t người, ai còn có tâm trạng tán tỉnh yêu đương ở chốn này nữa. Phương Mộc bước từng bậc cầu thang đi đến sân bóng, giẫm lên lớp cỏ nhân tạo mềm mại, đi thẳng đến phía bắc cầu môn. Cỏ khu vực cạnh cầu môn đã bị giẫm cho tan nát hết cả. Một hình người được vẽ bằng phấn trắng lặng lẽ nằm đó, hai cánh tay ngắn ngủn thò ra chỉ hướng về hai bên cầu môn cánh trái, cánh phải. Phương Mộc đứng yên, nhìn chằm chằm vào hình vẽ một lúc, rồi dần dần đi đến phía cột cầu môn cánh trái. Sáng hôm nay, một bàn tay của Khúc Vĩ Cường đã tìm được ở đó. Một bàn tay khác lại bị hung thủ đặt ở cột cầu môn cánh phải. Phương Mộc cúi người xuống, trời tối đen, không còn nhìn rõ vết máu nhiều hay ít trên cọng cỏ, nhưng chắc là không nhiều lắm. Có lẽ bàn tay bị chặt sau khi Khúc Vĩ Cường chết. Phương Mộc lại quay lại vị trí hình vẽ, giơ hai cánh tay theo như dáng vẻ trong hình, bỗng xuất hiện thứ cảm giác nhẹ nhàng bay bổng, gần như suýt ngất. Cậu lập tức đứng thẳng người, nhanh chóng lùi lại mấy bước. Cầu môn trước mặt lặng lẽ đứng đó, khuôn mặt của Khúc Vĩ Cường đè lên vạch cầu môn. Mọi thứ trước mắt khiến cho cầu môn vốn bình thường giản đơn bỗng trở nên hiểm ác dị thường, giống như là một cánh cửa sinh tử, và người chết chỉ để lại dấu vết cuối cùng của mình trên thế giới này bằng một đường viền đơn giản nhất. Phương Mộc thận trọng bước lên phía trước từng bước một, bước qua vạch cầu môn và nín thở. Chẳng xảy ra chuyện gì cả, trước mắt không phải là hỏa lò chốn địa ngục, vẫn là sân bóng vắng lặng. Ngẩng đầu lên, là bầu trời đêm đầy sao, hít thở sâu, trong không khí khô khan không hề mang theo mùi máu tanh rợn người. Phương Mộc bước nhanh rời khỏi sân bóng, vừa đi vừa nói với mình: Phương Mộc, mày thật là… có vấn đề! Ngày 1 tháng 7 năm 2002, trong sân vận động của trường Đại học J đã xảy ra một vụ án mạng. Cậu sinh viên dậy sớm tập thể dục đã phát hiện ra một xác nam giới nằm úp tại cạnh cầu môn trong sân bóng. Cảnh sát của Trạm An ninh Sở Công an thành phố lập tức đến ngay hiện trường để xem xét hiện trường và bước đầu tiến hành điều tra phỏng vấn. Sau khi điều tra, nạn nhân tên Khúc Vĩ Cường, nam, 19 tuổi, người thành phố Lâm Giang tỉnh Cát Lâm, sinh viên năm thứ 2 khoa Vật lý trường Đại học J. Nguyên nhân tử vong là do não bộ bị tổn thương, hung khí có lẽ là một cái búa. Xác bị đưa đến đặt ở cầu môn phía bắc sân bóng trường Đại học J, đầu hướng về phía Nam, chân hướng về phía bắc, hai tay bị chặt, sau đó phát hiện ra hai tay của nạn nhân ở hai cột cầu môn trái phải. Qua xem xét sơ bộ, sân bóng không phải là hiện trường giết người đầu tiên, nạn nhân sau khi bị giết hại ở nơi khác, mới được đưa đến đây. Qua điều tra phỏng vấn bước đầu, nạn nhân trước đây ở phòng 611 khu 4 Nam Phạm trường Đại học J, nhưng bắt đầu từ học kỳ này, cậu ta thuê phòng sống cùng bạn gái bên ngoài trường. Nhờ bạn cùng phòng của nạn nhân dẫn đường, cảnh sát tìm đến được căn nhà thuê của nạn nhân, gõ cửa rất lâu cũng không thấy ai ra mở cửa. Sau đó, tìm chủ nhà mở cửa, mới phát hiện ra một việc vô cùng bất ngờ. Bạn gái của Khúc Vĩ Cường là Vương Thanh đã bị giết chết trong phòng. Sau khi cảnh sát bước vào phòng, mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc tới, tiếp đó, phát hiện ra một tử thi nữ trần truồng không mảnh vải che thân trong phòng ngủ. Đầu hướng về phía bắc (hướng của cửa phòng ngủ) chân hướng về phía nam (hướng của cửa sổ), bốn chi giạng ra thành hình chữ Đại (大), đặt nằm ngửa trên sàn nhà. Khi cảnh sát bước tới quan sát tỉ mỉ, mới phát hiện ra, nạn nhân đã bị chia thành 6 phần (đầu, thân, bốn chi), sau đó xếp lại hoàn chỉnh. Qua kiểm nghiệm pháp y, mặc dù phần ngực của nạn nhân (phía bên dưới bầu ngực bên trái) có một ống kim tiêm, nhưng nguyên nhân dẫn đến tử vong thực sự là do bị nghẹt thở. Quan sát vết hằn trên cổ nạn nhân, có lẽ là bị bóp cổ cho đến chết. Kết quả xét nghiệm tử thi cho thấy, màng trinh của nạn nhân đã bị rách từ lâu, có dấu vết trước khi chết cũng bị cưỡng hiếp, nhưng trong âm đạo của nạn nhân không thấy tinh dịch, nghi rằng hung thủ đã sử dụng bao cao su. Hiện trường xảy ra tại một gian phòng chếch phía trái ở tầng 2 của khu tập thể ba tầng trong khu dân cư gần trường Đại học J. Phía ngoài cửa sổ phòng mà hai nạn nhân thuê (lưới cửa sổ đã bị phá hoại) chính là mái che của nhà để xe đạp. Do hiện giờ thời tiết đang nóng nực, cửa sổ phòng lúc nào cũng mở, rất có khả năng hung thủ leo từ mái nhà để xe lên, sau khi phá hỏng lưới cửa sổ, đột nhập vào phòng giết người. Trên giường trong phòng ngủ phát hiện ra nhiều vết máu, tóc và mảnh vụn xương sọ. Qua xét nghiệm, đó chính là của nạn nhân thứ nhất, Khúc Vĩ Cường. Do đó, bước đầu có thể nhận định, căn phòng này chính là hiện trường đầu tiên Khúc Vĩ Cường bị giết hại. Mặc dù hung thủ giết người, phân chia thi thể, nhưng hiện trường không hề thấy hiện tượng máu me đầm đìa, hết sức thê thảm. Có thể khẳng định, hiện trường đã bị quét dọn, không hề phát hiện ra dấu vân tay và vết chân khả nghi. Ngày thứ tư sau khi xảy ra vụ án, đội bóng đá của trường tổ chức một buổi nghi lễ giải nghệ cho Khúc Vĩ Cường.Nghi lễ giải nghệ được diễn ra tại sân bóng. Toàn thể thành viên đội bóng chia làm hai đội, đội phó, đội trưởng và hai đội viên của đội bóng mỗi người nhấc một góc của chiếc áo cầu thủ, từ từ nhưng trang nghiêm, bước từng bước tiến về cầu môn phía bắc của sân bóng. Ở đó, đặt sẵn một chiếc bàn, bức di ảnh cỡ lớn của Khúc Vĩ Cường được đặt lên trên. Trước di ảnh là một quả bóng và đôi giày đá bóng của Khúc Vĩ Cường. Các thành viên của đội bóng đi đến cạnh bàn, đứng sang hai bên, đứng thẳng người, hai tay để ra phía sau. Đội trưởng lạy ba lạy trước di ảnh Khúc Vĩ Cường, sau đó lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy, bắt đầu đọc điếu văn. Nội dung bài điếu văn đại khái là hồi tưởng lại quá trình Khúc Vĩ Cường tham gia đội bóng và cả những “cống hiến kiệt xuất” của cậu trong đội bóng đá, ngôn ngữ mỹ miều, nhưng không tránh khỏi sự khoa trương thái quá, ví dụ: “là hy vọng của nền bóng đá Trung Quốc”, “là thần môn không thể công phá được”, v.v… khiến mọi người dễ hiểu nhầm rằng, người mất không phải là Khúc Vĩ Cường, mà là một ngôi sao bóng đá nổi tiếng nào đó. Nhưng bài điếu văn này vẫn có hiệu quả cao, các thành viên đội bóng đứng hai bên hầu như đều nhỏ lệ, nhiều sinh viên đứng xem xung quanh, tròng mắt cũng đỏ hoe.Bài điếu văn đã đọc xong, đội trưởng cầm chiếc áo cầu thủ, chấm chất lỏng gì đó, sau đó lấy bật lửa đốt chiếc áo.Chiếc áo cầu thủ số 1 của đội bóng đá trường Đại học J bốc cháy, nhanh chóng biến thành một đốm lửa. Đội trưởng chắc là bị bỏng, vội vàng ném áo xuống đất. Mùi đồ dệt kim và đồ nhựa bốc cháy bỗng chốc lan tỏa tràn ngập khắp nơi. Tiếp đến, nhìn thấy người quản lý sân vận động la hét chạy tới, giẫm liên hồi lên chiếc áo còn chưa cháy hết. Các thành viên đội bóng cuống cả lên, vây quanh người quản lý, lớn tiếng chất vấn. Người quản lý cũng nổi nóng: “Muốn bày nghi thức gì thì cứ bày, nhưng các cậu không được đốt lửa. Cỏ nhân tạo này mà bị cháy hỏng, các cậu có đền được không?” Hai bên giằng co nhau đi khỏi sân vận động, nói là phải đi gặp hiệu trưởng để nói cho rõ. Buổi lễ giải nghệ đã kết thúc chóng vánh như vậy, chỉ thừa lại nửa chiếc áo cầu thủ của Khúc Vĩ Cường đang buồn bã bốc khói đen giữa đám cỏ bị cháy rụi. Phương Mộc nhìn bức di ảnh của Khúc Vĩ Cường bị lật đổ, cười buồn một cái, rồi bước theo đoàn người rời khỏi sân vận động. Trở về phòng, cậu kinh ngạc nhìn thấy Thái Vĩ đang ngồi trên giường mình xem sách. Phương Mộc vẫn còn ghi hận với Thái Vĩ về sự việc lần trước, nên mặt nặng mày nhẹ, chẳng thèm chú ý đến anh ta. Nhưng Thái Vĩ lại cười hề hề, mở miệng trước: “Đi đâu đấy, tôi đợi cậu nãy giờ.” “Tìm tôi có việc à?” Phương Mộc lạnh lùng hỏi, nhưng trong lòng lại giật thót: lẽ nào lại xảy ra chuyện gì? “Không có việc gì lớn, vừa vặn Sở đến trường cậu điều tra vụ án, tôi tiện thể đến thăm cậu.” “Anh đến làm gì?” Phương Mộc nghĩ một lát: “Vì vụ án giết người này sao? Chắc không do đội cảnh sát hình sự các anh quản lý chứ?” “Khà khà, cậu nhóc này biết nhiều thật đấy!” Thái Vĩ cười vang nói: “Đây là việc của Trạm An ninh, tôi nghe nói họ đến trường cậu điều tra, tiện thể đi theo. Sao, cậu vẫn ổn chứ?” “Rất ổn. Cảm ơn anh đã lo lắng!” Phương Mộc ngồi trên ghế, nói vẻ giận dỗi. “Khà khà, cậu vẫn còn giận tôi à?” Thái Vĩ không để bụng: “Tôi thừa nhận, tôi xử lý chưa được thỏa đáng lắm, nhưng tôi nghĩ, cậu không muốn tặng thưởng vật chất, thì để nhà trường tuyên dương cậu cũng tốt. Tôi cũng phải mạo hiểm đấy, để Cục trưởng biết, chắc chắn sẽ bị mắng một trận ra trò.” “Anh đúng là không có não, bị mắng một trận cũng đáng lắm!” Nói xong, chính Phương Mộc cũng không kìm được, bật cười. “Khà khà, không phải như cậu nghĩ đâu, không biết vì sao, Cục trưởng của tôi không cho phép tôi để cậu tham gia phá án.” Phương Mộc định hỏi vì sao, Thái Vĩ đã lôi từ trong túi ra một phong thư. “Nói chuyện chính nhé, có một bức thư giao cho cậu đây.” Thái Vĩ giơ bức thư ra, nhìn vào mặt Phương Mộc, nét mặt nghiêm nghị, “Mã Khải viết cho cậu!” Phương Mộc đang định giơ tay ra đón, nghe nói là của Mã Khải viết cho mình, bất giác rụt tay lại, do dự giây lát, cuối cùng vẫn nhận lấy. Là một phong thư màu trắng phổ thông, không viết tên người nhận, bên trong thư không dày, cầm trong tay thấy nhẹ bẫng. Phương Mộc lật mặt sau, miệng thư không dán. “Tôi chưa hề đọc đâu. Xin thề với Mao Chủ tịch!” Thái Vĩ thấy Phương Mộc ngẩng đầu nhìn mình, vội vàng giải thích: “Anh ta trực tiếp giao tận tay tôi, tôi trực tiếp giao cho cậu.” Thái Vĩ thấy Phương Mộc nhíu mày ngẩn người nhìn lá thư trên tay: “Sao, cậu không đọc à?” Phương Mộc không trả lời, chỉ nhìn chăm chăm vào lá thư. Mã Khải, anh muốn nói với tôi điều gì? Thái Vĩ thấy Phương Mộc không nói gì, cũng thấy cụt hứng, bèn đứng dậy cáo từ. Phương Mộc không giữ lại, Thái Vĩ đi đến cửa, chợt quay người lại nói: “Mã Khải bị xử tử hình, lập tức thực thi.” Anh dừng lại một lát, “Hắn không kháng án, nếu không có gì thay đổi, sáng sớm thứ 5 sẽ tử hình.” Nói xong, gật gật đầu với Phương Mộc, rồi kéo cửa bước ra.Tầng thượng ban đêm tĩnh mịch lạ thường. Trên đầu không có trăng, cũng không có sao, chỉ có màn đêm đen kịt. Gió thổi rất to, những hạt cát trên trần bị thổi bay khắp đất, như thể bước chân nhẹ tênh. Phương Mộc đứng bên rìa sân thượng, lặng lẽ nhìn sân trường chìm trong màn đêm đen dày đặc, dường như đang chìm vào vực sâu thăm thẳm. Cúi đầu nhìn đồng hồ, đã 2 giờ sáng, Mã Khải đã bị xử tử hình chưa? Cậu cố gắng nhìn ra phía xa, đôi tai căng lên lắng nghe từng tiếng động khẽ khàng nhất. Trong một góc tối nào đó, người đó bị áp tải xuống khỏi xe cảnh sát, có thể có bạn đồng hành, cũng có thể chỉ có một mình, đi nốt mấy bước cuối cùng của cuộc đời mình, Trước mặt là một hố đất rộng, quỳ xuống, có thể cảm thấy sự đau đớn khi đá sỏi cắm vào đầu gối. Phía sau gáy là những khẩu súng trường tự động K561 đã lên đạn, những người cảnh sát tư pháp đặt tay lên khẩu súng K54 đã được mở khóa an toàn, lặng lẽ chờ đợi những cảnh sát thi hành án bóp cò. Chỉ giây lát nữa thôi, từ đây tất cả mọi thứ trên cõi đời này, tốt, xấu, những thứ nợ anh, nợ tôi đều tiêu tan hết