n nhìn vết móng tay véo đỏ cả mu bàn tay mình, cười nói: “Thật nhẫn tâm.”
Nàng không biết phải làm thế nào đành dịu giọng cầu xin hắn: “Ngươi buông tay đi, mẫu thân của ta sắp tỉnh rồi.”
“Ta tỉnh được một lúc rồi.” Cung phu nhân mở mắt, hắng giọng lên tiếng.
Mộ Trầm Hoằng lập tức buông tay, Cung Khanh sắc mặt đã hồng như son.
“Mẫu thân, người không sao chứ?”
“Ta không sao.”
Cung phu nhân phủi phủi bụi đất bám ở phía sau lưng rồi đứng dậy, chỉ vào những tên hắc y nhân đang bị trói, nói: “Ta đã từng gặp cướp, nhưng chưa từng gặp bọn cướp nào lại ngu đần như vậy, ra tay thế nào mà khiến cả bản thân cũng hôn mê?”
Mộ Trầm Hoằng cười nói: “Bọn chúng trước khi phóng mê hương, mỗi tên đã tự uống thuốc giải, chỉ đáng tiếc thuốc giải đó là giả, cho nên bọn chúng cũng bị hôn mê.”
Cung phu nhân hừ một tiếng: “Kẻ nào làm việc này chắc điện hạ là người rõ nhất, món nợ này coi như không tính, sau này nếu điện hạ còn dung túng, đừng trách thần phụ không khách khí.” Lúc Cung phu nhân vừa tỉnh lại đã nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người, trong lòng thầm nghĩ, thì ra tiểu tử này phải lòng nha đầu nhà ta từ khi còn nhỏ, chả trách… Nếu Độc Cô hoàng hậu đã đồng ý hôn sự này, thì giờ đây chẳng phải điện hạ cao quý kia là con rể nhà mình hay sao, vì vậy trong lòng bà cũng buông bớt sự kính trọng bấy lâu nay vẫn dành cho thái tử điện hạ, giọng điệu lập tức mang chút khẩu khí của mẹ vợ giáo huấn con rể.
Thái tử điện hạ không giận mà còn vui h
ơn, bởi với ngữ khí ấy rõ ràng đã coi hắn là người nhà. Hắn mỉm cười nói: “Điều đó là đương nhiên.”
Trong lúc đang nói chuyện, những người khác cũng lần lượt tỉnh lại. Những tên hắc y nhân do nhi tử của An phu nhân sắp xếp kinh ngạc nhất, chúng chẳng thể ngờ sau khi phóng mê hương, chính bản thân mình lại bị hôn mê đầu tiên.
An phu nhân cũng không phải kẻ ngốc, Mộ Trầm Hoằng là đế vương tương lai, so với A Cửu, bà ta càng không thể đắc tội. Cho nên ngoài mặt tuy tỏ ra rất chăm chú nghe lời A Cửu dặn dò, nhưng khi Tiết Giai đưa thuốc giải mê hương, bà ta liền đổi thành Thuận Khí Hoàn. Như vậy, tất nhiên Cung Khanh không gặp bất trắc gì, còn nếu A Cửu hỏi đến, bà ta có thể đổ trách nhiệm lên đầu Tiết Giai, nói là đưa sai thuốc giải hoặc thuốc giải không có tác dụng.
Cho nên, khi Mộ Trầm Hoằng biết tin lập tức chạy đến, cũng không có đao quang kiếm ảnh như trong tưởng tượng, và không cần tốn nhiều sức lực để tóm gọn mấy tên hắc y nhân kia.
Cung Khanh xảy ra chuyện như vậy, Cung phu nhân tất nhiên chẳng còn lòng dạ nào để ngắm hoa sen, cũng không cần tìm Triệu Quốc phu nhân thăm dò tin tức nữa, Mộ Trầm Hoằng tự mình đến đây truyền lại tin tức, điều này đáng tin hơn bất cứ ai. Mà lúc này, Mộ Trầm Hoằng đang đứng cạnh Cung Khanh, Cung phu nhân nhìn hai người bọn họ, chỉ cảm thấy đúng là một đôi tiên đồng ngọc nữ, thật không gì sánh được.
Đối với Cung phu nhân vốn là người ưa hình thức mà nói, nếu gạt bỏ thân phận thái tử, thân mẫu khó ưa, muội tử đáng ghét đi, thì thật ra bản thân hắn đúng là không tồi.
Con người chẳng có ai là toàn vẹn cả, Cung phu nhân thở dài, kéo tay nhi nữ nói: “Chúng ta đi về trước thôi.”
Cung Khanh lên xe ngựa, được cấm vệ quân hộ tống về tận nhà.
Mộ Trầm Hoằng hồi cung, đi thẳng đến Dục Tú cung.
A Cửu thấy hắn đi đến, cười hì hì nghênh đón: “Sao hôm nay hoàng huynh lại rảnh rỗi thế này?”
“Lui ra.” Mộ Trầm Hoằng sa sầm nét mặt, vung tay quát tất cả cung nữ nội thị của cung Dục Tú.
A Cửu giật thót tim, chẳng lẽ huynh ấy đã biết điều gì, chẳng lẽ Cung Khanh đã xảy ra chuyện ?
Nàng ta mừng thầm trong bụng, nhưng có chút lo sợ. Bởi vì ánh mắt của Mộ Trầm Hoằng sắc lạnh u ám, xưa nay huynh ấy không biểu hiện cảm xúc ra mặt bao giờ, ánh mắt ấy rõ ràng là nộ khí xung thiên.
A Cửu cười cười, “Hoàng huynh…” Lời còn chưa dứt, Mộ Trầm Hoằng đã quát chặn ngang, “A Cửu, nếu ta đem chuyện muội làm hôm nay nói với phụ hoàng và mẫu hậu, muội nói xem chuyện sẽ thế nào?”
A Cửu sợ run cố cãi: “Muội đã làm gì?”
“Việc bên Nguyệt hồ, ngoài muội ra còn ai?”
“Nàng ta sao rồi?” Lời này vừa thốt ra, A Cửu lập tức hối hận, chẳng phải tự mình đang nhận tội hay sao?
Mộ Trầm Hoằng cười lạnh.
“Hoàng huynh, muội…”
“Phụ hoàng mẫu hậu đã chỉ định nàng là thái tử phi, sau ba ngày, lễ bộ sẽ phái người đến Cung phủ làm lễ Nạp Thái, muội định cưỡng lại thánh mệnh, chống lại thiên ý sao?”
A Cửu câm nín.
“Hôm nay ta tha cho muội một lần duy nhất, nếu còn công kích nàng, thì hãy xem ta chỉnh đốn muội thế nào.”
A Cửu giận dữ nói: “Hoàng huynh, trong lòng huynh nàng ta quan trọng hơn muội sao? Huynh đã vì nàng ta mà quát nạt muội.”
“A Cửu, muội là muội tử duy nhất của ta, ta đương nhiên sẽ bảo vệ muội. Nhưng nàng là thê tử của ta, nếu muội còn bất kính với nàng, ta tuyệt đối sẽ không tha cho muội.”
A Cửu nhảy dựng lên, nói: “Hoàng huynh, nàng ta còn chưa bước qua cửa, huynh đã bênh nàng ta chằm chặp như vậy, huynh biết rõ là muội rất hận nàng ta.”
Mộ Trầm Hoằng cười lạnh: “Giờ ta đem bọn chúng đến trước mặt Thẩm Túy Thạch tra tội, muội thấy thế nào?”
Lần đầu tiên trong đời A Cửu cảm nhận được từ trên thân thể hoàng huynh tỏa ra một thứ gọi là khí thế thiên tử uy nghi gì đó, dưới ánh dương ấm áp, luồng khí đó như một trận hàn phong lạnh thấu xương, cuồn cuộn tiến đến.
A Cửu kinh hãi, vội vàng túm lấy tay áo của Mộ Trầm Hoằng: “Hoàng huynh, huynh đừng làm vậy, muội không dám nữa.”
Mộ Trầm Hoằng nhấc cánh tay lên, giận dữ bỏ đi.
Ngày hôm sau, khi Cung Cẩm Lan đang ngồi ở trong phủ cùng Cung phu nhân thương nghị về hôn sự của Cung Khanh, quản gia gấp rút chạy vào, báo: “Đại gia, phu nhân, thánh chỉ đến.”
Cung Cẩm Lan trong lòng đại hỉ, lập tức dẫn Cung phu nhân xuất môn nghênh đón.
Đại thần đến tuyên chỉ là lễ bộ thị lang Quan Vân Khiết, thuộc hạ của Cung Cẩm Lan.
“Cung đại nhân tiếp chỉ.”
Cung Cẩm Lan vội quỳ xuống. Cung phu nhân quỳ bên cạnh, thầm nghĩ: Làm việc thật là nhanh.
Quan Vân Khiết mở quyển thánh chỉ màu vàng, tuyên: “Phụng chế nạp Cung thị nữ làm Hoàng Thái tử phi.”
Cung Cẩm Lan như cất được tảng đá lớn đè nặng trong lòng, mừng rỡ vạn phần dập đầu tạ ơn, tiếp nhận thánh chỉ.
Quan Vân Khiết khom người thi lễ: “Cung hỉ đại nhân, hoàng thượng vì tránh lời dị nghị, chủ ý ra lệnh cho thuộc hạ làm tán dương quan viên, phụ trách hôn sự của thái tử, thỉnh đại nhân đừng để ý.”
Cung Cẩm Lan chắp tay, vui cười hớn hở nói: “Quan đại nhân khổ cực rồi.”
Ba ngày sau là ngày tốt đã được Ti Thiên Giám chọn ra để làm lễ Nạp Thái, Quan Vân Khiết mang theo sính lễ ra mắt đến Cung phủ.
Tuyên Văn đế chỉ có một hoàng tử duy nhất này, nên sính lễ ra mắt ban cho Cung gia đúng là một món lớn.
Ngân lượng, trang sức, vải vóc, đồ dùng bằng vàng bạc… không thiếu thứ gì, đủ để xếp dài từ hoàng cung tới tận Cung phủ. Bên này Quan Vân Khiết đã tiến vào cổng lớn Cung phủ, bên kia sính lễ vẫn còn đang được ùn ùn mang ra khỏi hoàng cung.
Mọi người khắp kinh thành như đã ùa lại vây quanh bên ngoài để tận mắt chứng kiến cảnh tượng hiếm có này. Ai nấy đều tặc lưỡi, quả nhiên là phong thái thiên gia, sính lễ ra mắt này e là cả đời hưởng dụng cũng không hết.
Cung phu nhân ở trong phủ nhận sính lễ, hơn mười người hầu ghi chép sổ sách kiểm kê, vàng nguyên bảo, vòng cổ bằng vàng,… đồ dùng bằng vàng chất cả bốn rương đầy.
Cung phu nhân thầm nhủ Tuyên Văn đế quả nhiên có nhiều tiền.
Không chỉ như vậy, điện nhạn dùng làm sính lễ là một con nhạn được điêu khắc từ dương chi mỹ ngọc.
Cung phu nhân nhìn mà không khỏi tặc lưỡi, gia tộc bình thường săn không được chim nhạn thì dùng một con nhạn bằng gỗ để thay thế, đằng này… đúng là hoàng gia lắm tiền, không ngại bỏ món tiền lớn để chạm khắc một con nhạn bằng ngọc, con nhạn ấy không chỉ sinh động như thật, mà nhìn độ tinh khiết của ánh ngọc kia, cũng đủ để biết giá trị của nó có thể giúp cả một gia đình sống vài thập niên.
Sau lễ Nạp Thái, lễ bộ định ra danh sách quan viên và mệnh phụ tham dự hôn lễ thái tử, Ti Thiên Giám định ra ngày lành giờ tốt để cử hành đại hôn. Thế nên, cả hoàng cung và Cung gia đều bận lu bù.
Chuyện tình cảm khó bề phân biệt giữa thái tử và kinh thành đệ nhất mỹ nhân bị đồn thổi trong một thời gian dài cuối cùng cũng đã được ngã ngũ, trở thành chủ đề đàm luận của những phu nhân biết rõ tỉ mỉ sự tình lúc trà dư hậu tửu. Mọi người ai cũng cho rằng đây là câu chuyện quanh co khúc khuỷu và ly kỳ hấp dẫn cực độ, càng bàn tán càng cảm thấy thú vị. Cuộc tuyển chọn thái tử phi đã quyết định sang năm sẽ tiến hành, nhưng chỉ vì một câu nói của Thuần Vu Thiên Mục mà bị hủy bỏ, không cần phải trả qua nhiều vòng tuyển chọn gắt gao, ông trời đã định thái tử phi chính là tiểu thư Cung gia.
Thế là, trong một thời gian, các nam tử hán chốn kinh thành bỗng nhiên được săn đón nhiều, các tiểu thư quyền quý còn chần chừ chưa vội đính hôn bởi muốn tham dự tuyển chọn thái tử phi, giờ đành phải ào ào tìm chỗ nghị thân, các bà mai bà mối bận đến nỗi không khép được miệng.
Bốn vị mệnh phụ tham dự hôn lễ thái tử gồm Triệu Quốc phu nhân, Ngụy Quốc Công phu nhân, An Quốc Công phu nhân, Lưu Dương Hầu phu nhân. Mấy quý phu nhân này đều là điển hình mẫu mực của những gia đình nam nữ song toàn, phu thê hòa thuận.
Hôn lễ sẽ cử hành vào ngày hai mươi sáu tháng chín, trong mấy tháng này, Mộ Trầm Hoằng quả nhiên đã phái người của Mật Tư Doanh âm thầm canh giữa bảo vệ Cung phủ, chỉ lo lại xảy ra điều gì sơ suất.
Cung Khanh đã trải qua mấy phen trắc trở, bị giày vò đến nỗi có lúc chết lặng trong lòng, thậm chí còn hoài nghi không biết lần này có đúng là đã thành công hay không? Từ ban đầu chọn được Thẩm Túy Thạch, đến Nhạc Lỗi chưa nhắc được tên đã trở thành bia đỡ đạn, rồi đến Duệ Vương vội vội vàng vàng đánh một trận tàu vị yểu, tính ra, Mộ Trầm Hoằng đã là người thứ tư lựa chọn để gả đi. Cung Khanh cảm thấy danh hiệu kinh thành đệ nhất mĩ nhân nên đổi thành kinh thành đệ nhất khó gả mới là chuẩn xác.
Mấy lần nghị thân trước đều trắc trở gập ghềnh, cả Cung phu nhân và Cung Khanh đều chuẩn bị tâm lý nghênh đón thêm trắc trở mới, ai ngờ lần này lại suôn sẻ lạ thường. Đến ngày chính thức đưa sính lễ, Mộ Trầm Hoằng thân khoác triều phục dẫn theo Tán lễ đại thần và thị vệ đến Cung phủ, còn mang theo sắc ngọc Thái tử phi. Về cơ bản có thể coi là ván đã đóng thuyền, sẽ không có biến cố gì nữa.
So với phụ thân đang mừng rỡ như điện của mình, Cung Khanh là tân nương nhưng trong lòng lại không hoan hỉ nhiều. Thứ nhất nàng biết rõ Độc Cô hoàng hậu không thích mình, chẳng qua chỉ là e ngại thiên ý nên mới miễn cưỡng cho mình tiến cung, có thể thấy sau này đối với bản thân cũng có những chỗ không tốt. Thứ hai có một tiểu cô như A Cửu, xưa nay nước giếng không phạm nước sông, bây giờ sống cùng nhau, nước giếng và nước sông lẫn lộn, vì vậy có thể hình dung sẽ gặp phải rất nhiều tình huống không thoải mái. Thứ ba Mộ Trầm Hoằng tương lai sẽ đăng cơ, hậu cung ba ngàn mỹ nữ, nàng phải ứng đối thế nào? Nghĩ đến những điều này, nàng cảm thấy đầu choáng mắt hoa, hơn nữa trong thẳm sâu trái tim nàng, còn có một điều tiếc nuối chỉ mình nàng biết, đó là Duệ Vương. Có thể hắn chính là ngườ