p mũi của mình khàn khàn nói: "Tôi hiểu lầm cái gì? Anh cho tôi không gian hiểu lầm sao? Hơn hai trăm ngày, hoàn toàn không có tin tức, anh kêu tôi hiểu lầm cái gì? Khúc Dị, tôi cũng có tôn nghiêm, là anh nói cho tôi biết không cần quan tâm đến ánh mắt người ngoài, anh không để bụng là được, tôi làm được, nhưng anh thì sao? Không muốn cứ việc nói thẳng, tôi sẽ không dây dưa, cần gì nói nhiều lời dối trá như vậy?" Nghẹn ngào xoay người hung hăng lau nước mắt một cái, cũng tại cô quá ngu, tin tưởng tình yêu chân chính vẫn tồn tại, tin tưởng anh sẽ đối xử tốt với cô, tin tưởng một cô nhi cũng có thể có hạnh phúc, quá ngu rồi, quá ngu rồi. . . . . .
Lần đầu tiên Khúc Dị thấy cô gái khóc ẩn nhẫn như vậy, không biết làm sao dụ dỗ cho người vui vẻ, lấy ra cái hộp mở ra, đưa tới một chiếc nhẫn kim cương lớn bằng ngón cái: "Mấy tháng này tôi ở tại quặng mỏ Nam Phi tìm cái này, nó gọi là tâm kim cương !" Lại từ trong túi áo móc ra một túi ny lon trong suốt, bên trong chứa đầy viên kim cương lớn nhỏ bằng hạt đậu, gần cả trăm viên: "Những thứ này đều lấy được ở xung quanh, cũng tặng cho em !"
Nhìn thấy kim cương phát ra ánh sáng xanh biếc, theo phản xạ, Ma Tử đưa tay che miệng, dù sao lần đầu tiên thấy nhẫn cưới lớn như vậy, rất nhanh khôi phục lạnh lùng: “Vậy sao điện thoại không gọi được chứ?”
“Nơi đó hoàn toàn không có tín hiệu, hơn nữa tôi muốn tìm đồ chơi này, tôi muốn cho em thứ tốt nhất, tốn rất nhiều tâm tư mới tìm được, hơn nữa tôi… tự mình điêu khắc, tôi nghĩ con gái bây giờ không thích vàng bạc mà thích dùng bạch kim, vật này rất khó điêu khắc, tôi theo sư phụ ở địa phương đó học thật lâu mới học được, không thể không thích!” Mạnh mẽ kéo tay của cô gái, nhét vào chiếc nhẫn.
Tự mình… điêu khắc, Ma Tử thật giống như lọt vào giữa hầm băng và núi lửa, trái tim tĩnh lặng bỗng nhiên sôi trào, kim cương đã ở tay, ngón trỏ của người đàn ông còn bao lấy băng keo cá nhân, ít nhiều vết cắt cũng nhìn ra, không cho phép cô không tin, lúc đối phương đang vất vả điêu khắc thì cô lại ở nơi này oán trách, nước mắt càng rơi dữ dội, kêu gào nói: “Vậy anh cạo râu làm gì? Ô ô ô ô có phải muốn gây sự chú ý của ai hay không? Anh nói đi, anh nói đi!” Quả đấm nhỏ bắt đầu tấn công tới.
Đánh như gãi ngứa, Khúc Dị không để ý, thân thể anh mạnh khỏe cường tráng, bắp thịt chắc, sợ cô gái đánh đau tay, vội vàng đè lại, lúng túng nói: “Tôi… Không phải Trương Phi!”
Khúc Dị làm sao biết các anh em nói như vậy? Nếu không phải muốn làm cho cô gái nào chú ý, như vậy cô sẽ tha thứ cho anh, lòng tràn đầy vui mừng lấy ra chiếc nhẫn “Anh muốn hại tôi, tại sao có thể lớn hơn của chị Thất? Chị ấy nhìn thấy sẽ mất hứng!”
“Tôi mặc kệ cô ấy có vui hay không, em phải đeo vào!” Cậy mạnh vô lý đoạt lấy, cứng rắn kéo tay cô gái đeo vào trên ngón vô danh, lúc này mới hài lòng nhếch môi nói: “Cuối cùng không nổi khổ tâm của người, mấy tháng không trở lại, Trình Thất cũng sắp sonh, có phải chúng ta cũng phải nỗ lực hay không?”
Ma Tử ho khan, hàm hồ nói: “Buổi tối… Rồi hãy nói, đúng rồi, cái này xem như anh cầu hôn với tôi rồi, vậy lúc nào chúng ta kết hôn? Chừng nào tôi dời đến nhà anh đây?”
“Thôi đi!” Khúc Dị khinh bỉ cầm túi xách đi đầu: “Em muốn tôi đi theo? Để xem, chờ tôi trở về nói với các anh em một chút, sau đó sẽ dọn tới đây!” Nhưng Trình gia trang này cũng quá không có đẳng cấp, phải nghĩ biện pháp để cô gái kia sửa lại mới được, không đủ đẳng cấp cũng muốn đưa ra trước? Biệt thự họ Trình còn đẳng cấp hơn.
“Ha ha, bị anh nhìn ra, được rồi, tôi muốn cùng mọi người ở chung một chỗ, anh chuyển tới rồi, phòng ốc tôi viết tên của anh, như thế nào?” Đưa tay kéo cánh tay người đàn ông, đây mới là cảm giác cô muốn.
Khúc Dị nghiêng đầu, một bên não nhẹ nhàng va vào đỉnh đầu cô gái một phát: “Tôi không phải là em sao? Viết tên người nào có khác nhau sao? Về sau đừng suy nghĩ lung tung nữa, trong lòng tôi, con nhóc em giỏi nhất, về chuyện kết hôn, thế nào cũng phải chờ đại ca làm xong tuần trăng mật đúng không?”
“Ừ, anh nói cái gì thì chính là cái đó!”
Bọn vệ sĩ đứng ngoài cửa hâm mộ thở dài một hơi, kể từ sau khi Phi Vân Bang đến đây, nhìn thấy rất nhiều cặp đôi, ngay cả Đông Phương Minh gần đây cũng có người tìm, nhìn Phi Vân Bang tích cực, nhìn lại Long Hổ Hội một chút, gần giống Câu Lạc Bộ độc thân rồi, Hàn Dục cũng không cần nói, Bạch Diệp Thành cũng rất lâu không có trêu hoa ghẹo nguyệt rồi, hai người này quyền cao chức trọng, lại không có ý niệm kết hôn, không biết còn tưởng rằng bọn họ đồng tính cơ đấy.
“Có thể được sao?”
Bên ngoài phòng làm việc, hơn hai mươi vị Đường chủ nhìn nhau, đại ca chán ghét nhất chính là bị người khác muốn thao túng, quả thật cũng bất mãn hành động việc làm của cô gái kia, gả tới có thể, còn dám có tư tưởng dòm ngó vị trí Hội trưởng bang hội, tự nhiên không thể giữ lại, nhưng chuyện này tương lai có thể làm cho chị dâu sinh lòng chán ghét hay không?
Hàn Dục giơ lên một xấp tài liệu cười tà nói: “Các người xem một chút đây là cái gì?”
“Trời ạ, tại sao bọn họ có thể chôn các người dưới đất?”
“Còn để cho các người làm nô lệ!”
“Nấu cơm gì cho đại ca?”
“Còn quơ tay múa chân với đại ca, ở trong mắt cô ấy cũng không có đại ca, vậy có phải đại biểu cũng coi rẻ cả bang hội chúng ta hay không?”
“Lần trước bốn người kia cũng đã đồng ý vào bang hội rồi, sau đó bởi vì cô ấy, hiện tại người ta cũng nhanh tìm đường khác!”
Tiếng oán thán nhất thời nổi lên bốn phía, cho dù đại ca nuông chiều cô ấy như thế nào, cũng phải đúng mực, chim khôn biết chọn cành mà đậu, nếu như đại ca vì cô gái này chẳng phân biệt được đúng sai, tập thể phải suy nghĩ gia nhập phe A Lăng Cách, không phải bọn họ xem thường Trình Thất, chủ yếu đó là phụ nữ, là phụ nữ thì không thế.
Đại ca không thể không cưới cô ấy, nhưng cũng phải thu lại một chút, để xem anh ấy nói thế nào rồi.
Bạch Diệp Thành đẩy cửa vào trước, giả bộ vô cùng bất mãn đưa tài liệu lên trước: “Đại ca, cô gái này quá cuồng vọng, trong mắt không biết lớn nhỏ, làm cho thuộc hạ không phục lắm, tin đồn sớm muộn gì Phi Vân Bang sẽ chiếm đoạt Long Hổ Hội, anh thật sự bỏ mặc sao? Cô ấy cũng mau cưỡi lên đầu anh rồi!” Trình Thất, xem sau này cô còn phách lối như thế nào, không phải lần nào đại ca cũng giữ được cô.
Mặc kệ như thế nào, lần này đại ca cũng cưỡi hổ khó xuống, không thể không nghe theo.
Sau khi Lạc Viêm Hành hiểu được nguyên nhân, để bút xuống cẩn thận suy nghĩ, ý tứ không hề qua loa, xem ra bình thường anh quá dung túng bọn họ, nếu không phải niệm tình tay chân, không đánh cho bọn họ rơi vào tầng dưới chót nhất là không thể, một lúc sau nhàn nhạt nhíu mày: “Cậu nói cũng ‘nhanh’ cưỡi lên, vậy thì chờ cưỡi lên rồi nói!” Hình như đã hiểu rõ ràng vì sao Hòa Thân tham ô nhận hối lộ, Càn Long hoàng đế vẫn ngoảnh mặt làm ngơ, quả nhiên lời khen tặng dễ nghe nhất.
Mà bên cạnh anh lại không một người thân thiết để giữ yên được lòng người.
“Đại ca, anh không thể nuông chiều cô ấy như vậy!” Hàn Dục không tin đối phương lại có thủ đoạn cao như thế.
“Các người rất rỗi rãnh sao? Lại không kiêng nể nghiên cứu chuyện nhà của tôi, có muốn tôi tự mình sắp xếp cuộc sống cho các người hay không?” Cô gái của anh, anh há có thể không biết? Hùng tâm tráng trí đi nữa, cũng sẽ không có lòng chiếm đoạt, tặng không cho cô, người ta còn chẳng thèm ngó tơi đấy.
Hàn Dục đứng dậy sải bước ra ngoài, xem đi, cô gái kia luôn dùng thủ đoạn, không trở thành Võ Tắc thiên là không thể, anh mới không cảm thấy Phi Vân Bang không thèm thuồng Long Hổ Hội, nói không chừng gả cho đại ca cũng là nhìn tới bang hội, xong rồi, xong rồi, chuyện này như thế nào mới tốt?
“Ha ha, tôi còn có chuyện, anh bận rộn!” Bạch Diệp Thành sờ sờ mái tóc thật vất vả mới dài được, cũng không muốn một lần nữa: “Nhìn cái gì? Đi ra ngoài!”
Lạc Viêm Hành tức giận, hai người thủ hạ này cái gì cũng tốt, trừ suy nghĩ biến thái, xuống chức thì tài lớn dùng việc nhỏ, vừa mới bị giáo huấn chỉ được mấy ngày? Vết thương lành đã quên đau, thông báo quyết định không đi Los Angeles, tiếp tục ồn ào đi, anh không có cách thu thập bọn họ, Trình Thất tuyệt đối có, phải thường xuyên đập chuột, bọn họ mới đàng hoàng!