Ở bên trong một phòng bệnh loại cực lớn của bệnh viện nào đó, hoàn toàn yên tĩnh, những người bị thương vẻ mặt đau khổ nhìn trần nhà, nghĩ tới lần này rốt cuộc xảy ra lỗi ở đâu.
Những người khác ngồi nghiêng, ngồi xổm, có người trực tiếp ngồi ở trên sàn nhà, ngoại trừ Lạc Viêm Hành tay không đến bắt sói trắng, còn có giao dịch sai lầm, người lúc đầu không cho đi theo lại cứu mọi người, chín chết một sống thế nhưng không hề có thu hoạch, đến tột cùng là bọn họ suy nghĩ không chu đáo hay kẻ địch quá giảo hoạt?
Khâu Hạo Vũ cũng không lên tiếng, đúng là không dám, dưới tình huống này, cho dù anh ta nói cái gì cũng sẽ bị vây công, cường long không áp nổi địa đầu xà, Salsa đã tỉnh lại cùng liếc nhìn nhau một cái, cô gái này vểnh cái miệng nhỏ nhắn thật cao làm anh ta không khỏi bật cười, ủy khuất như vậy? Giống như đứa bé không được ăn kẹo.
Quả thật bởi vì Salsa không có Ice Cream ăn nên không vui vẻ, vốn rất tốt đẹp, đều do Lạc Viêm Hành xấu xa hại các anh chị không vui.
Trình Thất ngồi thẳng trên ghế sa lon đang trầm tư suy nghĩ, rốt cuộc có cần phải làm như vậy không? Đưa tới cửa để cho người ta cưỡng hiếp, thật sự quá mất mặt, đường đường là người đứng đầu một bang, tại sao lại rơi vào tình cảnh như thế này? Vả lại mắng vẫn không thể mắng, người ta cũng đã nói không có ác ý, có quỷ mới không có ác ý.
Ma Tử biết tất cả mọi người đang nghĩ cách để giải quyết, cũng có ý tốt mở miệng, dù sao mọi người đều giới thiệu cô cho Khúc Dị rồi, vậy có thể sau này là người một nhà, lúng túng nói: "Lúc ấy Khúc Dị nói, có vấn đề gì thì tìm anh ấy . . . . . . Tôi xem. . . . . . Chúng ta tìm anh ấy muốn tiền là được rồi!"
Quả nhiên, mọi người cũng ngẩng đầu lên.
Đông Phương Minh gạt bỏ: "Không được, vấn đề căn bản không ở chỗ này, Khâu Hạo Vũ, tôi không biết tại sao anh lại muốn tới cứu chúng tôi, càng không biết tại sao đến bây giờ anh không còn đi, cũng không quan tâm anh đang có mưu ma chước quỷ gì hay không, tôi chỉ hỏi anh, hôm đó. . . . . . chuyện ở Đảo Quan Nham có phải các người đã biết hay không?"
‘Vèo vèo vèo! ’
Trừ đám ngườiTiểu Lan, tất cả đều hoảng sợ trừng mắt về phía người đàn ông, thật sự biết chính xác? Như vậy thì xong rồi.
Khâu Hạo Vũ nhướng mày, vốn định lấp liếm cho qua, dù sao đại ca không có lên tiếng, tự tiện nói cho bọn họ biết, có thể hư chuyện tốt của đại ca hay không? tốt xấu gì anh ta cũng đi theo bọn họ đánh trận, cứu bọn họ ra ngoài không phải nhìn bọn họ đi tìm chết, suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu một cái: "Không sai, các người cũng thật to gan, chuyện như vậy cũng dám làm, thiếu chút nữa, đại ca không còn khả năng sinh con, hơn nữa trở về ngày thứ nhất đã tra ra được!"
"À? Ngày thứ nhất? Thiệt hay giả? Bản lãnh của các người thật là lớn!" Ma Tử sợ hãi kêu lên, má ơi, ngày thứ nhất. . . . . . Vậy còn có chuyện gì bọn họ không biết? Quá đáng sợ, bản lĩnh của Long Hổ quá lớn.
Khóe miệng Trình Thất cũng co giật, cô chỉ nghĩ đối phương có thể biết, không ngờ biết sớm như vậy: "Không trách được vẫn đối chọi với bà cô, có phải Long Hổ các người quá âm hiểm hay không? Muốn dùng đao súng sao?"
"Anh ta cũng quá không Quang Minh Trác Nhiên!"
"Con mẹ nó, anh nói cái gì?"
"Có khí phách thì nói lại một lần xem!"
Mấy người đàn ông đứng dậy nhặt lên cái ghế giả vờ muốn đánh nhau.
Khâu Hạo Vũ có thể sợ trường hợp này sao? Thấy Trình Thất đưa tay ngăn lại những người không an phận, cũng không kể khổ, khuyên nhủ: "Thực lực của Long Hổ các người cũng nhìn thấy rồi, không phải là tôi thổi phồng, khắp nơi trên thế giới đều có người của chúng tôi, muốn gia nhập vào tổ chức đếm không hết, các người gia nhập với chúng tôi, rất ủy khuất sao? Nguồn thu vào khẳng định hơn nhiều so với hiện tại các người muốn, càng không cần khắp nơi đi nhận những vụ buôn bán linh tinh, cần gì. . . . . ."
"Anh biết cái gì? Gia nhập vào Hội của các người, chúng tôi được xem là cái gì? Bang hội nhỏ? Khâu Hạo Vũ, các người có hùng tâm tráng chí, chúng tôi cũng có!" Lộ Băng liếc người đàn ông một cái.
"Được rồi, được rồi, tôi không tranh luận với các người, tóm lại các người muốn tự lập bang phái là không thể nào!" Ngoại trừ đại ca muốn bảo vệ cho bọn họ, Long Hổ sẽ tuyệt đối không cho phép bang hội nổi lên không phục tùng.
Trình Thất đau đầu nhức óc, không thể nào sao? Các việc có liên quan làm sao lại không thể nào? Long Hổ có tư cách gì tới chèn ép cô? Dĩ nhiên, hiện tại cô chưa nói dùng sức, dù sao cô
Đắc tội với người đàn ông kia trước, người ta cũng nói, năm năm trước là một chuyện hiểu lầm, cũng không phải cố ý gây khó dễ Phi Vân Bang, vậy bọn họ đương nhiên xem cô là người có tội.
Không đi xin lỗi cũng không được, nếu như xin lỗi rồi còn nắm không thả mới nói đến chuyện lập trường, chậm rãi đứng dậy nhẹ giọng nói: “Không cần đi tìm Khúc Dị, nếu như Lạc Viêm Hành muốn gây phiền toái cho chúng ta, anh ta cũng chịu bó tay, nếu như cứng rắn hỏi anh ta muốn tiền, không phải qua ông rút cầu sao? Trị bệnh phải trị tận gốc, các anh em yên tâm, tiền này tôi nhất định đem trở về cho các người!”
“Chị Thất, chị đi nơi nào? Ma Tử lo lắng ngồi dậy.
Trình Thất kéo cửa ra cũng không quay đầu lại nói: “Không có việc gì!”
Sau khi người biến mất.
“Chẳng lẽ chị Thất đi giết Lạc Viêm Hành?”
“Mọi người cùng đi mau!”
Khâu Hạo Vụ cau mày: “Đại ca sẽ không giết cô ấy, các người muốn đi theo, ngược lại sẽ gây thêm phiền toái cho cô ấy!” Mặc dù không biết Trình Thất đi làm gì, khẳng định sẽ không có nguy hiểm, nhớ tới cô gái nhỏ có lời muốn nói với cô ta, kê vào lỗ tai nói: “Đi ra ngoài một chút?”
Salsa nháy mắt mấy cái, bưng lấy cánh tay băng bó, lật người đi theo ra ngoài.
Nếu như bình thường, Ma Tử ngăn cản trước tiên nhưng bây giờ thật sự không có tâm tình trông nom chuyện hư hỏng của Salsa, nếu không lấy tiền về, như thế sẽ phụ lòng các anh em đã chết đi hay sao? Hay là cô dứt khoát đi tìm Khúc Dị, đối với một đường chủ như anh ta mà nói hơn hai tỷ không phải là vấn đề lớn chứ? Để anh ta đưa tiền, sau đó gả cho anh ta? Về sau từ từ trả?
Theo đuổi suy nghĩ của mình, lần nữa lọt vào yên tĩnh.
Trong hành lang, Khâu Hạo Vũ khoanh đôi tay, cúi đầu nghiêng người dựa vào vách tường, mím môi nói: “Cô nói trước đi!”
Salsa vô cùng căng thẳng nắm vạt áo, tràn đầy chờ mong, rõ ràng đã suy nghĩ xong nên nói thế nào rồi, nhưng phát hiện khó có thể mở miệng: “Anh…Anh nói trước đi!”
“Ưu tiên phụ nữ!” Khâu Hạo Vũ đưa tay, ý bảo đối phương không cần lằn nhằn.
“Vậy…Tôi nói nhé?” Salsa ngẩn khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt nỹ, không chớp mắt nhìn người đàn ông: “Chúng ta kết hôn đi?”
“Phốc, khụ khụ khụ!”
Không kịp nuốt nước miếng bị sặc làm gương mặt đẹp trai của người đàn ông đỏ bừng, chỉ nghĩ đối phương muốn nói đơn giản là thích anh ta, muốn lui tới với anh ta, không ngờ đối phương lại nói trước như thế: “Kết hôn? Cô biết kết hôn có ý nghĩa như thế nào không?”
Salsa nhe răng cười nói: “Tôi biết rõ, là cả đời đều muốn ở chung một chỗ, tôi muốn ở bên cạnh anh, Tiểu Bát…Anh…..Anh đồng ý không?”
Vài tia nắng chiều xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu lên khuôn mặt thẹn thùng của cô gái, xinh đẹp tuyệt trần, da thịt nõn nà như trứng gà bóc làm người ta không nhịn được muốn tiến lên nhẹ nhàng rơi xuống một nụ hôn, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi bởi vì mong đợi mà mím chặt, tóc đen hơi xoăn dài đến eo xõa ra đầu vai, không thể không nói đối phương phong tình vạn chủng.
Khâu Hạo Vũ im lặng hồi lâu, di dời ánh mắt, hung ác quyết tâm tiến lên, đôi tay đặt lên đầu vai cô gái, nghiêm túc nói: “Đứa bé kia không phải do A Nam làm, là tôi bảo anh ta phá bỏ đấy!”
“Không phải vậy!” Salsa lắc đầu, tại sao anh muốn lừa cô?
Người đàn ông đột nhiên phát hiện trái tim nóng lên hừng hực dường như đang bị người hung hăng giẫm đạp dưới chân, co thắt, co thắt, thì ra đây chính là cảm giác đau lòng, tại sao đến bây giờ cô vẫn cho rằng anh là một người tốt? Trong thoáng chốc nói không ra một chữ, trong cổ họng giống như bị một hột đào, hấu kết mạnh mẽ di chuyển lên xuống, cười nói: “Thật ra ở trên xe tôi đã nhìn ra cô có thể mang thai, dẫn cô đi là muốn phá bỏ đứa bé kia, A Nam nói cho tôi biết, cô mang thai thật, là tôi…là tôi…bảo anh ta phá bỏ đấy!”
Vẻ mặt Salsa không thay đổi nhưng hốc mắt đã đỏ lên: “Không phải mang tôi đi xem bệnh sao?” Trong con ngươi đã mờ lệ nhìn chằm chằm vào đôi mắt người đàn ông, không phải như vậy, không phải như thế.
Cô gái lừa mình dối người như vậy làm cho Khâu Hạo Vũ hận không thể quất chính mình một bạt tay: “Tôi không phải người tốt, cho nên về sau…không cần yêu thích tôi nữa, cám ơn cô đã cho tôi nhìn thấy rõ ràng mình là một người cỡ nào ghê tởm, cũng cám ơn cô yêu thích để cho tôi biết mình cũng không hư hỏng như thế, có người nguyện ý vì tôi ngay cả mạng cũng không muốn, Salsa, thật xin lỗi!” Buông tay ra, ngửa đầu hít mạnh một hơi không khí mới mẻ, sau sải bước đi xuống lầu.
Lần này Salsa không tiếp tục giữ lại, không còn hơi sức dựa vào tay vịn, là thật, các chị nói đều là thật, thật sự là Tiểu Bát, đó cũng là đứa bé của anh, tại sao anh có thể giết chết nó? Giơ tay lên quệt nước mũi một chút, cuối cùng vẫn không được nhịn, đều nói cô trưởng thành, không thể khóc nhè nhưng tại sao trong lòng khó chịu như vậy?
"Ô ô ô ô!"
Khâu Hạo Vũ ngửa đầu liếc mắt nhìn cô gái đắm chìm trong đau thương, đã nói không phải là người tốt còn khóc cái gì? Phát hiện trên mặt lạnh buốt, giơ tay lên lau sượt qua, thì ra có một ngày anh ta rơi nước mắt, đột nhiên cảm thấy đứa bé kia còn sống thật tốt, như vậy anh ta có thể làm cha, xem như không lấy được quyền nuôi dưỡng, nhưng bên ngoài còn có con trai, ít nhiều cũng có chút an ủi.
Dù sao cũng hơn hiện tại không có gì cả, trước kia cảm thấy chỉ cần có tiền thì sẽ có tất cả, nhưng trải qua chuyện hôm nay nói cho anh ta biết, thật ra anh ta không có gì cả.
Ghê tởm hơn làm cho một cô gái thích anh ta bị thương sâu như thế, biết rất rõ ràng đối phương ngây ngốc, có thể lừa cô cả đời, nhưng quỷ thần xui khiến không muốn lừa cô, có phải mỗi người đàn ông đối với cô gái thích mình cũng đặc biệt dễ dàng mềm lòng hay không? Không thích cô sao?
Salsa dùng sức ôm bụng, cơn đau xót mất con một lần nữa xâm nhập vào thần kinh của cô, so với lúc ban đầu, mặc dù tốt hơn nhiều, nhưng Tiểu Bát nói do anh làm, so với lúc ban đầu càng khó chịu hơn.
Ma Tử đẩy cửa ra, bước chân gian nan tiến lên một tay ôm cô gái vào trong ngực: "Được rồi, đừng khóc, tôi nói rồi, đứa bé còn có thể có nữa!"
"Tiểu Bát thừa nhận ô ô ô ô anh ấy nói do anh ấy làm ô ô ô ô. . . . . . ! Anh ấy nói là anh ấy . . . . . ." Tại sao là Tiểu Bát? Tại sao?
"Chúng tôi đã sớm biết, chỉ em không tin, hiện tại tin chưa? Về sau cách xa anh ta một chút, biết không? Nếu không, sau này cũng sẽ không có đứa bé!" Đứa ngốc, em khổ sở cái gì? Vì loại người đàn ông đó có đáng giá không?
Salsa lau toàn bộ nước mắt nước mũi ở trên bả vai Ma Tử, càng khóc càng lớn tiếng, mất mặt cái gì, cô không hiểu, chỉ biết là giờ khắc này muốn lớn tiếng than vãn, khóc lên sẽ hết chuyện.
Bên này, ngoài sân nhà họ Lạc, Trình Thất ngồi ở góc cầm mấy bình rượu cao lương mãnh liệt rót, tại sao uống rượu? Mẹ nó, tỉnh táo đi vào đưa tới cửa bị người cưỡng hiếp, k