ôn vui vẻ: "Ngài phải nhớ kỹ, ai có chí nấy, cô gái này tính tình rất bướng bỉnh, chuyện gì cũng muốn dựa vào chính bản lĩnh của mình để hoàn thành, đặc biệt là loại đứa bé trưởng thành như vậy, bọn họ kiêng kỵ nhất chính là hai chữ bố thí, có lẽ khi còn bé thường bị người ta gọi là ăn xin, mặc kệ rất tham, cũng sẽ không tiếp nhận ý tốt của người khác, mặc dù loại tính cách này có thể hiểu là tự phụ nhưng nó tồn tại giống như một người trời sanh tàn tật sẽ ghét người khác lấy thiếu sót của anh ta ra đùa giỡn!"
Lạc Viêm Hành cau mày, vấn đề xuất hiện ở chỗ này sao?
"Cô ấy có thể lưu lạc từ sáu tuổi đạt đến địa vị hôm nay, cũng không phải cá trong ao, đừng tưởng rằng phụ nữ không làm nên chuyện lớn, đây là ý tưởng rất ngu xuẩn, nhìn lại Võ Tắc Thiên, Hoa Mộc Lan, những nhân vật lịch sử này, sẽ không cần ngài tới bảo vệ, ngài càng làm như vậy, cô ấy sẽ càng phản kháng, bởi vì ngài đang thử bẻ gảy cánh tay cô ấy, cuộc đời khó được mấy mươi năm, tại sao không để cho cô ấy được tự do một chút lúc còn sống ?" Chú Tôn nói rất chu đáo, chuyện theo đuổi phụ nữ, ông ta không hiểu rõ, nhưng ban đầu theo đuổi vợ mình, sự thật là như thế.
Ông ta tự cho rằng mình mới có thể bảo vệ bà, chẳng những coi thường bà, cũng đánh giá cao mình, mặc dù lúc đó xảy ra chuyện, con đường kia cũng là do bà lựa chọn, có lẽ đi như vậy cũng sẽ mỉm cười mà chết, dù sao cảm thấy cuộc đời này sống có giá trị.
"Không phải phụ nữ đều nên ở nhà giúp chồng dạy con sao?"
"Không đúng, đây là tập tục cổ xưa, phụ nữ cổ đại không có phản đối đó là bởi vì từ nhỏ bọn bọ đã bị loại giáo dục này, cảm thấy giúp chồng dạy con chính là bổn phận của bọn họ, cả đời sống ở nhà, lớn lên từ nhà tù này đi đến nhà tù khác, nhưng xã hội bây giờ đã khác, bọn họ nhìn thấy thế giới rộng lớn, có lý tưởng của mình, mơ ước là ý nghĩa để cho con người sống tiếp."
Lạc Viêm Hành như tỉnh mộng, anh muốn Trình Thất quan tâm anh, cho dù biết anh là người mù, tương lai không cách nào cho cô bảo đảm cũng nguyện ý đi theo anh, khả năng này chỉ có tình yêu mới có thể làm được, có lẽ thật sự sai lầm rồi, nếu không cũng sẽ không gặp mặt liền giương cung bạt kiếm, thật ra anh nghĩ, cô vẫn có cảm giác với anh.
Tức giận có rất nhiều phương thức để giải quyết, cố tình là lên giường, mặc dù bị hại vẫn là anh nhưng cô cũng không hài lòng, một cô gái hào phóng đi nữa cũng sẽ không tìm người động dục, mà cô làm chuyện lên giường với anh tùy tiện như vậy, có lẽ cô thích anh chứ?
Nghĩ đến chỗ này, khóe miệng không nhịn được cong lên.
***
Văn phòng làm việc Tập đoàn quốc tế Long Hổ Hội, Lạc Viêm Hành chuyển động cây bút ngòi vàng, cũng không chớp mắt nhìn Bạch Diệp Thành đứng ở phía trước, nếu xem cậu ta không có truyền chuyện này ra ngoài, thì cho một nấc thang: "Cậu đều thấy được?" Chỉ cần giả bộ ngu, anh sẽ bỏ qua cho cậu ta.
Thấy được không cút nhanh lên, còn nói cái gì khẩu vị nặng, không phải là tự tìm chết sao?
Bạch Diệp Thành không hiểu ra sao, vừa sáng sớm tìm anh ta tới đây nói lời rất kỳ quái? Anh ta nhìn thấy cái gì? Chợt nhanh trí, con rắn kia sao? Cười nói: "Đã thấy được!"
Vốn đang chuẩn bị phất tay để cho cút đi, ba chữ này, làm cho gương mặt cười lạnh của Lạc Viêm Hành biến thành đen thui: "Ý của cậu là?" Anh không cảm thấy cậu ta dám uy hiếp anh.
"Anh Hành, tôi cảm thấy là chuyện tốt a, nên truyền ra ngoài cho mọi người đều biết, cổ động tuyên dương, tốt nhất là khắp thiên hạ đều biết!" Một con rắn lớn như vậy, lại là con vật cưng, là chuyện rất vinh dự.
Lạc Viêm Hành không biết làm thế nào để hình dung tâm tình của mình lúc này, thật lâu nói không ra một chữ nhưng trên trán nổi gân xanh, cắn răng nghiến lợi lặp lại: "Cậu xác định cậu nhìn thấy?"
Bạch Diệp Thành chớp mắt mấy cái, đại ca có ý gì? Không hiểu, cười nói: "Thấy được, hơn nữa không chỉ có một mình tôi!"
"Cậu còn có người làm chứng?" Bàn tay của một người đàn ông nào đó cứng rắn, Bạch Diệp Thành chết tiệt, có phải đầu chỉ để cho con lừa nó đá hay không?
"Đúng vậy a, hơn mười thủ hạ của tôi đều nhìn thấy!" Tại sao Đại ca càng ngày càng tức giận?
Lạc Viêm Hành trợn mắt hốc mồm, đường đường là một Hội trưởng bị cô gái cầm roi da chơi bạo lực, bị ngược đãi, hơn mười người chứng kiến, còn muốn cổ động tuyên dương cho anh. . . . . . Sau này mặt mũi để vào đâu? Hàm răng cắn nghe kẽo kẹt: "Cậu đang ép tôi giết cậu sao?"
Giết. . . . . . Có nghiêm trọng không? Bạch Diệp Thành ngu luôn, không phải là nuôi một con rắn to sao? Chẳng lẽ con rắn này của đại ca còn có bí mật không thể cho ai biết? Chẳng lẽ con rắn kia là xà mỹ nhân? Trời vừa tối sẽ hóa thân thành mỹ nhân? Nếu không tại sao nghiêm trọng như thế? Hay giống như trong phim ảnh như vậy, đại ca làm thí nghiệm nào đó, thật ra đó chính là một con rắn nhỏ dài một thước, sau đó cho ăn thứ gì trở nên to lớn? Nhưng mặc kệ là cái gì, lần này đại ca thật sự tức giận, hai đầu gối vội vàng quỳ xuống: "Đại ca, anh yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói ra đâu!"
Trên trán rịn ra mồ hôi lạnh, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ai tới nói cho anh ta một chút?
Ngoài cửa, Hàn Dục nuốt nước miếng, người anh em, là tự anh nói vì anh em nguyện bị thọt một đao, xem như giúp anh một chút đi, đứa bé đáng thương, cũng quỳ xuống rồi, nếu là mình thì làm không được, quá mất mặt rồi.
Sắc mặt Lạc Viêm Hành lúc đen lúc đỏ một hồi, khóe miệng hung hăng mấp máy mấy cái, mới âm trầm cười nói: "Nghe nói hàng đã vận chuyển đến quân doanh rồi, vì đề phòng ông già họ La đánh hơi tiền nổi máu tham, cậu xâm nhập vào trại lính đi tìm niềm vui thú làm binh lính một lần đi!"
"À?" Bạch Diệp Thành khủng hoảng ngửa đầu: "Làm binh lính? Anh Hành, không thể như vậy, tôi đã từng tuổi này, làm binh lính cái gì? Hơn nữa có thể phái những người khác đi. . . . . ."
"Cũng chỉ có ba năm mà thôi, nếu nói nhảm nữa, mười năm cũng đừng nghĩ ra ngoài!" Tâm tình Lạc Viêm Hành hơi không tốt lắm, cúi đầu bắt đầu xử lý công việc.
Bạch Diệp Thành ngây người như tượng gỗ, trước tiên không nói làm lính may mắn hay đau khổ, đó là nơi muốn chết, bên trong toàn bộ là giống đực, anh ta không có cách nào...tiếp nhận, ba năm, đại ca, ba năm a, anh thật độc ác, làm lính phải làm gì? Tân binh bị khi dễ, mỗi ngày đi sớm về tối, không phải là cuộc sống của con người, tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc con rắn kia cất giấu bí mật gì?
Đối phương không có ý tứ thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, chỉ có thể thức thời đứng dậy, vừa muốn đi ra cửa, hai chữ ‘đợi chút’ vang lên, giống như bay vọt tới trước bàn làm việc cười nói: "Đại ca tôi biết ngay là anh đổi ý mà, tôi trên có người già dưới có con nhỏ, còn có một con chó phải nuôi đến già, đại ca, anh là người sáng suốt a!" Quá cảm động, quá cảm động.
Lạc Viêm Hành hừ một tiếng, vô tình nói: "Đem mười mấy tên thủ hạ của cậu, tất cả đều mang đi cho tôi!"
Ngoài cửa, Hàn Dục ôm ngực, may mà lúc đó phản ứng khá nhanh, nếu không hiện tại cút đi đúng là anh ta, làm lính ba năm, Diệp Thành a, đừng trách anh, ai kêu thường ngày anh ham chơi gái nhất? Lúc ấy, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là anh, chỉ có anh mới có thể nói ra câu nói như thế.
Bạch Diệp Thành không còn hơi sức đi ra, nhìn thấy Hàn Dục ở tại cửa ra vào, muốn khóc nói: "Tôi trêu ai ghẹo ai?"
"Người anh em, nghĩ thoáng một chút đi, như vậy nhé, anh đi trại lính, cái tuổi này khẳng định không phù hợp, về vấn đề giấy chứng nhận tôi tự mình làm cho anh, trở về nghỉ ngơi thật tốt, chuyện còn lại đều giao cho tôi làm!" Nói như rất chân thành, còn thiếu chút nữa móc ra cả tim phổi.
Lần đầu tiên bạn tốt không có cười nhạo làm cho Bạch Diệp Thành rất vui mừng, còn ân cần như vậy, hút hút lỗ mũi, ôm cổ: "Quả nhiên là hoạn nạn thấy chân tình! Làm phiền cậu!" Hàn Dục a, tên nhóc cậu chịu ủy khuất rồi !
Bên trong biệt thự Phi Vân Bang, mọi người ồn ào lộn xộn, không khỏi lo lắng.
"Chị Thất thế nào? Sau khi trở lại vẫn nhốt mình ở trong phòng!"
"Không phải có chuyện kì lạ chứ?"
Chú Phùng lắc đầu thở dài: "Xem ra tiền không lấy lại rồi ! Lộ Băng, quên đi, Đông Phương Minh, cậu đi nói cho cô ấy biết, nếu không lấy lại được thì bỏ đi, lần sau chúng ta cẩn thận một chút là được!"
Lộ Băng đá văng cái băng ngồi: "Lạc Viêm Hành, ông đây không đội trời chung với anh!"
"Mẹ nó, thật không phải là người!"
Đông Phương Minh cũng thở dài một tiếng, đi lên lầu đẩy cửa ra, nhìn thấy Trình Thất đang ngồi ở trên sô pha hút thuốc lá liền khuyên nhủ: "Nếu không cầm về được cũng không cần nữa, chỉ cần chúng ta vẫn còn, sẽ có thể làm lại!"
Trình Thất không hề quá tuyệt vọng, ngược lại bộ dạng giống như hi vọng cái gì, đưa tay vuốt cằm cười tà: "Xem cái này một chút!" Đem một phần tài liệu bên cạnh ném tới.
Đông Phương Minh không hiểu nhận lấy, vừa nhìn lại càng thêm khó hiểu: "Thế nào?" Không phải là một lô hàng súng ống gần đây Long Hổ đang làm, toàn bộ đang trữ trong trại lính sao? Nhìn lại vẻ mặt âm hiểm của cô gái này, nhíu mày: "Chị muốn làm một lô?"
"Không sai, chuyện này tôi đã sớm biết, chỉ là không có nghĩ tới ý niệm này thôi, anh ta cũng không để ý tới chết sống của chúng ta, tôi còn trông nom anh ta làm khỉ gió gì?" Lần này xảy ra chuyện giao dịch không thành ngoài ý muốn, là cô suy tính không chu đáo chỗ Lạc Viêm Hành, có lẽ do phát hiện thích người nọ, cũng có lẽ do hôm đó đêm khuya khoắt anh chạy tới băng bó cho cô, cho nên hoàn toàn chưa từng nghĩ anh sẽ làm ra chuyện như vậy, không hề phòng bị.
Đêm đó là cố ý sao? Cố ý tới phá vỡ sự phòng bị của cô, thật đúng là thận trọng đấy.
Đông Phương Minh giật mình, xem lại con số trên tài liệu một chút, hai trăm ngàn súng máy do Đức mới sản xuất, hai trăm ngàn, con số khổng lồ như thế anh ta nghĩ cũng không dám nghĩ, ít ra hiện tại anh ta vẫn không dám nghĩ, có những thứ này cũng không phải là có tài sản, quốc gia kiêng kỵ nhất chính là một nhóm người có quá nhiều vũ khí.
Hai trăm ngàn, không biết còn tưởng rằng bọn họ muốn tạo phản: "Chị Thất, chị. . . . . ." Cũng đừng chơi đập nồi dìm thuyền, hiện tại bọn họ không chơi nổi, những thứ này đã viết rõ là muốn giao cho quốc gia, làm như vậy, không riêng gì đối chọi với Long Hổ Hội mà còn đối kháng với quốc gia, thật muốn chết sao?
"Tôi biết rõ, sẽ có khả năng liều mạng nhưng bây giờ chúng ta đi xuống, cuối cùng không phải gia nhập vào Long Hổ Hội, chính là người không có đồng nào vào cục cảnh sát, Đông Phương Minh, tôi đã nghĩ nhiều lần, chỉ cần chúng ta dám làm, một lần này xong rồi chúng ta sẽ cao bay xa chạy, chọn một quốc gia định cư cũng không trở về nữa!" Cô gần như nghĩ bể đầu cũng chỉ có con đường này.
Vừa vặn cùng đường thì có tin tức này, đây là ý trời.
"Chị Thất, chị có biết những khẩu súng này mỗi một thanh giá tiền thấp nhất cũng đã mười ngàn?" Hai trăm ngàn, hai mươi tỷ, nhiều tiền như vậy cũng đại biểu đầy nguy hiểm, dĩ nhiên, quả thật anh ta động lòng, nếu như Lạc Viêm Hành vẫn chèn ép bọn họ, thật đúng là không có đường sống: "Có phải anh ta sai lầm hay
Không?
Trình Thất lúng túng xoa xoa cổ: “Ừ, tôi uống quá nhiều, lại quậy cho anh ta bị thương tích khắp người, bất quá tôi nghĩ anh ta sẽ không truyền ra ngoài, dù sao không phải là chuyện hay ho gì, anh ta chỉ có thể chơi chúng ta ở sau lưng, sau này càng ngày càng táo tợn cho nên chúng ta không có đường sống để đi!”