c ghế này nghỉ ngơi vậy, ta muốn nghe nàng đánh đàn." Dạ Vô Yên nói thản nhiên, thản nhiên nằm trên ghế nhắm mắt lại chợp mắt.
Sắt Sắt quay lại kêu Tử Mê mang đàn ra, ngồi dưới tàng cây lê bắt đầu đánh đàn.
Nàng đàn một khúc nhạc thong thả du dương rất thích hợp để ru ngủ. Dạ Vô Yên nằm trên ghế nhắm mắt lại, Hách Liên Ngạo Thiên ngồi trên ghế nghe.
Tiếng đàn vang lên chỉ một lát thì người nghe ngày càng nhiều.
Đầu tiên là Dạ Vô Nhai dẫn theo Cẩm Tú công chúa đến, chỉ chốc lát sau Phượng Miên cùng Vân Kinh Cuồng cũng đến cộng thêm một nhóm thị nữ cùng hộ vệ.
Một ngày vô cùng náo nhiệt lại trôi qua như thế.
Hôm sau dùng xong đồ ăn sáng, Dạ Vô Yên liền thong thả thả bộ đến đây. Nhưng hôm nay lại thật thanh tĩnh, Dạ Vô Nhai cùng Hách Liên Ngạo Thiên cũng chưa đến.
Gió nhẹ vi vu, hương hoa thoang thoảng tự nhiên, Sắt Sắt ngồi trên ghế nghe Dạ Vô Yên thổi sáo. Hôm nay hiếm khi những tên kia không tới cho nên Dạ Vô Yên mới thổi sáo cho Sắt Sắt nghe.
Tiếng sáo lượn lờ, dịu dàng triền miên, lại thêm ánh nắng thản nhiên chiếu rọi, Sắt Sắt liền cảm thấy buồn ngủ.
Dạ Vô Yên liếc nhìn Sắt Sắt một cái, đặt sáo ngọc bên môi xuống, đi về phía bàn gỗ đứng trước mặt Sắt Sắt, cúi người, đôi mắt phượng nhìn nàng chăm chú, nhếch môi cười nói: "Sắt Sắt, hôm nay Dạ Vô Nhai sẽ không đến đây, ta đã phái người đi làm một chút việc nên trước mắt hắn sẽ bị chính sự làm cho sứt đầu mẻ trán."
"Vậy sao..." Sắt Sắt cười nhẹ nói, nhìn gương mặt tuấn mĩ đang gần trong gang tấc kia liền hiểu được trong lòng hắn suy nghĩ gì.
"Hách Liên Ngạo Thiên hôm nay cũng sẽ không đến đây, hắn ở dịch quán cùng thuộc hạ giải quyết một chút chuyện." Dạ Vô Yên tiếp tục nói.
"Vậy sao..." Sắt Sắt khẽ cười cười, tất nhiên hiểu, một chút chuyện này cũng là do Dạ Vô Yên phái người làm.
\'\'Vân Kinh Cuồng bị ta phái đi ra ngoài lấy thuốc, còn Phượng Miên phải trở về Tuyền Ki Phủ." Dạ Vô Yên tiếp tục nói
"Vậy sao..."
Âm cuối cùng trong câu "Vậy sao" của Sắt Sắt còn chưa nói xong thì bàn tay to của Dạ Vô Yên đã vươn đến ôm lấy thân thể của nàng, đôi môi nóng cháy in trên cánh môi ngọt ngào của Sắt Sắt, đầu lưỡi linh hoạt tách hàm răng của nàng ra, độc chiếm lấy hương thơm ngọt ngào.
Chỉ là nụ hôn còn chưa kịp sâu thì cửa viện đã bị một người đấy ra, Vân Kinh Cuồng vội vàng xông vào, vừa đi vừa gọi: "Chủ thượng, chủ thượng..."
Nhìn thấy tình huống trước mắt thì tiếng la liền im bặt, Vân Kinh Cuồng cuống quýt xoay người, cúi đầu cười nói: "Thuộc hạ chưa thấy gì cả, chủ thượng cứ tiếp tục."
Dạ Vô Yên chậm rãi buông Sắt Sắt ra, khôi phục lại thần thái nhàn nhã ngồi trên ghế dài nhưng hai tròng mắt lại đang phun ra lửa.
Chuyện gì? Nói đi!" Dạ Vô Yên hỏi thản nhiên.
"Tặng quà? Tặng gì vậy?" Dạ Vô Yên khẽ cau mày, đôi mất sáng ngời ướt át sâu không thấy đáy, khóe môi mơ hồ gợi lên một chút ý cười nghiền ngẫm. Hắn quay đầu hỏi Sắt Sắt: "Sắt Sắt, ai tặng gì cho nàng thế? Nàng biết không?\'
Vẻ mặt Sắt Sắt cũng mờ mịt, nghĩ không ra ai sẽ rãnh rỗi đến mức sẽ tặng qua cho nàng, nói nhàn nhạt: "Ta cũng không biết, để bọn họ mang vào đây chẳng phải sẽ biết hay sao?"
Vân Kinh Cuồng nhíu mày nói: "Chỉ sợ không thể đem vào hết, cả một xe ngựa to, thuộc hạ phải gọi thị vệ trong phủ ra dỡ hàng xuống."
Dạ Vô Yên cùng Sắt Sắt quay mặt nhìn nhau, cái gì mà ca một xe ngựa? Hai người chậm rãi đi ra khỏi cửa viện, quả nhiên nhìn thấy trước viện có một chiếc xe ngựa, xe ngựa này là xe ngựa chở hàng, trên xe tràn ngập thứ gì đó được dùng vải bố che lại.
Người đưa hàng là một nam tử trẻ tuổi, nhìn qua rất khôn khéo, hắn nhìn thấy Sắt Sắt cùng Dạ Vô Yên đi ra liền bước nhanh đến, ánh mắt tràn ngập ý cười, thật cẩn thận nội: "Xin hỏi, người là tiểu thư Giang Sắt Sắt sao?"
Sắt Sắt nhìn lướt qua người đưa hàng, thản nhiên cười nói: "Đúng vậy, ta chính là Giang Sắt Sắt. Xin hỏi các ngươi đưa gì đến vậy?"
Dạ Vô Yên cùng Sắt Sắt và Vân Khinh Cuồng đều đứng xa, vẫn chưa đến gần xe ngựa, bởi vì thật sự không biết trên xe là cái gì, ai mà biết được có phải là vật gì nguy hiểm hay không.
”Để ta cho người mở ra, Giang cô nương nhìn thấy sẽ biết." Nam tử đưa hàng đi đến bên xe ngựa, chậm rãi vạch tấm vải bố trên xe ngựa ra.
Trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, trong chớp mắt, Sắt Sắt cơ hồ hoài nghi hình như trước mắt không phải là một chiếc xe ngựa mà là một hoa viên nho nho.
Các loại hoa đủ mọi màu sắc, đủ mọi hương thơm, cứ như vậy mà chất đầy xe ngựa, xinh đẹp đang nở rộ, tỏa ra hương thơm đưa tình.
Đang là đầu xuân, đại đa số,các loại hoa vẫn còn chưa nở, có thể tạo nên cả một xe ngựa toàn các giống hoa quý hiếm không biết phải tốn biết bao cong sức, hao phí biết bao tiền bạc?!
Sắt Sắt nói trong lòng không cảm động là giả, nói không khiếp sợ cũng là giả. Dù sao vẫn chưa từng có người tặng cho nàng những thứ như vậy, ngay cả Dạ Vô Yên cũng chưa từng. Hơn nữa lại là hoa, cả một xe hoa, có nữ tử nào mà không thích chứ!
Nàng ngây ngốc sửng sốt trong chớp mắt, quay đau lại hỏi nam tử trẻ tuổi kia: "Xin hỏi, đây là hoa do ai đưa đến? Có nhắn gì với ta không?"
Nam tử đưa hoa lắc đầu, nói: "Người đó không để lại tên, ta không biết hắn là ai. Nhưng thật ra hắn có viết cho Giang tiếu thư một bức thư." Nam tử trẻ tuổi nói xong, từ trong vạt áo lãy ra một tấm lụa trắng đưa cho Sắt Sắt.
Sắt Sắt nhận lấy, vừa mở ra thì thấy những chữ viết có chút quen thuộc đang nhảy múa trước mắt, rõ ràng là chữ của Mạc Tầm Hoan. "Nước mắt vừa rơi, thời gian xa cách. Thời tiết trong kí ức năm đó, cây xanh rì, cỏ cây trên thảo nguyên xanh mượt, tiếng đàn huyền du dương , nhảy múa như điên cuồng.
Cho tới bây giờ, những hình ảnh lại hiện lên, cắn nuốt linh hồn như tẩm lưới. Không hề dừng lại, hình ảnh như bất diệt, sông lạnh băng như tuyết.
Trên sông nước mưa sa gió giật, một con chim loan cô độc lặng lẽ bay trong mây."
Không kí tên, những chữ viết này Sắt Sắt nhận ra được, rõ ràng là chữ viết của Mạc Tầm Hoan. Năm đó khi ở trong phủ của Dạ Vô Nhai, nàng đã từng xem qua chữ viết của hắn. Mặc dù chữ viết rồng bay phượng múa, nhưng nét chữ sắc bén mà phóng khoáng, rất nhiều tự tin và nhu tình đều ngưng tụ trong nét chữ.
Sắt Sắt âm thầm nhắc tới câu thơ này, trong đáy lòng dâng lên một chút bi thương xen lẫn với vui sướng.
Cô loan một cái vân lý đi, cô loan một cái vân lý đi. Sắt Sắt âm thầm nhắc tới câu thơ này, đáy lòng thoáng qua một sự bi thương pha lẫn vui sướng.
Ý câu này có phải muốn nhắn nhủ là hắn không chết, hắn sẽ không chết?
Sắt Sắt chạy về phía trước, ở trong biển hoa mênh mông nhìn thấy một chậu hoa, đó chính là chậu hoa thanh liên.
Hoa sen đã sắp nở ra, ẩn trong lá hoa sen xanh biếc mặt trên của nó được bao phủ bởi một chút ánh sáng màu đen, vẻ đẹp nồng đậm kia làm cho người ta cực kỳ chờ mong phong thái ngày nó nở rộ.
Đúng vậy, nếu như không phải Mạc Tầm Hoan, còn ai có thể có châu hoa Mặc Liên như vậy.
Sắt Sắt đứng ở trước hoa Mặc Liên, nhớ lại ngày đó khi ở Y Mạch quốc, đối mặt vơi một thành trì toàn hoa sen. Nam tử tuyệt thế xinh đẹp kia đứng ở trước Mặc Liên do chính hắn tạo ra hướng nàng cầu thân, mà nàng lai đem tâm ý của hắn làm như chê cười, cố ý cười cho là bệnh tâm thần.
Nàng nhớ rõ, ngày ấy trước khi giải trùng độc hắn đã hỏi nàng một câu: Sắt Sắt, ngươi có từng yêu ta? Hỏi xong chính hắn cũng không dám nghe câu trả lời của nàng, bởi vì hắn biết được trong lòng nàng căn ban không có hắn.
Nàng cũng nhớ rõ, ngày đó ở hoàng cung, hắn nhìn nàng nói: "Sắt Sắt, nàng hận ta sao?"
Hận hắn sao?
Coi như chưa bao giờ từng hận qua.
Đối vơi hắn, chỉ có tiếc nuối cùng đau lòng.
"Giang tiếu thư, hoa này có phải muốn chuyển vào trong viện không?" Tiểu tử đưa hoa nhìn Sắt Sắt đang nhìn chằm chằm Mặc Liên, thật lâu sau không nói, rồi mỉm cười hỏi.
Sắt Sắt xiết chặt tấm lụa trắng trong tay, nói nhàn nhạt: "Ừ, chuyền toàn bộ vao trong viện đi, sắp đặt chỉnh tề!"
Dạ Vô Yên chậm rãi tiến lên, nói chậm rãi "Sắt Sắt, là ai đưa hoa tơi, cũng không thể theo tùy tiện chuyển vào trong viện, lỡ trong đó có độc nên không thể mang vào!"
Sắt Sắt đưa măt nhìn nhìn Dạ Vô Yên, nói thản nhiên: "Không có độc, yên tâm sẽ không có việc gì đâu, chuyển vào trong viện đi!"
Người làm trong phủ lập tức tay chân nhanh lẹ đem một xe hoa tươi chuyển đến trong viện của Sắt Sắt. cả một xe hoa, chất đầy một sân.
Đang là đầu mùa xuân, trong viện cua Sắt Sắt có hai cây lê cổ thụ, hoa lê trắng thuần khiết trên cây đang nở, nhìn qua có vẻ thuần khiết mà tươi mát, cũng đẹp mắt vô cùng. Hôm nay đột nhiên trong lúc này lại có nhiều hoa tươi như vậy, nhất thời đoạt đi phong thái của hoa lê trên cây cổ thụ.
Cái này không phải cây hoa lê cổ thụ muốn lấn át hoa hải đường mà là một sân hoa tươi lấn át hoa lê.
Mặt trời trên cao rực sáng, ánh sáng chiếu vào nhưng đóa hoa mai, nhiều đóa hoa mai tỏa ra hương thơm, một sân toàn hoa mai thơm nức mũi. Khiến Tử Mê cùng Hoa Tai còn Phinh Đình Linh Lung đang ở giữa bụi hoa đi tới đi lui, vui sướng như mấy con bướm trên những bông hoa.
Dạ Vô Yên cung bắt tay vào làm, một thân mặc quần áo trắng dày, dang vẻ diễm lệ đứng giữa nhưng bụi hoa trong làn gió thổi, hắn trong chốc lát ngồi xổm xuống nhìn xem đóa hoa này, trong chốc lát lại ngoi xổm xuống xem xét một đóa hoa khác, trong chốc lát lại duỗi tay sờ đóa hoa kia, miệng phát ra tiếng tán thưởng, khóe môi cong lên mang chút ý cười. Giống như đóa hoa kia là đưa cho hắn.
Chỉ là trong lòng hắn rốt cuộc nghĩ như thế nào, chi sợ cũng chỉ có chính hắn mơi biết
Sắt Sắt tự tay chuyển một chậu Mặc Liên từ trên xe xuống dưới, tay đưa cho nam tử trẻ tuổi một nén bạc, mỉm cười nói: "Đa tạ, xin hỏi, ngươi nhớ người đưa hoa đến, có phải là một nam tử tuổi còn trẻ, nhìn cực kỳ tuấn mỹ?"
Nam tử trẻ tuổi gật đầu, cười nói: \'\'Đúng vậy, nói thật nhìn thật sự rất được, so với nữ tử còn hơn vài phần!"
Sắt Sắt nghe vậy mỉm cười nói: "Đa tạ!"
Nói xong phân phó người làm trong phủ dẫn nam tủ đưa hoa rời đi.
Nàng chuyển chậu hoa chậm rãi đi vào viện, theo giữa những bụi hoa dảo bước đi qua. Chỉ thấy Dạ Vô Yên thanh thản bước chân lung lay bước lại gần, khóe môi cong lên, cười gượng nói: "Tử Mê, còn không lại đây chuyển hoa, tại sao để cho tiểu thư nhà ngươi làm loại công việc nặng này!"
Tử Mê nghe vậy, cười khanh khách tiến đến tiếp chậu hoa trong tay Sắt Sắt, Sắt Sắt khẽ cười nói: "Quên đi, ta có thể chuyển được, không cần phải giúp." Nói xong, chuyển chậu hoa như vật trân bảo lập tức đi về hướng phòng mình.
Mặc Liên là hoa của mùa hè, đặt ở trong viện tám chín phần mười không sống được, cho nên nàng đem Mặc Liên chuyển đến trong phòng, đặt ở trên cửa sổ. Bên này ánh nắng có thể chiếu vào, trong phòng lại ấm áp.
Sắt Sắt nhìn nụ hoa Mặc Liên kia đến xuất thần, Dạ Vô Yên chậm rãi thong thả đi đến bên người Sắt Sắt. Không cho là đúng nói: "Như thế nào, thích như vây sao! Không phải chỉ là một chậu hoa sao? Tại sao lại yêu thích chẳng muốn rời tay vậy?"
Trong giọng nói kia, có vẻ nghe như là có một mùi vị chua nồng nặc vậy.
Sắt Sắt liếc mắt nhìn Dạ Vô Yên một cái, dùng ly hứng nước, th