r/>Tuy vậy dung mạo chưa phải là cái quan trọng nhất. Điều làm Hàn Thị lo lắng hơn là tính cách của Hướng Uyển Ngọc. Hiểu con không ai bằng mẹ, với tính cách như vậy của nó, nếu được chọn vào Đông Cung thì tương lai cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì. Cái gì gọi mẫu nghi thiên hạ, độc chiếm hậu cung, tất cả chẳng qua chỉ là giấc mộng đẹp của thiếu nữ vô tri thủa mới biết yêu mà thôi. Nên sau khi biết được tin tức từ Triệu Quốc phu nhân, bà liền khua chiêng gõ mõ muốn nhanh chóng quyết định chuyện hôn sự của nhi nữ, để đoạn tuyệt ý niệm của nó.
Giờ đây Cung phu nhân thấy kế thay mận đổi đào đã thành công, liền nói: “Tẩu tẩu, giờ chúng ta đi dạo phố ngắm đèn thôi.”
Hàn Thị cười đáp: “Tiếu cô, bọn ta vẫn nên đi trước một bước thì hơn.”
“ Vâng, vậy tẩu tẩu đi trước, bọn muội đợi một lát rồi đi.” Cung phu nhân biết tẩu tẩu là người cẩn thận, sợ Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc đi cùng nhau sẽ dễ làm người ta liên tưởng.
Hàn Thị dẫn nhi nữ và người hầu đi ra khỏi nhã gian.
Hướng Uyển Ngọc có vóc dáng tương tự Cung Khanh, nhưng ai ngờ khi đổi xiêm y, đai lưng lụa ở áo Cung Khanh hơi chật khiến nàng ta thở cũng khó khăn. Mà điều này đối với Hướng Uyển Ngọc, một người luôn tự cho mình có thân hình thon thả, eo nhỏ một gang, rõ ràng là đả kích lớn. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, vẫn còn có chuyện khiến nàng ta cảm thấy bị đả kích nhiều hơn thế nữa.
Lúc ở nhà nàng ta đã đặc biệt dặn dò thị nữ Thanh Hoa, khi đeo mặt nạ cho Cung Khanh phải cố ý buộc lỏng dây lụa, để mặt nạ rơi xuống khiến cho Độc Cô Đạc nhìn thấy đấy không phải là mình. Ai ngờ Cung Khanh lại phản ứng mẫn tiệp đến thế, nhanh tay đỡ lấy mặt nạ. Bước ra khỏi Đăng Nguyệt lầu, nàng ta buồn rầu muốn thở hắt ra, nhưng đai lưng thắt chặt quá, mới thở được nửa chừng đã bị chặn lại.
“Ra rồi, ra rồi.”
Độc Cô Đạc kích động đứng sau tấm biển ở cửa hàng đối diện mặt dán chặt vào chiếc mặt nạ có hình khuôn mặt tươi cười.
Duệ Vương khi đi dẫn theo Nhạc Lỗi đến Đăng Nguyệt lầu. Hắn muốn xem nữ tử giải đố lúc này có gọi An Quốc phu nhân là mẫu thân không, nếu như có gọi thì đích thực là Hướng Uyển Ngọc.
Nhạc Lỗi nhắc nhở: “Hầu gia tốt nhất nên đổi mặt nạ khác, chiếc mặt nạ lúc này nàng ấy và quản gia thị nữ có lẽ đều nhìn thấy cả rồi.”
Độc Cô Đạc lập tức mua đại một chiếc mặt nạ trừ tà ở sạp hàng trên phố đeo lên, rồi mới theo Hàn Thị cùng đoàn người.
Đi được một lúc, quả nhiên nghe Hướng Uyển Ngọc gọi Hàn Thị là mẫu thân, Độc Cô Đạc nói: “Đây rõ ràng là Hướng Uyển Ngọc.”
Nhạc Lỗi nhìn cô gái trước mặt, dừng lại một lát rồi đột nhiên nói: “Không phải là nàng ấy.”
“Sao lại không phải? Mặt nạ quần áo đều giống.”
“Khi thắt nút mặt nạ cho nàng ấy, người hầu gái đã thắt hai nút, giờ chỉ còn một nút. Hơn nữa, eo nàng ấy giờ to hơn một tấc.”
Độc Cô Đạc trợn mắt: “Quả nhiên là Tả Vệ tướng quân, nhãn lực này thật lợi hại, chậc chậc…” Dừng lại một lát, chàng ta lại hỏi tiếp: “Vậy nữ tử lúc nãy là ai?”
Nhạc Lỗi suy nghĩ trả lời: “Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc giờ vẫn đang ở trong Đăng Nguyệt lâu.”
Độc Cô Đạc xoay mạnh thân hình: “Nhanh quay lại đó xem xem.”
Thiếu niên vốn tính hiếu kỳ, hơn nữa nữ tử giải đố khi nãy thông minh nhanh nhẹn, nhìn vóc dáng có vẻ như là người rất đẹp, hắn ta không thể kiếm được khát khao muốn nhìn xem nữ tử đó rốt cuộc trông như thế nào.
Nhạc Lỗi biết Tiết Nhị đã rất phấn khích, nhưng bản thân chàng cũng rất hiếu kỳ, đôi mắt ấy làm chàng không tự chủ được muốn xem ẩn sau mặt nạ rốt cuộc là dung nhan như thế nào.
Hai người đi đến Đăng Nguyệt lầu, may mắn làm sao, Cung phu nhân cùng một hàng mười người vừa khéo đi ra.
Độc Cô Đạc không biết được trong đoàn này có người chàng ta muốn gặp hay không, nhưng có thể từ quần áo và mặt nạ của họ nhìn ra được những người này thuộc gia tộc phú quý.
Cung Khanh đi ra nhìn thấy một chiếc mặt nạ trừ tà, vẫn cho rằng là hán tử đứng sau đám người lúc nãy, nhưng nhìn lại lại thấy không phải, người đứng trước mặt thân khoác áo gấm màu tím, còn hán tử nhìn nàng giải đố lại mặc áo vải bình thường.
Đoàn người đi ngang qua Nhạc Lỗi, sau chiếc mặt nạ xuất thủy phù dung, chính là đôi mắt mà chàng không thể nhận nhầm.
Nhạc Lỗi âm thầm kéo Độc Cô Đạc một cái, Độc Cô Đạc lúc này mới quay người lại nhìn Cung Khanh.
Mặc dù đã thay y phục nhưng thân hình rất giống, yểu điệu thướt tha, như gió vờn liễu rủ. Lẽ nào chính là nàng ấy? Chàng ta không xác định được. Nhưng Nhạc Lỗi đã gật đầu.
Độc Cô Đạc tin tưởng Nhạc Lỗi, hắn tuổi còn trẻ nhưng đã là Tả Vệ tướng quân, ngoài việc võ công hơn người thì còn nhiều điểm khác cũng không tầm thường, nên Duệ Vương với hắn giao tình rất sâu đậm. Nếu hắn đã khẳng định đấy chính là nữ tử giải đố, thì chắc chắn không thể nào sai được.
Độc Cô Đạc kích động bước lên phía trước đi theo.
Cung Khanh vốn thích chơi giải đố, nhìn thấy câu đố đèn không kiềm chế được tiến lên muốn thử. Vì đeo mặt nạ nên nàng tỏ ra thoải mái hơn ngày thường rất nhiều, đoan trang lễ nghĩa đều vứt sang một bên, giơ tay giơ chân đúng với vẻ hoạt bát đáng yêu của các thiếu nữ mới lớn, nên dù đeo mặt nạ thì vẫn toát ra một vẻ phong tình kiều mị làm say đắm lòng người.
Độc Cô Đạc bình sinh đây là lần đầu tiên đi theo đuôi người khác, trong lòng cảm thấy rất phấn khích. Trước mắt là hình bóng yểu điệu thướt tha, vòng eo chưa đầy một gang, hút chặt ánh mắt của chàng ta, mùa xuân còn chưa đến, mà con tim này dường như đã bị gió xuân làm thức tỉnh, như đang trôi bập bềnh trong làn sóng biếc.
Cung Khanh vui vẻ dạo phố ngắm đèn, hoàn toàn không phát hiện đằng sau có hai người lạ đang bám theo, nhưng quản gia Cung Phúc Quý rất nhanh nhạy, dẫn theo bốn người hầu ba thị nữ một khắc không dám lơ là, lúc nào cũng vây quanh phu nhân và tiểu thư, chỉ sợ bị lạc.
Hắn ta nhanh chóng phát hiện ra có hai nam tử bám theo đằng sau, hơn nữa hai người này còn bám theo ngay từ lúc rời khỏi Đăng Nguyệt lâu, cảm thấy bất an, hắn liền thấp giọng nói với Cung phu nhân: “Thưa phu nhân, đằng sau có hai tên tiểu tử luôn bám theo chúng ta.”
Cung phu nhân quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy hai nam tử thân hình cao lớn, vừa nhìn đã biết là còn trẻ. Ngày tết Thượng Nguyên người đi chơi khuya cũng là thường tình, Cung phu nhân mỉm cười, không để ý. Nhưng Cung Phúc Quý không ngừng cảnh báo làm Cung phu nhân cũng thấy suy nghĩ, phố Trường An là nơi phồn hoa náo nhiệt nhất kinh thành, tuyệt đối không có kẻ nào dám làm bậy, nhưng ra khỏi phố Trường An thì chưa chắc, mấy năm gần đây nghe nói có bọn người Ba Tư vào tết Thượng Nguyên chuyên bắt cóc thiếu nữ bán đi Tây Vực.
Nhìn thấy sắp hết phố Trường An, Cung phu nhân không dám đi tiếp chỗ khác nữa, liền nói với nhi nữ: “Chúng ta về thôi.”
Mặc dù lúc đi bà đã dẫn theo ba thị nữ và năm người hầu, trên cầu Bình An vẫn còn bốn phu khiêng kiệu, nhưng chung quy an toàn vẫn là số một.
Hai người bám theo nhìn thấy nàng quay người lại liền giả bộ đứng ngắm đèn hoa trên đường.
Cung Khanh trong lòng cảm thấy khó chịu, khó khăn lắm cả năm mới có một lần được đeo mặt nạ đi chơi, đang vui vẻ đến thế, tự nhiên vô cớ lại bị hai tên tiểu tử không rõ lai lịch phá đám.
Khi đi qua chỗ họ, Cung Khanh cố ý nói: “Tên đeo mặt nạ trừ tà kia hôi quá.”
Độc Cô Đạc chưa kịp phản ứng thì Nhạc Lỗi đã không kìm được nhìn Độc Cô Đạc tặc lưỡi một tiếng. Độc Cô Đạc lúc này mới biết là ám chỉ mình, trong lòng thầm nhủ trước khi đi rõ ràng đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho, sao lại hôi được?
Cung phu nhân hỏi: “Tên kia?”
“Kia!” Cung Khanh thuận tay chỉ về phía trước, trên đường chỗ nào cũng có người đeo mặt nạ trừ tà, nhằm mong muốn xua đuổi tà ma, thu tài thu lộc.
Hai người vẫn cố bàm theo cả đoạn đường, Độc Cô Đạc quyết tâm tìm hiểu xem nữ tử kia là con cái nhà ai nên kiên trì bám theo về đến tận nhà.
Cung phu nhân trong lòng lo lắng, đi đến Đăng Nguyệt lầu bỗng nảy ra một ý bèn quay người đi vào trong.
Cung Phúc Quý hỏi nhỏ: “Phu nhân không về phủ nữa à?”
Cung phu nhân thấp giọng đáp: “Ngươi chờ ở dưới lầu, ta và tiểu thư đi bằng của sau, đợi một lúc các người mới đi ra.”
Cung Phúc Quý hiểu ý, liền dẫn bồn người hầu ngồi ở sảnh tầng một để yểm hộ cho phu nhân.
Cung phu nhân dẫn Cung Khanh và ba thị nữ lên nhã gian trên lầu hai.
Độc Cô Đạc muốn theo lên lầu, nhưng Nhạc Lỗi đã ngăn hắn lại: “Ngươi đừng bám theo lộ liễu như vậy, ta nghĩ là nàng ấy đã phát hiện ra rồi, nên mới cố ý nói ngươi hôi.”
Độc Cô Đạc quay lại bĩu môi: “Ngươi hôi thì có.”
Cung phu nhân đi lên lầu hai, rồi dẫn nhi nữ từ nhã gian rẽ sang một cầu thang khác đi xuống, qua nhà bếp và tiểu đình viện phía sau Đăng Nguyệt lầu, rồi từ cửa sau đi ra.
Của sau đi ra phố Hộ Thành, đến cuối rẽ sang hướng đông, lại đi tiếp hơn trăm bước nữa là đến cầu Bình An, nơi đặt kiệu của Cung phủ.
So với con phố Trường An đông đúc, thì phố Hộ Thành chỉ là con đường nhỏ xa xôi hẻo lánh.
Từ con phố phồn hoa huyên nào bước vào nhõ nhỏ tĩnh mịch, Cung Khanh đột nhiên cảm thấy trong lòng trống vắng. Ngẩng đầu lên nhìn, trên không trung thanh vắng treo lơ lửng một vầng trăng tròn, ánh sáng vằng vặc, chiếu lên nền đất lát gạch xanh, khung cảnh có vẻ như dọa người ta sợ hãi.
Cung phu nhân trong lòng âm thầm đắc ý vì kế kim thiền thoát xác của mình, còn chưa kịp khoe khoang thì bỗng nhiên phía sau vang lên một tiếng “bịch”.
Cung Khanh vừa quay đầu lại thì chỉ nhìn thấy thị nữ Vân Thường đã nằm trên đất, phía sau có ba người đàn ông cao to đang đứng.
Trong lòng nàng kinh sợ, vừa định kêu cứu, thì trước mắt có tấm vải đen đưa tới. Một mùi kỳ lạ nhức mũi xông thẳng vào mặt, chốc lát nàng thấy trước mắt là một màu đen kịt. rồi ngất đi.
Ba kẻ kia thân hình vạm vỡ, tên cầm đầu cao to cường tráng, đeo mặt nạ Chúc Long.
“Khố Địch, bỏ mặt nạ của chúng ra xem thế nào.”
Một người cúi xuống, lấy mặt nạ của năm người ra, một người khác cầm đèn lồng chiếu vào.
Cung phu nhân vì đề phòng chồng sinh tật, nên thị nữ trong phủ đều chọn mua những người có dung mạo tầm thường, để tránh thu hút sự chú ý của Cung Cấm Lan. Cho nên khi mặt nạ của Vân Thường, Vân Điệp và Vân Hùy lần lượt được tháo ra, kẻ tên Khố Địch không kìm được thất vọng. Rõ ràng nhìn sau lưng toàn là những cô nương thân hình thon thả, vậy mà không ngờ nhan sắc lại thảm hại thế này.
Khi tháo đến mặt nạ của Cung phu nhân thì hắn ta càng thất vọng hơn: “Đây đúng là một người đẹp, chỉ đáng tiếc đã già mất rồi.”
Hắn ta vội vàng tháo nốt chiếc mặt nạ xuất thủy phù dung của Cung Khanh.
Mặt nạ vừa được tháo ra, hắn hít vào một hơi thật sâu, yên lặng một lát rồi kêu lên mừng rỡ: “Lão đại, đây đúng là một tuyệt sắc giai nhân.”
Tên đó nghiêng người nhìn một cái rồi nói: “Mang đi.”
Lập tức có một tên nghiêng người cõng Cung Khanh lên lưng, Khố Địch cầm đến một chiếc áo choàng phủ lên người nàng.
Ba tên đàn ông to lớn biến vào trong một căn viện nhỏ gần cửa sau Đăng Nguyệt lầu, không lâu sau, một tên trong bọn họ đẩy ra một chiếc xe đẩy tay.
Cung phu nhân sau khi hôn mê một lúc thì bị ai đó lắc cho tỉnh lại, nhìn kỹ hóa ra là Cung Phúc Quý, lại nhìn