng phải cô độc một mình là quá bình thường. Đối với phụ nữ, bọn họ có nhu cầu, có cơ hội, cũng có bản năng. Vì thế, mười người lao vào thì chín người bại, quả thực rất bình thường.(Đại ý nói 10 cô gái mà lao vào Đường Dịch thì 9 người thất bại…)
Trong chuyện tình yêu, đàn ông đơn giản thích phụ nữ có ba loại. Kỹ xảo, sắc đẹp, tiền tài. Hơn nữa đối với một người không hi vọng tình yêu xa vời, cũng có thể chấp nhận một đêm tình với một cô gái, một người đàn ông có bề ngoài dễ nhìn, nếu biết dùng kỹ năng và thủ đoạn cao siêu, sau khi cho người khác biết đến cảm giác nguyên thủy tuyệt vời, lại đưa ra một số tiền lớn bù đắp tinh thần, cái gọi là tình duyên đẹp như sương sớm(chuyện tình thì đẹp, nhưng mà chỉ như sương sớm nên cũng chóng tàn), đại để là như thế.
Mà Đường Dịch, hiển nhiên là có tất cả mọi khả năng.
“Có phải em đang suy nghĩ xem, người đàn ông như Đường Dịch này, bên ngoài đến tột cùng có bao nhiêu phụ nữ……?”
“Vâng……”
……
Kỉ Dĩ Ninh đang ngẩn người đột nhiên tỉnh táo, nhất thời bị kinh ngạc.
Không biết từ lúc nào, cô đã bị người phía sau ôm vào lòng, người đó vùi đầu xuống cổ cô, cúi đầu hôn lên cái cổ trắng nõn của cô.
Người này! Xuất thân từ đội trinh sát sao?! Động tác giống như quỷ ấy!
Cô khiếp sợ nhìn anh:“Anh vào từ khi nào?!”
“Năm phút đồng hồ trước.”
Anh đáp không chút để ý, chuyên tâm hôn cái cổ thon dài của cô:“Vừa rồi suy nghĩ cái gì?”
“Không phải anh đều đoán được sao?”
“Anh muốn nghe chính em nói.”
Kỉ Dĩ Ninh cảm thấy người này quả thực không nói điều gì tốt hết, cô quay đầu đi, quyết định không để ý tới anh.
Giây tiếp theo, cô liền cảm thấy tay anh bỗng nhiên tiến vào áo ngủ của mình.
Cô đành phải chấp nhận quay đầu lại nhìn anh.
“Được rồi, em nói, em vừa rồi suy nghĩ……” Cô thản nhiên mở miệng:“…… Người phát ngôn của Đường gia, đều là những người tự bán mình cho ông chủ sao?”
Đường Dịch đột nhiên bật cười.
Ôm lấy cô đặt cô ngồi trên giường, anh quỳ ở mép giường, hai tay nắm lấy eo cô, không cho cô phản kháng, từ trên cao nhìn xuống, trong mắt anh lóe lên dục vọng rõ ràng, là loại dục vọng nguyên thủy nhất của đàn ông đối với phụ nữ.
Cô muốn tách ra, lại đúng là phí công. Cuối cùng thật sự tránh không thoát, cô chỉ có thể thở dài:“Anh trở về vì muốn cùng em làm việc này……?”
Anh không phủ nhận, nâng tay cởi bỏ cúc áo sơmi, thuận tiện giải thích cho hành vi của mình:“Thân thể của đàn ông, để khát vọng lâu quá, sẽ không khống chế được lý trí. Cái này gọi là, bản năng thời đại tiến đến……”
Muốn làm cứ việc nói thẳng, cư nhiên còn có thể nói đến triết học.
Kỉ Dĩ Ninh thật sự là sợ anh.
Bỗng nhiên nghĩ đến lời của Tô Tiểu Miêu trước kia đã dạy cô: Đối với loại đàn ông như Đường Dịch, cô chỉ có thể so với anh ta lại càng không biết xấu hổ, thì mới có thể thắng được.
Vì thế cô lấy hết dũng khí nói điều kiện với anh:“Trước tiên chúng ta chơi một trò chơi, anh thắng em sẽ nghe anh.”
Người nào đó ngay lập tức dừng động tác, cười rất thích thú.
Thông minh ah, có thể học được cách nói đến điều kiện với anh?
Chuyện này thật sự…… Không giống tác phong của cô. Thực rõ ràng, là bị tiểu vương bát đản của Đường Kính xúi giục rồi.
Tác phong là lề lối làm việc, cách đối xử với người khác.
Tiểu vương bát đản của Đường Kính: chính là bà xã của Đường Kính đó, đoạn sau sẽ nói đến, nhưng mình giải thích trước một chút.
Đường Dịch cúi người xuống, cắn vào vành tai của cô rồi nói với cô:“Có thể……. Nhưng, nếu anh thắng, anh muốn em phải hai lần hoàn trả.”
Một trò chơi.
Chơi bài Draw poker0.
0Xì phé hay xì tố (tiếng Anh là: Poker) là trò chơi bài trong đó một phần (ví dụ Texas Hold’em) hoặc tất cả các con bài (ví dụ Draw) không được mở và người chơi có thể tố (raise) vào gà (pot). Vì thế xì phé kiểu Hồng Kông (ví dụ sêri phim Thần bài do Chuân Nhuận Phát đóng) trong ngôn ngữ miền Nam cũng gọi là bài tố.
Draw poker
Mỗi người chơi được nhận 5 lá bài — ví dụ five-card draw — hoặc nhiều hơn, và tất cả đều không được mở. Họ có thể đổi từ một hoặc nhiều lá bài với một số lần nhất định, ví dụ với five-card draw người chơi có thể đổi duy nhất một lần, số lá được đổi trong lần này là từ 1 cho đến 5 lá.
Trơ mắt nhìn trong những quân bài rải rác của anh có lá bài A cơ, trong lòng Kỉ Dĩ Ninh thì đang chảy máu.
Cô thua thất bại thảm hại……
Không có sức lực yếu ớt hỏi anh:“Anh không chơi gian trá đấy chứ……?”
Đường Dịch đột nhiên nở nụ cười,“Đối với người chơi trình độ như em, còn xa anh mới cần dùng thủ đoạn gian trá.”
Kỉ Dĩ Ninh thực sự nổi giận, rõ ràng Tô Tiểu Miêu nói cho cô, đây là có cao nhân dạy mình, không ai có thể thắng, chỉ cần ra tay, thiên hạ vô địch. Tiểu Miêu còn vỗ ngực cam đoan với cô: Cô đã thử nghiệm cùng với Đường Kính N lần rồi, lần nào cũng đúng!
Tại sao đến lượt cô, lập tức không có tác dụng gì……
Đường Dịch nâng cằm cô lên, thành khẩn đề nghị cô:“Lời nói của Tô Tiểu Miêu, tốt nhất em không cần tin tưởng.” Cô ấy nói mười câu thì chín câu rưỡi không phải là thật, toàn bộ người ở Đường gia cô ấy cũng chỉ có thể lừa được lương dân như Kỉ Dĩ Ninh thôi.
Cô vẫn thấy buồn bực:“Tiểu Miêu nói trò chơi này đối với Đường Kính lúc nào cũng dùng được mà……”
Đường Dịch cười càng diễm lệ, lóe ra tia sáng giảo hoạt.
“Đường Kính tính tình tốt, để dỗ dành cô ấy, cô ấy muốn gì cậu ta cũng làm cho cô ấy” Anh nói sự thật cho cô:“Thật ra trước đây anh dạy Đường Kính và Kì Hiên chơi trò này, chắc là Kì Hiên dạy Tô Tiểu Miêu, cô ấy coi nó như một kho báu, Đường Kính thì muốn giữ thể diện cho ấy……”
Kỉ Dĩ Ninh lập tức đổ mồ hôi, cả người đều có cảm giác như bị sét đánh trúng.
Thiên ngôn vạn ngữ tóm gọn thành một câu: Tô Tiểu Miêu! Người này không thể tin tưởng!
Bỗng nhiên Đường Dịch bế cô lên.
“Này! Anh –”
Anh bế cô đi về hướng phòng tắm, động tác cường ngạnh không cho cô cơ hội phản kháng.
“Vừa rồi đã nói qua, nếu anh thắng, em sẽ phải hai lần hoàn trả –”
Kỉ Dĩ Ninh lại một lần nữa nhận thức được Đường Dịch là người không có chỗ nào cố kị.
Bộ dáng anh lúc nói chuyện luôn giống như đang nói đùa, khóe môi khẽ nhếch lên, trong mắt ẩn chứa lưu tình, coi những lời nói ra như một hồi mỉm cười. Chỉ đến khi anh thật sự ra tay với ai đó, người đó mới biết, anh căn bản không phải đang cười nói vui vẻ.
Đường Kính từng nói với cô.
– Dĩ Ninh, Đường Dịch ngay cả khi giết người cũng có thói quen dùng tư thái tán tỉnh, đối với em, anh ấy lại càng không thể thủ hạ lưu tình. (Thủ hạ lưu tình: là một thành ngữ gốc Hán, nghĩa là “Vì tình nghĩa mà khoan hồng vào lúc xuống tay”)
Nói là hai lần hoàn trả, anh nhất định sẽ muốn cô hai lần.
Cô ngồi trong bồn tắm ôm lấy hai chân mình, toàn thân trần trụi.
Thân thể lại cương cứng kỳ cục.
Coi như đang chờ đợi hành hình.
Cô chung quy cũng chỉ ở gần anh hai năm, so sánh với cuộc sống hai mươi ba năm của cô thì rất ngắn ngủn. Vì thế, cùng anh không có chỗ nào cố kị, so với hai mươi ba năm cô chịu lễ giáo ước thúc thì hai mươi ba năm này chiếm thế thượng phong.
Cô chưa từng cùng một nam tử nào thân mật như thế, khi anh còn chưa xuất hiện trong cuộc sống của cô, đối với quan hệ nam nữ, cô chấp nhận mức độ lớn nhất cũng chỉ là hôn lên hai má.
Khi đó cô không ở trong nước, mà là ở London nước Anh. Lúc ấy cô đang học tập tại Cambridge và từng có một người bạn tốt khác giới, anh ấy tên là Chu Tồn Huyễn, cùng cô học văn học Châu Âu, anh có một khí chất tao nhã. Tình cảm của anh cũng giống như con người anh, sạch sẽ bình thản, mỉm cười với cô nói anh thích em, sau đó chậm rãi cúi đầu, hôn lên một bên má cô.
Cô còn nhớ rõ, đó chỉ là một nụ hôn lên má đơn giản nhưng cô lại cảm thấy cả người như bị đốt cháy, cuối cùng cô nói một câu thật lòng ‘Thực xin lỗi, em không quen như thế’. Một câu nói thản nhiên ‘Không quen’, khiến cho Tồn Huyễn hoảng loạn lập tức vì chính mình thất lễ mà giải thích.
Cô nhớ rõ, khi đó, cô sợ Tồn Huyễn bị tổn thương, còn đưa tay ra cho Tồn Huyễn, đỏ mặt hỏi, nắm tay thì có thể, anh có muốn hay không?
Cô vẫn luôn cho rằng, vợ chồng nhất định sẽ bắt đầu từ nắm tay, từng bước từng bước một, nhiều năm lắng đọng lại sau đó mới có thể tiến sâu hơn.
Thời gian đó, cô chưa từng dự đoán được, sau này cô sẽ gặp một người đàn ông khác.
Gặp được một người, luôn để cô làm những việc cô không có thói quen, làm điên đảo toàn bộ thế giới đơn thuần của cô.
Nước trong bồn tắm đột nhiên lắc lư sóng sánh, trên mặt nước nổi lên nhiều gợn sóng.
Kỉ Dĩ Ninh biết, anh đã vào.
Cô còn không kịp phản ứng gì, anh đã ôm lấy cô từ phía sau.
Giọng nói gợi cảm mang theo hơi nước, bỗng nhiên từ đôi môi anh bật ra một câu hỏi.
“…… Em nghĩ đến ai?”
Kỉ Dĩ Ninh kinh hãi.
Rõ ràng là đang ở trong nước ấm áp, bỗng nhiên cô lại có cảm giác toàn thân lạnh như băng. Ở trước mặt anh, cô là trong suốt, cô không thể giấu được anh bí mật gì.
Cô không phủ nhận, đối với anh, cô luôn có chừng mực, biết rõ mình không thể thắng được anh, cho nên cũng không cần làm việc gì vô ích. Không biện bạch, không phủ nhận, đây là phương thức bảo vệ mình duy nhấ