sao? Nằm mơ đi, chân trời góc biển cũng phải bắt trở lại.
Cảnh sát trên thế giới đều là người một nhà, thật sự cho rằng trốn đi nước ngoài sẽ an toàn?
Ma Tử cảm thấy ấm áp trong lòng, cô không ngờ người đàn ông này quan tâm anh em của cô như vậy, cũng không thông báo trước cho Lạc Viêm Hành . . . . . .
Chỉ tiếc các anh em đều bị thù hận che đôi mắt, không nghe cô khuyên nhủ, hơn nữa cô tin tưởng, thật ra bọn họ cũng không muốn rời đi, chỉ có tìm Khúc Dị giúp đỡ, đưa tay nói: "Lấy ra đi!"
"Cái gì?" Khúc Dị không có thời gian nhìn, anh phải ngăn cản Trình Thất, phải, chỗ đại ca, anh sẽ nghĩ biện pháp nói tốt, Ma Tử này thật là, tại sao không nói sớm?
"Tiền a, tấm thẻ kia, hai tỷ!" Tiếp tục lắc bàn tay nhỏ bé: "Hôm nay có thể làm dịu lửa giận của bọn họ, đây là biện pháp duy nhất, lô hàng kia chúng tôi sẽ trả lại cho anh."
Khúc Dị ngẩn người, lấy ra cái thẻ đưa tới: "Không phải cô nói không vì tiền sao?" Đáy mắt đã hiện lên thất vọng, thật sự cho rằng chỉ đơn thuần coi trọng con người anh, vẫn không có hấp dẫn lớn hơn tiền sao? Nhớ tới buổi chiều điên cuồng, dư vị vô tận, đời này, chưa bao giờ sảng khoái như vậy, thì ra cũng chỉ là trăng trong nước hoa trong gương.
Ma Tử vừa mang vớ cho người đàn ông vừa giải thích: "Anh biết cái gì? Hiện tại chúng ta là người một nhà, anh là đàn ông của tôi, nếu không tiền này tôi quả quyết không thể nhận!"
Thì ra là như vậy, Khúc Dị gật đầu cười nói: "Thật không?"
"Tôi là loại người thấy lợi quên nghĩa sao?" Tức giận mang giày xong, đem tây trang ném tới: "Nhanh lên! Chúng ta phải chạy tới trước khi bọn họ rời đi, tôi nghĩ nhất định bọn họ còn đang chờ tôi!" Anh em của cô, cô hiểu, tuyệt đối sẽ không vứt bỏ cô.
Khúc Dị cầm lấy chìa khóa xe, kéo cô gái sải bước đi ra gian phòng, trên đường đi, vô cùng hài lòng khỏi phải nói, cô gái có chuyện có thể nghĩ đến anh trước tiên, còn nói cái gì là người một nhà, nghĩ tới vô cùng tự hào, chẳng lẽ là lương duyên trời định? Càng nghĩ, bàn tay càng siết chặt: "Từ nay về sau, mặc kệ xảy ra chuyện gì, đều phải tới tìm tôi, cho dù táng gia bại sản cũng sẽ không bỏ mặc cô, về sau tôi chính là người của cô!"
Ma Tử nghe xong, mặt đỏ tới mang tai: "Tôi biết rồi!" Cuối cùng bổ sung: "Tôi cũng vậy, ngay cả khi anh không có tiền, tôi cũng sẽ không rời đi!" Yêu có thể từ từ xây dựng, hơn nữa cô phát hiện sau khi trải qua buổi chiều vui vẻ, đối mặt với anh, cô sẽ mặt hồng tim đập, hơn nữa vào lúc nguy cấp, trong lòng bàn tay ấm áp, thân thể to lớn của người đàn ông giống như một tòa ngọn núi cao không ngã, mọi sự có anh ở đây, đều không cần lo lắng.
"Không phải tôi đã nói với các người, quân đội là thứ các người có thể trêu chọc sao? Không phải là đánh vào mặt quốc gia sao? La Ngọc Khôn sẽ truy nã, đừng nói nước Đức, đào ba thước đất cũng có thể tìm ra các người, về sau làm chuyện như vậy phải hỏi tôi trước một chút!" Mặt ủ mày chau nắm tay lái trong tay, hơn nữa hôm nay đại ca còn bị thương mắt, bị ném ở Tòa thành Vatican như vậy, nếu như bị những lão già kia biết, vẫn không thể mang một đám người đi lột da hủy cốt sao?
Ma Tử tự biết đuối lý, không có phản bác, thấy người đàn ông cũng không phải là có dũng mà không có trí, ít ra biết lợi hại trong đó, còn dạy dỗ cô, lén liếc nhìn một mắt, gạo đã nấu thành cơm, chờ kết hôn thôi, không yêu cầu tổ chức lớn, tùy tiện mời đám người Chị Thất ăn bữa cơm đã vừa lòng rồi.
Trước kia, cảm thấy ngày cũng như đêm, lúc này có không ít hy vọng, tiền đồ sáng lạng, thế giới càng ngày càng đẹp.
Bến tàu, mùi tanh tưởi nước biển làm cho lòng người nôn nóng, sóng lớn giống như từng thanh đao nhọn đâm vào trái tim mọi người, hai chiếc du thuyền to lớn có chút không thể chờ đợi, người đàn ông trung niên tóc đen, mắt nâu thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, có lẽ thật sự không nhịn được, tiến lên nhìn cô gái ngồi xổm ở đất, lấy tiếng trung không lưu loát nói: "Đã đến giờ, chúng tôi phải khởi hành rồi, đi không?"
Trình Thất đưa tay dùng sức xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn, sau đó cúi đầu nhìn sổ tiết kiệm trong tay, hai mươi tỷ, Ma Tử, cô thấy được sao? Chúng ta có hai mươi tỷ rồi, nhưng cô đang ở đâu?
"Tôi không đi!" Lộ Băng không còn hơi sức, ngửa đầu nhìn trời: "Muốn đi các người đi thôi!"
"Ai nói muốn đi?" Đông Phương Minh liếc anh ta một cái, nhìn hoa kiều nói: "Nơi đây không nên ở lâu, các người đi thôi!"
Hoa kiều khoa trương nói: "Các người không đi sẽ chết, rất nhanh sẽ bị bắt !"
Trình Thất biết lý lẽ này, bọn họ từng uống máu ăn thề, cô tuyệt không thể bỏ lại Ma Tử một mình, muốn sống cùng nhau sống, muốn chết cùng chết, nếu như Ma Tử thật sự bị Long Hổ giữ lại, cô còn có cơ hội đi cứu, nhìn về phía các anh em còn lại: "Chuyện này không liên quan đến các người, các người có thể đi trước, đến đó tôi sẽ chuyển tiền . . . . . ."
"Chị Thất, chúng tôi cũng sẽ không đi, muốn đi thì cùng đi!" Tiểu Lan và bọn chị em cùng nhau lắc đầu, cô sống là người của Lộ Băng, chết là quỷ của Lộ Băng, Lộ Băng không đi, cô cũng không đi đâu, gặp phải nhiều lần sống chết, đối với cô Phi Vân Bang đã sớm là ngôi nhà duy nhất.
Những cô gái còn lại lau nước mắt gật đầu phối hợp, không phải là chết sao? Họ cũng không phải không có trải qua, hôm nay mỗi người trong nhà cũng đang tiêu xài tiền bọn họ gởi về, những ngày sau này càng ngày càng sung túc hơn, những thứ này đều do Chị Thất cho các cô, bây giờ đi rồi, còn có người nào đáng nói?
Một nhóm người mới tới không đi, như vậy những người còn lại thì càng không thể nào.
Trình Thất đứng dậy nhìn hoa kiều bất đắc dĩ nói: "Các người đi thôi!"
Hoa kiều giơ lên ngón cái, vừa lui bước ra sau vừa nói: "Rất giỏi, mong hợp tác lần sau!" Xoay người thoải mái lên thuyền, cầu nguyện trời xanh phù hộ cho các người, hơn nưa cũng thích giao thiệp với loại người như thế, hi vọng còn có cơ hội gặp mặt, phụ nữ, một đám phụ nữ, rất giỏi, so với không ít đàn ông mà ông ta đã gặp còn có nghĩa khí hơn.
Nhìn hai chiếc Thuyềnđi càng lúc càng xa, sau biến mất ở trong màn đêm, dường như mọi người cũng thấy được bánh xe vận mệnh đã khởi động, mà bọn họ sẽ bị kéo vào vực sâu mãi mãi không kết thúc, không ai biết đến tột cùng Ma Tử đi đâu, cũng đã chuẩn bị xong dự tính xấu nhất, cùng lắm thì chết, cũng phải cứu người ra ngoài.
Chú Phùng canh giữ ở ven đường, từ xa nhìn thấy có một chiếc xe chạy đến gần, đầu tiên là cảnh giác hí mắt, sau đó lấy ra Ống Nhòm quan sát, khi nhìn thấy cô gái chỗ cạnh tài xế, mừng rỡ kêu lên: "Tới rồi, tới rồi, Ma Tử đến rồi!"
"Cái gì?" Trình Thất chợt đứng dậy, vọt tới, quả nhiên, trong xe ngồi không là Ma Tử thì là ai ? Hơn nữa bên cạnh còn có Khúc Dị đi theo, Khúc Dị? Vậy có thể là bị áp giải đến không, nghĩ đến cái gì, tức giận mắng một câu: "Mẹ nó, rốt cuộc Ma Tử đang làm cái gì?"
Ngay cả Salsa cũng ngây ngốc nhìn người từ từ tiến tới, nghĩ thầm, Chị Ma Tử bị xì rồi.
Quả nhiên, Ma Tử vừa xuống đất, Đông Phương Minh liền bước lên trước níu lấy cổ áo gầm thét: "Tôi cũng cần một lời giải thích, cô có biết như vậy sẽ hại chết mọi người chúng ta hay không!"
"Chúng tôi chờ cô lâu như vậy, ngược lại cô có thể chạy đi nói chuyện yêu đương, Ma Tử, cô làm tôi quá thất vọng!" Hai mắt Lộ Băng đỏ ngầu, nếu không phải nhìn thấy trong người cô gái có thương tích, sớm đánh tới một quyền.
Khúc Dị bất mãn đi qua ngăn lại những người điên kia, đưa tay chân kéo cô gái bảo vệ ở sau lưng: "Trước tiên các người tỉnh táo một chút, Trình Thất, cô cũng không thể nghĩ, cho dù các người chạy trốn tới nước Đức, thật sự cho rằng Long Hổ và La Ngọc Khôn sẽ không tìm được cô sao? Cô cũng quá ngây thơ!"
Trình Thất hoàn toàn không có tâm tình để nghe những thứ này, một tay chống nạnh, chỉ vào Khúc Dị, nghiêm giọng: "Tôi mặc kệ anh rốt cuộc biết được bao nhiêu, đây là chuyện của chúng tôi, còn chưa tới phiên anh để ý tới, Ma Tử, cô không phải là người tự tiện chủ trương, nói cho tôi biết, tại sao lần này không nghe theo sự sắp xếp của tổ chức?" Trong lòng lửa giận cháy hừng hực, vì đợi cô, mọi người mất đi cơ hội rời khỏi, nếu muốn đi tiếp, chỉ sợ cũng khó như lên trời rồi.
Thuyền của Hoa kiều không ai dám lục soát, dù sao ông ta là đồng bạn hợp tác giao dịch với Lạc Viêm Hành hàng năm, giống như có quốc gia làm chỗ dựa, nhưng bây giờ, làm thế nào?
Ma Tử nhìn thấy ánh mắt Trình Thất long lên, cúi đầu khàn khàn nói: "Chị Thất, nơi này là nhà của chúng ta, tôi nghĩ, các anh em đều không nguyện ý rời đi, hơn nữa Khúc Dị nói không sai, thiên hạ rộng lớn, đều là đất của vua, Hình Cảnh Quốc Tế sẽ luôn luôn truy nã chúng ta, hai mươi tỷ đấy!" Đó là bao nhiêu tiền?
"Vậy cô nói cho tôi biết, làm sao bây giờ? Cô nói đi, làm sao bây giờ?" Lần đầu tiên Trình Thất kích động đến lệ rơi đầy mặt, nắm bả vai thủ hạ lắc mạnh, điên cuồng kích động.
"Tôi. . . . . . Tôi không biết, chúng ta trả đồ lại cho Long Hổ đi, Khúc Dị sẽ đem hai tỷ cho chúng ta, Chị Thất, tôi. . . . . ."
‘Chát!’
Trình Thất quăng một bạt tai, hung hăng nuốt nước miếng, sau đó trừng mắt nhìn về phía Khúc Dị: "Không thể nào!" Trả? Thiên hạ nào có chuyện tốt như vậy? Đã xảy ra chuyện mới đến nhận lỗi, nguyện ý đưa tiền, có phải giết người cũng có thể nhận lỗi hay không?
"Lô hàng này các người nhất định phải trả lại, nếu không chắc chắn gây thành họa lớn, Trình Thất, cô có thể tưởng tượng được!" Khúc Dị không ngờ đám người kia cố chấp như vậy, cần gì chứ? Nghĩ đến cái gì: "Nếu như các người thật sự cần gấp số tiền kia, được, tôi cho các người mượn trước, như vậy được chưa?"
"Ha ha ha ha ha!" Trình Thất buồn cười xoay người, đối mặt với biển rộng giễu cợt: "Tại sao anh ta phạm lỗi lại muốn anh đưa bồi thường cho anh ta? Tại sao? Có biết lúc ấy chúng tôi phải trả giá bao nhiêu mới thành công hay không? Mà Lạc Viêm Hành anh ta ở đâu?" Tức giận chỉ về phương hướng Italy: "Anh ta có nghĩ qua cảm nhận của chúng tôi sao? Chết nhiều anh em như vậy, hồn còn chưa đi, có biết lúc ấy chúng tôi đau đớn bao nhiêu không? Hận không được từng đao từng đao cắt thịt anh ta !" Đáy mắt hiện lên hận ý rõ rành rành, trong nháy mắt bùng lên.
Khúc Dị thở dài, chuyện này là lỗi của đại ca, anh biết, làm như thế nào mới tốt đây? Đưa tiền cũng không muốn, xem ra thật dự đã phát giận rồi.
"Xem ra hàng đã bị mọi người đưa đi, nước đổ khó hốt, như vậy đi, bây giờ mọi người đi cũng không đi được, tôi cũng sẽ không thả cho mọi người đi, đó là đang hại mọi người, Trình Thất, chuyện này tôi tạm thời sẽ không nói cho đại ca, trước tiên mọi người trốn ở chỗ của tôi đi, mọi người tin tôi, chuyện này nhất định sẽ đi qua!"
Trình Thất lau lệ một cái, chết cũng không nghĩ đến chuyện sẽ biến thành như vậy, đến cuối cùng còn phải nhờ người Long Hổ bảo đảm, Lạc Viêm Hành, anh thật đúng là giỏi, một Khâu Hạo Vũ, một Khúc Dị, cũng nguyện ý nghe lời anh, đã làm sai chuyện ngay cả nói xin lỗi cũng không có, còn thản nhiên nói là vì muốn tốt cho Phi Vân Bang: "Vô luận như thế nào, hôm nay phải đi!"
Ma Tử kéo Khúc Dị đến một bên: "Các người muốn giết anh ấy ?"
Khúc Dị cau mày, làm sao lại nói khó nghe vậy?
Trình Thất lạnh lùng nhìn Ma Tử, dường như đã nghĩ tới điều gì, bàn bạc cùng nhau? Đưa tay nói: "Tôi cũng cần tỉnh táo, các người đừng ai làm phiền tôi!" Sau đó đi về phía bờ biển, yên tĩnh ngồi xuống, không đi cùng Khúc Dị là bởi vì anh là người của Lạc Viêm Hành, nếu như đã s