m, mím môi cố không để nước mắt chảy xuống. Bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương và ngoan ngoãn khiến người khác nhìn thấy không khỏi mủi lòng.
Ly Tâm lắc đầu không lên tiếng. Nghe bụng Phong Vân William kêu lục bục Ly Tâm mới chú ý đến sắc mặt trắng bệch của cậu bé. Cô liền cất cao giọng: “Em nhịn đói mấy ngày rồi?”.
Phong Vân William trầm mặc một lúc rồi giơ ba ngón tay. Ly Tâm thầm trách bản thân, kể từ lúc cô đưa cậu bé đi, một ngày một đêm qua cô không chăm sóc cậu bé. Ly Tâm kéo tay Phong Vân William: “Em tỉnh bao lâu rồi? Tại sao không tìm người hầu?” Cô đoán cậu bé thức giấc lâu rồi vì bộ dạng cậu tương đối tỉnh táo.
Phong Vân William dụi đầu vào người Ly Tâm, toàn thân cậu bé vẫn run rẩy. Ly Tâm lại thở dài vỗ lưng Phong Vân William. Cô nhất thời quên mất đây là nơi nào, là đại bản doanh của Tề Gia, người ở đây con mắt cao hơn trời. Cô đi theo Tề Mặc nên mới có kẻ hầu người hạ, bằng không cô cũng hiểu rõ bản thân sẽ chẳng được ai nhòm ngó tới.
Ly Tâm bất giác vuốt tóc Phong Vân William: “Tôi đã đưa em đến đây thì sẽ không bỏ mặc em, nếu không ban đầu tôi đã không mua em. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm”. Vừa nói cô vừa dắt tay Phong Vân William đi ra ngoài.
“Ai cho em đưa nó tới nơi này?” Tề Mặc nhìn Ly Tâm đang nắm tay Phong Vân William bằng ánh mắt sắc lạnh. Phong Vân William liền đứng nép sau lưng Ly Tâm.
“Em đưa cậu bé đến ăn cơm. Lão đại, đừng nói anh là tiết kiệm chút cơm này đấy nhé?” Ly Tâm cau mày nhìn Tề Mặc. Hắn tức giận gì chứ? Thật chẳng hiểu ra làm sao, Tề Gia kiệt sỉ đến thế là cùng ư?
Tề Mặc lập tức đứng dậy đi hai bước đến chỗ Ly Tâm, hắn đưa tay nhanh như xẹt điện túm cổ Phong Vân William ném ra ngoài. Bên ngoài có tiếng đồ vật rơi bịch xuống nền đất.
Ly Tâm vội quay người, thấy Phong Vân William nằm sõng soài ở trước cửa, cậu bé lập cập chuẩn bị đứng lên. Chân tay cậu bé rớm máu, toàn thân rất thảm hại. Ly Tâm cất cao giọng với Tề Mặc: “Lão đại làm gì vậy? Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà”. Nói rồi cô bước tới chỗ Phong Vân William.
Tề Mặc hừ một tiếng túm lấy tay Ly Tâm: “Ăn cơm”. Hắn kéo Ly Tâm đi về phía bàn ăn ấn cô vào chỗ ngồi.
Ly Tâm đang định mở miệng, Jiaowen ngồi bên cạnh lên tiếng: “Nơi này không phải bất cứ ai cũng có thể vào, bàn ăn này không phải bất cứ người nào cũng có thể ngồi. Một tên oắt con nô lệ không có tư cách vào đây”.
Ly Tâm hơi sững người, cô quay đầu bắt gặp Phong Vân William đang đứng ở cửa nhìn cô chăm chú. Bộ dạng của cậu bé muốn vào nhưng không dám vào, muốn lui ra nhưng không biết đi đâu. Ly Tâm nhíu chặt đôi lông mày, đây là quy tắc của Tề Gia, thảo nào cô chỉ gặp mấy gương mặt quen thuộc ở tòa nhà chính. Ly Tâm không ngờ Tề Mặc lại có quy tắc như vậy, may mà Jiaowen chỉ bảo cho cô.
Ly Tâm im lặng một lúc rồi gật đầu: “Tôi biết rồi”. Vừa nói cô vừa bắt đầu ăn cơm, cô lập tức lấy lại thần sắc như lúc bình thường.
Tề Mặc nhìn Ly Tâm chăm chú. Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Ly Tâm ngẩng mặt mỉm cười với hắn rồi gắp món ăn cô thích nhất bỏ vào bát hắn. Cô nói nhỏ: “Em hiểu, em không tức giận”.
“Em có tư cách gì mà tức giận”. Tề Mặc sa sầm mặt, cất giọng nói lạnh lùng rồi quay đi chỗ khác. Ly Tâm bất giác lắc đầu, người đàn ông này đúng là bá đạo quá.
“Anh bạn nhỏ, sắp chết đói đến nơi rồi phải không?” Ly Tâm kết thúc bữa cơm với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường. Cô dặn dò người hầu chuẩn bị đồ ăn rồi kéo Phong Vân William trở lại ngôi biệt thự của Tề Mặc.
Phong Vân William vừa ra sức nhét thức ăn đầy mồm vừa lắc đầu, bộ dạng của cậu bé vô cùng đáng thương.
Nhìn Phong Vân William ăn cơm, trong lòng Ly Tâm cảm thấy hơi thương xót. Hào môn có quy tắc của hào môn, cô không đủ năng lực nên không thể nào vượt qua quy tắc của Tề Mặc, thành ra cậu bé lại bị bỏ đói thêm một lúc.
“A…a…”. Đang mải suy nghĩ, Ly Tâm bị tiếng kêu “Aaa” của Phong Vân William cắt ngang. Cô đưa mắt nhìn thì thấy cậu bé đã chén sạch sẽ đồ ăn trên bàn. Phong Vân William nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm và lo lắng, tay cậu bé không ngừng làm động tác gì đó.
Ly Tâm mỉm cười: “Em nên quan tâm đến bản thân, không cần phải lo lắng cho tôi. Còn nữa, tôi không biết thủ ngữ nên không hiểu em muốn nói gì”.
Phong Vân William lộ vẻ thất vọng, cậu bé đi vòng qua bàn ăn đến bên Ly Tâm và ngồi lên đùi cô. Cậu bé ôm thắt lưng Ly Tâm và nở nụ cười ngọt ngào với cô.
Ly Tâm bế Phong Vân William đặt lên giường, cô nghiêm mặt nói với cậu bé: “Tôi không thích bế người khác, dù em chỉ là trẻ con cũng vậy. Còn nữa, nếu em không muốn cười thì đừng cười, em không cần lấy lòng tôi. Tôi sẽ không bỏ mặc em, tôi đã nói rồi, tôi đã đưa em về đây thì sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc em, em không cần tìm cách nịnh nọt tôi”. Phong Vân William ngây người trong giây lát, đôi mắt đẹp đẽ của cậu bé ngân ngấn nước.
“Không được khóc”. Ly Tâm cất giọng lạnh lùng, khiến Phong Vân William sợ đến mức không dám chảy nước mắt.
Ly Tâm nói tiếp: “Em đã mười hai tuổi rồi nên không thể động một tý là khóc lóc. Tôi không biết cuộc sống trước đây của em như thế nào, nhưng đã là con trai thì đừng dễ dàng rơi lệ, tôi không thích điều đó. Dù em giả vờ hay khóc thật đi chăng nữa, nước mắt cũng không có tác dụng đối với tôi, tôi sẽ không bao giờ thương xót mấy thứ đó”. Từ nhỏ đã trải qua rất nhiều chuyện nên cô chẳng tin vào nước mắt.
Phong Vân William ngây người trong giây lát rồi mấp máy môi: “Đây là cách sinh tồn mẹ dạy em”.
Ly Tâm hiểu ý Phong Vân William, cô lắc đầu ngồi xuống bên cạnh cậu bé, lấy thuốc bôi thuốc lên vết thương của cậu bé: “Nước mắt của em đúng là rất đẹp, có thể khơi gợi lòng thương xót của con người và khiến người ta muốn bảo vệ em. Nhưng em đừng quên nơi này là Tề Gia, tất cả mọi người ở đây đều không tin vào nước mắt”
Ngừng một lát, Ly Tâm đưa mắt nhìn Phong Vân William rồi cất giọng bình thản: “Anh bạn nhỏ, tôi biết sinh tồn ở gia tộc hắc đạo không phải là dễ dàng, em là con cháu dòng dõi chính thống nhỏ bé và yếu ớt như thế này lại sống ở bên ngoài, vậy mà bao nhiêu năm em cũng vượt qua được. Bản thân em có gì, em không lừa người khác nổi đâu, nếu không có chút thủ đoạn thì không thể nào sinh tồn, mà nước mắt chắc chắn không phải điều kiện có thể sinh tồn”.
Sau khi được nghe kể về quá khứ của Tề Mặc, Ly Tâm biết thế giới hắc đạo đen tối vô cùng. Một đứa trẻ là con riêng lại xinh đẹp và yếu ớt như Phong Vân William muốn bảo toàn sinh mạng không thể thiếu thủ đoạn và tài trí. Đặc biệt cậu bé lại là con cháu hệ chính thống trong một gia tộc phức tạp như gia tộc William. Cậu bé có thể sống đến ngày hôm nay, chắc chắn con người thật của cậu bé không như biểu hiện bề ngoài, thuần khiết và trong sạch không thích hợp với hắc đạo.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân William bất giác chớp chớp mắt nhìn Ly Tâm, ánh mắt cậu không yếu ớt và đáng thương như vừa rồi mà toát ra vẻ bình tĩnh như không hề bất ngờ khi bị Ly Tâm lật tẩy, một sự trầm tĩnh vượt quá độ tuổi của cậu.
Ly Tâm gật đầu: “Thế mới đúng, tôi tin con cháu dòng dõi chính thống của gia tộc William, cánh tay phải của Lam Bang phải là người như vậy. Thông minh, cơ trí và khôn ngoan mới xứng với khí chất của em”.
Phong Vân William mỉm cười ngượng ngùng, cậu ngẩng đầu mấp máy môi với Ly Tâm: “Tại sao chị lại nói cho em biết?”
Phong Vân William cảm thấy hơi tò mò khi bị Ly Tâm vạch trần mặt nạ ngụy trang. Cậu ta không cảm thấy lạ khi cô có thể nhìn ra bộ mặt thật của cậu vì nơi này là Tề Gia, gia tộc hàng đầu của giới hắc đạo. Cậu biết không thể che dấu bọn họ, hôm nay khi đối mặt với Tề Mặc và Jiaowen, cậu biết bọn họ đã nhìn ra bộ mặt thật của cậu”.
Nhưng bình thường khi xảy ra chuyện này, người khác sẽ tương kế tựu kế để xem cậu giở trò gì. Tại sao Ly Tâm nói thẳng với cậu, về điểm này cậu không khỏi hiếu kỳ.
Ly Tâm nhìn theo khẩu hình của Phong Vân William, cô cười cười: “Không tại sao cả, mỗi con người đều có tấm mặt nạ và thủ đoạn riêng để đối phó với cuộc sống. Tôi chỉ là không muốn nhìn thấy một cậu bé thông minh giả vờ yếu ớt. Tuy tôi không lợi hại bằng người khác nhưng em cũng đừng làm nhục IQ của tôi như vậy”.
Phong Vân William bật cười: “Đúng là chị kém hơn người khác nhiều”.
Ly Tâm lườm Phong Vân William, cậu bé nhìn Ly Tâm bằng vẻ mặt nghiêm túc, môi tiếp tục mấp máy: “Vậy chị chuẩn bị xử lý tôi thế nào?”
“Chuẩn bị gì cơ? Em nói tôi cần chuẩn bị gì?” Ly Tâm hỏi lại.
Phong Vân William cười cười, cậu dùng khẩu hình nói từ tốn: “Tại sao chị lại mua tôi? Chắc không phải chị mở lòng từ bi hay vì tôi là con riêng nên lưu tình đấy chứ? Tôi muốn biết tôi có tác dụng gì?”
Nhìn thấy ánh mắt vừa ngây thơ vừa châm biếm và những lời nói sắc bén của Phong Vân William, Ly Tâm tức giận trừng mắt với cậu bé: “Em nghĩ ngợi nhiều quá đấy. Tôi chỉ là thấy em xinh đẹp nên không muốn em bị hủy hoại. Em nghĩ em có tác dụng gì hay sao? Người của gia tộc William dù ghê sớm đến mấy cũng bị Jiaowen tiêu diệt, ngay cả lão đại của em cũng không thoát khỏi, em có bản lĩnh gì gây nên sóng gió ở Tề Gia?”.
Lời nói của Ly Tâm không hề tỏ ra coi thường và khoa trương, cô chỉ nói ra một sự thật mà thôi. Phong Vân William bất giác mỉm cười: “Xem ra số tôi gặp may”.
“Em biết thì tốt rồi”. Ly Tâm lườm Phong Vân William, gõ lên đầu cậu bé rồi đột nhiên cô nhấn mạnh: “Em đừng tính giở trò gì ở đây. Người của Tề Gia tuy không phải là người tốt nhưng bọn họ đều rất ngạo mạn, nếu em không bày trò, bọn họ tự nhiên sẽ chẳng động đến em. Tôi không muốn một cậu bé đẹp đẽ như em bị hủy diệt. Em nhớ phải giữ chừng mực, đừng có vượt quá khuôn khổ biết chưa hả?”.
Phong Vân William chăm chú nhìn Ly Tâm một lúc rồi đột nhiên mấp máy môi: “Tôi biết nguyên nhân vì sao chị được Tề lão đại yêu thương, nhưng những người khác không kính trọng chị”.
Ly Tâm cau mày nhìn Phong Vân William, chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu ta. Phong Vân William nói chậm rãi: “Tề Gia xuất hiện một cô ngốc như chị, khâm phục, khâm phục quá”.
“Em nói gì hả?” Ly Tâm không ngờ cậu bé lại nói câu này, cô liền tung nắm đấm về phía Phong Vân William. Phong Vân William phản ứng nhanh lộn mấy vòng trên giường, tránh được cú đấm của Ly Tâm.
Phong Vân William ngồi ở mép giường bên kia, cậu ta nhìn Ly Tâm rồi lắc đầu: “Chị có biết tại sao gọi là hắc đạo không? Đó là vì mọi việc diễn ra trong bóng tối, không thể lộ ra bên ngoài. Vậy mà chị hành sự kiểu quang minh chính đại. Sống ở nơi như thế này hành vi của chị đúng là muốn tự sát”.
Quang minh chính đại? Lần đầu tiên có người dùng từ này với cô, Ly Tâm bất giác ngây người, cô làm việc quang minh chính đại ư? đi ăn trộm cũng là quang minh chính đại?
“Trong giới hắc đạo nhắc đến từ quang minh chính đại thì chính là kẻ ngốc. Đặc biệt với những người như Tề lão đại hay Lam Tư lão đại, chị đừng bao giờ nhắc đến từ này. Hôm nay chị khuyên nhủ tôi kiểu đó, nếu tôi bề ngoài giả vờ ngoan ngoãn nghe lời nhưng đằng sau có những hành động trái ngược liệu chị có nắm được? Tôi có thể sinh tồn ở gia tộc William, chị tưởng từ trong cốt tủy của tôi muốn sống an lành? Nói cho chị biết, cách tự bảo vệ bản thân tốt nhất chính là phản kích, chính là tạo ra thế lực cho bản thân”. Phong Vân William nhìn Ly Tâm một lúc rồi lắc đầu: “Nói với chị cũng chỉ tốn nước bọt thôi”.