Cô gái không có trực tiếp trở về bệnh viện mà hẹn người bạn lâu năm Kỳ Dịch đến quán đồ nướng gặp mặt, trong lòng cuồng loạn như ma, cùng người trong lòng đi du lịch là chuyện hạnh phúc nhất của mỗi cô gái, nhưng dường như cô lại đặt mình trong hầm băng núi lửa, cô thích anh . . . . . . Không đúng, vượt ra khỏi thích, bắt đầu từ khi nào, thật không nhớ rõ, yêu sao, cô chưa yêu, không biết xử lý loại quan hệ này như thế nào.
Thật có thể buông xuống được sao? Đến lúc đó bỏ đi, sau khi cả đời không qua lại với nhau, có thể giống như nữ chính trên TV hay không, cả đời cũng buồn bực không vui? Đáng chết, tình cảm thật là một thứ phiền lòng.
"Cảnh sát đẹp trai lại tới !"
"Hôm nay có tinh thần hơn!"
"Đó là bởi vì người yêu ở đây!"
Cô thu ngân che miệng cười trộm.
Kỳ Dịch là đầy tớ nhân dân, ngay cả đồng phục cảnh sát cũng không kịp thay, thân thể cao gầy vừa xuất hiện, nhất thời chiếm được ưu ái của tất cả phái nữ, ít đi lạnh lùng thường ngày, mỉm cười ngồi xuống bên Trình Thất: "Thật xin lỗi, mới từ hiện trường tội phạm trở lại!"
"Xem ra vụ án không nhỏ nha, hơn nữa thành công?" Nhìn anh cười giống như Trung Quốc muốn thống nhất thế giới.
"Đúng vậy a, phía trên lên tiếng, lần này sau khi thành công sẽ đề bạt tôi làm Phó Cục Trưởng, bọn họ nói tuổi của tôi không còn trẻ, vị trí cục trưởng lần này có thể đảm nhận, cô cũng biết, những ông già kia rất kiêu ngạo, cho dù tôi có bản lĩnh lớn hơn nữa cũng không cách nào thu phục họ, nhưng vị trí cục trưởng sớm muộn là của tôi đấy! Cứ cho là tám năm mười năm đi!" Rót đầy một ly cho cô gái.
Hai mắt Trình Thất tỏa sáng: "Vậy rất tốt a, anh làm cục trưởng, vậy tôi đây có núi dựa chắc hơn rồi !"
"Tôi cũng nghĩ như vậy. . . . . . Chuyện gì, cô tìm tôi không phải đơn giản chỉ là ăn cơm như vậy chứ?" Ý thức được lời nói đắc ý quên hình tượng, vội vàng dời đi.
Một cô gái nào đó nghe vậy thở dài một tiếng, nâng lên ly tự giễu cười nói: "Tôi phát hiện tôi yêu Lạc Viêm Hành rồi, anh nói làm sao tôi lại yêu anh ta?" Phiền chết rồi.
Tôi phát hiện tôi yêu Lạc Viêm Hành rồi. . . . . .
Kỳ Dịch âm thầm lặp đi lặp lại câu nói này mười lần nhưng dường như vẫn chưa đủ nặng nhẹ, mí mắt rũ xuống, anh còn tưởng rằng. . . . . . Cô đã sớm thích anh chứ, thì ra chỉ là một hiểu lầm, khi người khác nghe được cô gái mình yêu hơn mười năm, cũng bởi vì cô cũng yêu anh hơn mười năm, đột nhiên nói yêu một người khác thì nên dùng thái độ gì để đối đãi?
Đau lòng muốn chết? Hay kinh ngạc? Hay không biết làm sao?
Trong lòng Kỳ Dịch trăm mối ngổn ngang, nói không ra cảm giác gì, trái tim bị đè ép không cách nào thoát ra, cổ họng bị thứ gì bóp chặt, đau đến không cách nào thở nổi, nhưng anh là một người đàn ông, không giống cô gái có thể tùy ý thổ lộ như vậy, lấy nước mắt để giảm bớt khổ sở, cuối cùng ngửa đầu dịu dàng cười cười: "Thật sao? Ánh mắt cô không tệ, lựa chọn Lạc Viêm Hành đúng là không sai, tuổi trẻ tài cao, vóc dáng đường hoàng, tôi nghĩ cũng không cô gái nào không ưa thích!"
"Cái gì hả, thời gian trước không phải anh còn bảo tôi ít lui tới với anh ta sao? Nói anh ta không phải người tốt, hơn nữa anh làm sao vậy? Không phải ghét nhất xã hội đen sao?" Trình Thất kỳ quái nhìn người bạn lâu năm một chút, miệng giống như bôi mật, nghĩ đến cái gì đó, trêu ghẹo nói: "Tôi biết rồi, không phải tên nhóc anh cũng muốn nịnh nọt tôi chứ? Ngay cả anh cũng cảm thấy tôi và anh ta đi cùng nhau mới an toàn?"
Cho tới bây giờ cô không cảm thấy mình kém hơn so với bất cứ ai khác.
Kỳ Dịch cầm đũa, giống như nhai sáp nến nuốt xuống, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: "Nếu là lui tới bình thường, đương nhiên tôi phản đối, bất quá cô thưởng thức anh ta, muốn kết hợp cũng không giống nhau, sau này chuyện này thành, cũng đừng quên người bạn cũ tôi đây, nghe nói trưởng cục cảnh sát thành phố là người của anh ta chứ? Nói tốt cho tôi một chút!" Lần đầu tiên có sự kích động, muốn rời xa quán đồ nướng này, có lẽ nơi này. . . . . . Về sau cũng không còn tâm tình tới nữa?
Trình Thất liếc người đàn ông một cái, thôi, tìm lộn đối tượng rồi, vốn muốn nghe một chút phản đối, nói một chút khuyết điểm của người đàn ông kia, như vậy buông tay sau này sẽ không khổ sở, buông tay. . . . . . Buồn cười nhất chính là nắm cũng chưa từng nắm, hào phóng giơ ly rượu lên nói: "Quên đi, không nói nữa, uống vài chai nha!"
"Tốt!"
Vẻ mặt tươi cười trò chuyện gần hai giờ, lúc rời đi, Kỳ Dịch vội vàng tính tiền, vừa định đi liền bị vừa người thu ngân kéo lại.
"Đại cảnh quan, rốt cuộc lúc nào thì kết hôn? Tôi còn chờ anh đến nơi của chúng tôi làm tiệc rượu !"
Đây không thể nghi ngờ là rắc muối vào vết thương của người đàn ông, tư cách tốt đẹp không làm cho anh nổi giận, cười một tiếng cho qua, cho đến khi đi tới chỗ không người mới không còn hơi sức tìm hẻo lánh ngồi xuống, móc ra thuốc lá hút một ngụm lớn, nếu như. . . . . . Nếu như thổ lộ sớm một chút, có thể khá hơn một chút hay không? Trước kia cấp dưới còn cười anh, quá buồn chán, quá kín đáo, anh vẫn không quan tâm, chuyện ngày hôm nay nói cho anh biết, mình quả thật quá kín đáo.
Bất đắc dĩ ngẩng mặt nhìn trời cao vẫn không ngăn được hai hàng lệ chảy xuống, gương mặt kiên cường lộ ra đau thương không nói ra được, còn
đại ca xhđ c63.2
nhớ rõ lần đầu tiên gặp mặt thì cô gái vô cùng giống thiếu nữ bất lương, hút thuốc lá, uống rượu, ăn uống đánh nhau, không một cái gì không dính vào, vừa bắt đầu cũng vô cùng chán ghét, cho đến sau khi điều tra mới biết, tất cả cũng không phải do cô mong muốn.
Một lòng chỉ vì đám người bèo nước gặp nhau, cũng không suy nghĩ vì mình, vô luận bị chèn ép như thế nào, luôn có thể đứng lên bằng thời gian nhanh nhất, một ý chí phấn đấu cho dù rất nhiều người đàn ông cũng không cách nào làm được, bắt đầu từ lúc đó, ánh mắt luôn không nhịn được xoay quanh, đi tù năm năm, anh không có đi thăm cô, bởi vì anh biết rõ cô không muốn để cho anh nhìn thấy cô nghèo túng.
Thật sự cho rằng, mình biểu hiện rất tốt sao?Bốn mươi năm nghĩ cũng đừng nghĩ, nếu không có anh, sao có thể ra ngoài nhanh như vậy? Muốn gặp, nhưng không thể gặp, mỗi lần vừa thấy mặt không phải gây gổ chính là mắt lớn trừng mắt nhỏ, chỉ hi vọng có thể đi con đường đúng đắn mà thôi, liên tiếp khuyên nhủ không thay đổi, cuối cùng vẫn là anh thua trận, không thể không đồng ý với cô.
Vốn tưởng rằng quan hệ rốt cuộc đã tốt lên, có thể nói chuyện kết hôn rồi, nhưng lại yêu người khác, vậy Kỳ Dịch anh được xem là gì?
Trừ đồng ý chúc phúc, anh còn có thể nói gì?Khổ cả đời, rốt cuộc tìm được người chồng, người đời cũng sẽ yên lặng cầu phúc cho bọn họ chứ? Mà anh luôn miệng nói tiếng yêu cô, có lý do cầm gậy đi đánh uyên ương? Tại sao một người muốn nói yêu một người, thì phải đẻ cho cô hạnh phúc?
“Chỉ cần em cảm thấy vui là được rồi!” nhìn chằm chằm khe hở trong tàn thuốc lá, bất đắc dĩ cười cười: “Cũng tốt, Trình Thất, kiếp sau tôi mặc kệ em có lý do gì, chỉ có thể sống cùng tôi!”
Ha, lối thoát này không sai, vì em, cũng vì tôi.
“Phạm Đế Cương?Đây là địa phương quỷ quái gì?Chị Thất chị muốn đi?” Ma Tử nâng db thét chói tai, cô biết lần này chị Thất đi du lịch là vì chuyện chính, nhưng quốc gia này cô cũng không có nghe qua, đáng tin sao?
Trình Thất áp vào ghế sa lon, gật đầu: “Dĩ nhiên, nói làm thì làm ngay, quốc gia này rất đẹp, ngoài Trung Quốc, là quốc gia nhỏ nhất trên thế giới, ngược lại tôi muốn xem phong tục như thế nào!” Cũng có chút không thể chờ đợi rồi.
Mọi người nhất trí tán thành, chẳng những có thể xem văn hóa nước khác, còn có thể làm việc, không tệ, lần này chị Thất bị đả kích quá lớn nên đi ra ngoài giải sầu rồi.
Ma Tử có chút suy tính, nhưng không biết nói thế nào, bởi vì mặc kệ cô nói gì, cũng không cách nào thay đổi chủ ý của những anh em khác, hơn nữa đi xử lý lô hàng kia của Lạc Viêm Hành cũng không đáng tin, quá nguy hiểm, quốc gia không thu được hàng, Lạc Viêm Hành nói một câu là do Phi Vân Bang giở trò quỷ, vẫn không thể lái xe tăng tới oanh tạt pháo?
Khúc Dị chết tiệt kia, tại sao vẫn không trở về? Chỉ cần cô nghĩ biện pháp lấy được tiền, có lẽ chị Thất sẽ thay đổi chủ ý, trước mắt Phi Vân Bang có chút bản lãnh này, làm sao đối kháng với quốc gia? Không được, trước khi chị Thất trở lại cô phải từ nơi Khúc Dị cầm tiền về, cô thích nơi này, có rất nhiều kí ức, nói đi là đi, cô không làm được.
Không phải là kết hôn sao? Cùng lắm thì về sau đối xử tốt với Khúc Dị tốt hơn một chút, sinh đứa bé mập mạp cho anh, xem như báo ân rồi, nếu như sau này anh chán cô, thích cô gái xinh đẹp, cô đi là được, ít ra bảo vệ được mạng của các anh em, còn có thể tiếp tục ở lại thành phố F.
Hơn nữa không nhất định sẽ thảm như vậy, sinh con trai trước, đến lúc đó sẽ thừa kế gia sản của Khúc Dị, con trai của cô không thể không cho cô dưỡng lão, kế hoạch rất hoàn mỹ phải không? Cần gì làm chuyện đầy kích thích như vậy? Đi trại lính lấy hàng cũng không thể tưởng, nhiều súng như vậy, đến lúc đó bán cho người nào? Đặt ở bên cạnh giống như bom hẹn giờ?
Chị Thất người này gọi là Kiều Hoa, cũng là đương sự bán lô hàng này cho Lạc Viêm Hành, chị đi ra ngoài mấy ngày, tôi sẽ nghĩ biện pháp liên lạc với anh ta, sau đó đem hàng bán giá thấp cho anh ta, tôi nghĩ anh ta sẽ không từ chối!” Tiểu Lan để xuống một tấm hình.
Ma Tử thật buồn bực, tìm được người mua rồi?Vậy đến lúc đó hàng không có lấy được, phải bồi thường cái mạng nhỏ, Khúc Dị, Khúc Dị, rốt cuộc bao giờ anh trờ lại?Gấp chết cô.
Trình Thất vỗ vỗ Tiểu Lan bả vai: “Con bé này, càng ngày càng bản lãnh, chuyện này giao cho mọi người làm, tôi trở về thu dọn một chút, ngày mai lên đường đi Phạm Đế Cương!” Đúng dậy duỗi lưng một cái, trong ánh mắt lưu luyến của Salsa, đi ra khỏi phòng bệnh.