Sớm biết hắn không muốn cưới nàng nhưng không ngờ hắn lại trực tiếp cự tuyệt nàng như vậy. Hắn không còn là thiếu niên vài năm trước , không chịu uất ức để cầu toàn , dám trực diện đối đầu với uy nghiêm của hoàng đế.
Hoàng đế không vì sự cự tuyệt của Dạ Vô Yên mà trở nên tức giận ngược lại còn thản nhiên mỉm cười. Con trai ông chung quy đã trưởng thành, bất quá ông cũng không thể đáp ứng thỉnh cầu đó, lời vàng ngọc nói ra từ miệng ông làm sao có thể dễ dàng sửa đổi.
“Hoàng nhi, Giang tiểu thư đã chờ ngươi nhiều năm, ngươi không thể phụ lòng Giang tiểu thư,mười ngày sau thành hôn!” Hoàng thượng trầm giọng nói.
Dạ Vô Yên cũng không kiên trì cự tuyệt, khom người nói: “Nhi thần tuân mệnh. Có một chuyện khác, Nhi thần lần này dẹp yên Ô Thị quốc ít nhiều cũng nhờ Bắc Lỗ quốc xuất binh tương trợ. Bắc Lộ quốc hữu ý cùng với Nam Việt quốc ta kết giao, đem công chúa Y Doanh Hương gả cho nhi thần. Xin phụ hoàng ân chuẩn cùng với Giang tiểu thư đồng thời thành hôn.” *ta chém a*
Lòng Giang Sắt Sắt trầm xuống, thì ra cuối cùng hắn đáp ứng hoàng thượng thành hôn cùng nàng là muốn xin hoàng thượng đáp ứng hôn sự của hắn cùng Y Doanh Hương. Hoàng đế hiểu ý của hắn tự nhiên sẽ thành toàn cho hắn.
Quả nhiên, hoàng đế nhíu mày, không chớp mắt một lúc rồi cười nhẹ nói: “Đây là chuyện hợp lý, một khi đã như vậy thì hãy cùng Định An hầu thiên kim đồng thời thành hôn.”
“Nhưng thưa phụ hoàng còn việc phân chính phi cùng trắc phi thì sao? Nhi thần đã đáp ứng hoàng thương Bắc Lỗ quốc sẽ lập Doanh Hương làm chính phi.” Dạ Vô Yên thấp giọng hỏi, hai cánh môi vẫn cong lên như trước nở nụ cười mỉm, đáy mắt có vẻ chờ đợi.
Hoàng đế nghe vậy, sắc mặt có chút âm trầm.
Bắc Lỗ quốc nằm ở phía bắc Nam Việt, ranh giới so với Nam Việt có phần mở mang hơn, có thể xem như là một quốc gia rộng lớn. Chỉ vì phương Bắc lạnh khủng khiếp, Bắc Lỗ không tính là giàu có nhưng vài năm gần đây Bắc Lỗ có thể quật khởi như vậy cũng không thể xem thường.
“Nếu đã như thế, vậy chỉ có thể uất ức Định An hầu thiên kim làm trắc phi!” Gia Tường hoàng đế thản nhiên nói, trong lòng cảm thấy may mắn, năm đó mình tứ hôn cũng chỉ là tứ hôn, vẫn chưa nói muốn Giang thị thiên kim là chính phi.
Sắc mặt của Định An hầu Giang Nhạn tự nhiên khó coi nhưng vẫn mỉm cười bước lên phía trước: “Tuyền vương là rồng phượng trong con người, nhi nữ có thể gả vào vương phủ đã là phúc đức tu từ kiếp trước rồi, sao lại nói là uất ức. Vi thấn tạ ơn hoàng thượng .”
Hoàng đế mỉm cười gật đầu nói: “Khanh gia không cần khách sáo.”
Dạ Vô Yên lui xuống ngồi vào chỗ, khóe môi hiện lên ý cười nhìn về phía chỗ ngồi của Bắc Lỗ công chúa.
Y Doanh Hương cũng ngước đôi mắt trong sáng lên cười yếu ớt, hai người đối diện nhau tình ý kéo dài. *chém lần 2*
Dạ Vô Yên cũng không hề biết, người bên cạnh Hách Liên Minh Nguyệt cách đó không xa, nữ tử áo lam kia chính là Giang Sắt Sắt.
“Ánh mắt ám tướng câu, thu ba hoành dục lưu.”
Không biết vì sao trong đầu Giang Sắt Sắt bỗng nhiên nảy ra câu thơ này.
Lúc trước khi hoàng đế tứ hôn vẫn chưa nói rõ Sắt Sắt sẽ là chính phi, chỉ nói là vương phi. Nhưng hoàng đế tứ hôn sao có thể làm trắc phi? Nay, hắn vừa hồi phủ liền đẩy nàng từ vương phi xuống thành trắc phi.
Thật ra chính phi cũng tốt mà trắc phi cũng thế, bất quá chỉ là một cách xưng hô đối với Giang Sắt Sắt mà nói cũng không có gì khác nhau. Nhưng Sắt Sắt biết, trong mắt người đời, chính phi và trắc phi là cách biệt một trời một vực.
Chính phi là thê còn trắc phi là thiếp.
Một người nam nhân có thể có nhiều thiếp, nhưng chỉ có một thê tử. Một người thiếp dù có được thương yêu như thế nào cũng vĩnh viễn không thể sánh được với thê, thí dụ như mẫu thân của nàng.
Sắt Sắt vẫn không hiểu mẫu thân tại sao phải gả cho phụ thân làm thiếp. Tuy rằng mẫu thân cùng hầu phủ rất hợp nhau nhưng Sắt Sắt nhìn thấy mẫu thân cùng Giang Nhạn không hợp nhau. Tuy phụ thân đối với mẫu thân rất tốt nhưng Sắt Sắt biết mẫu thân cũng không thật sự hạnh phúc.
Ở Giang phủ, đại phu nhân xuất thân cao quý luôn cười nhạo khinh bỉ xuất thân của mẫu thân, nhưng mẫu thân cũng không buồn phiền, chỉ mỉm cười thản nhiên đối mặt tất cả.
Mẫu thân thường xuyên nói với Sắt Sắt về biển lớn
Mặt trời mọc ngắm biển, trăng lên nghe thủy triều, biển rộng trời cao vô cùng thanh thản.
Nàng cảm thấy mình nên đi ngắm biển, có lẽ nhìn thấy biển nàng có thể nhìn thấy những vui vẻ của mẫu thân.
Sắt Sắt tuy rằng bề ngoài có vẻ tĩnh lặng nhưng trong mạch máu lại lưu chuyển dòng máu không an phận của mẫu thân. Dù cho từ nhỏ sinh trưởng trong hầu phủ, học thức cùng lễ giáo cũng không thể ngăn được linh hồn của nàng.
Nàng từng thề quyết không giống như mẫu thân, làm thiếp của nam nhân nhưng buồn cười thay, tối nay nàng vẫn bị giáng xuống làm thiếp, hơn nữa lại là một người thiếp vĩnh viễn không có khả năng được thương yêu. Tệ nhất là nàng còn không thể cự tuyệt bởi vì việc hôn nhân của nàng liên quan đến toàn bộ vinh quang của Giang gia. *đau lòng quá ss ui*
Nàng là một thiên kim tiểu thư có tri thức, thông hiểu lễ nghĩa, nàng không thể tùy hứng làm bậy, nàng được dạy dỗ và hiểu biết của nàng không chấp nhận được nàng làm như vậy, phụ thân cùng mẫu thân cũng sẽ không đáp ứng .
Sắt Sắt lẳng lặng ngồi một bên, trên mặt mang theo ý cười như lửa ngầm, tĩnh lặng, thanh lệ, thản nhiên. Nàng không muốn mình bị người khác nhìn như một oán phụ.