Bốn năm người ùa lên, ôm lấy người đàn ông muốn bóp cò, đó cũng không phải là người khác, là con gái ruột thịt của anh a.
"Buông ra, hôm nay tôi không bắn chết nó không thể, xem như chưa từng sinh ra! Buông ra!"
Chu Thạc đã tiến vào trạng thái điên cuồng, Ma Tử thấy thế, đi qua kéo Trương Hiểu Khê đang cô cùng thất vọng, khuyên nhủ: "Cô tốt chứ?"
Trương Hiểu Khê không biết nên khóc hay nên cười, khóc, khóc vì người như thế không đáng giá, cười, cười không nổi, lúc tới còn tin tưởng nói, cho dù như thế nào đi nữa đối phương cũng sẽ nể tình con gái một lần, sẽ không làm khó mọi người, thì ra cô và ông ta ngay cả một chút tình cảm cuối cùng cũng bị mất, lúng túng nhìn về phía Trình Thất: "Chị Thất, tôi đánh giá mình quá cao!"
"Không có việc gì!" Trình Thất lắc đầu, dù sao cô đã chuẩn bị đường lui, nơi này không thể thực hiện được, như vậy thì tiến hành cuộc kế tiếp, thấy Chu Thạc đã móc súng chỉ vào đầu Trương Hiểu Khê, không nói hai lời, âm trầm nâng lên vũ khí: "Chu lão, có câu nói hổ dữ không ăn thịt con!"
"Con mẹ nó, cô câm miệng cho tôi, cũng bởi vì những kẻ khốn kiếp như cô mới có thể biến nó thành như vậy, xem như uổng công một phen!" Cắn răng một cái, ngón trỏ đè mạnh xuống.
‘Ầm! ’
Tiếng súng chói tai vang lên, Trình Thất nhanh tay lẹ mắt, đẩy ra Trương Hiểu Khê, giận dữ hét: "Đánh cho tôi!"
Ở nơi này Khâu Hạo Vũ đã sớm đợi đến chịu không nỗi phiền muộn, theo từng trận tiếng súng, lập tức đứng dậy nhắm ngay sáu người phía trước đến giờ vẫn không có quay đầu lại.
‘rầm rầm rầm! ’
"Đáng chết, phía sau có người!"
Kẻ địch bắt đầu quay mũi nhọn, dồn sức đánh đám người xuất hiện đột ngột.
Salsa thấy bên trái cũng đã khai chiến, lấy ra móc câu bên hông trước đó chuẩn bị xong, nhắm ngay cành cây ném đi, nấm lấy dây thừng, mủi chân lướt đi, cả người di chuyển trong không trung, kẹp lấy khẩu súng dài 1 thước nhắm ngay đám người ở lùm cây rậm rạp nơi xa nhanh chóng bắn càn quét.
"Một lúc nữa các người qua bên kia, hai người các cậu. . . . . ." Một người đàn ông nào đó vẫn còn đang phân công cảm thấy trước mắt có một bóng người xinh đẹp xẹt qua, cuối cùng nổi lên tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, theo ánh mắt của bọn thủ hạ đang kinh ngạc đến ngây người, giống nhau hóa đá tại chỗ.
‘Rầm rầm rầm! ’
"A. . . . . . Nôn. . . . . . Ưmh!"
Căn bản một viên đạn một đầu người, viên viên ngay giữa ót, mặc kệ góc độ chênh chếch như thế nào, mẹ nó, thật đúng là để cho cô bắn trúng.
Thậm chí Khâu Hạo Vũ đã quên cứu viện, rũ tay xuống, nhìn cô gái vừa di chuyển ra phía trước vừa nổ súng, chuyện này. . . . . . Thiệt hay giả? Hình ảnh này trên TV mới có chứ? Ngắn ngủn một phút, ngã xuống hơn ba mươi người, vào lúc này Khâu Hạo Vũ mới sợ hãi nghĩ, cũng may cô gái không biết ta đã giết đứa bé của cô, nếu không. . . . . .
Càng nghĩ càng sợ, đây là người sao? Cũng không cần nhắm ngay sao?
Salsa di chuyển đến trên một cây đại thụ, điều chỉnh góc độ súng, nghiêm túc hướng về phía đám người còn ở trước, con ngươi không nhiệt độ nheo lại, lần nữa bắn càn quét một lúc.
Đám người Khâu Hạo Vũ cứ như vậy đi theo sau, mới vừa thấy con mồi muốn bắn thì đối phương đã ngã xuống, a Thông xoa xoa gương mặt: "Một mình cô ấy cũng có thể giải quyết, còn nói chúng ta tới làm gì?"
"Cậu ngu à? Cô ấy chú ý bên kia được sao? Cho dù bắn súng như thần, cũng không có nghĩa là cô ấy có thể chống đỡ được trước sau giáp kích!"
"Chậc, chậc, chậc, cuộc đời tôi xem như là tăng thêm kiến thức, các người nói Phi Vân Bang là bang hội nhỏ như vậy, tại sao có thể giữ loại người như thần này hay sao?"
"Quá trâu bò, các người nhìn xem, thật sự là một cái trán một lỗ thủng, không sai lệch, là thế nào làm được?"
"Anh Hạo, thật ra nếu cô ấy thích anh, vậy anh cưới cô ấy là được rồi, tuyệt đối không thua thiệt!"
"Đúng vậy a, đáng tiếc cô ấy xem trọng không là tôi!"
Rõ ràng dưới tình huống nguy cơ trùng trùng, mọi người lại tụm chung một chỗ tán gẫu, biết là chém giết, nhưng không biết còn cho rằng đang đóng phim đấy.
Khâu Hạo Vũ mím môi, đây rốt cuộc là cô gái như thế nào? Quá bất ngờ, nhớ tới mới vừa nói cái gì muốn cô đừng gây cản trở, mất mặt! Người ta không nói đó là khiêm tốn, đều nói chó cắn người thường không sủa, thật vô cùng chính xác!
Đi theo nửa ngày, dứt khoát đều ngồi xuống hút thuốc lá, để một mình cô biểu diễn là được, a Thông lắc đầu nói: "Mất mặt a, chúng ta một đám đàn ông bại bởi một cô gái, chuyện này tốt nhất không nên truyền đi!"
Không biết nguy hiểm đang phủ xuống, trước có sói, sau tất nhiên có hổ, ba người đàn ông giẫm trên thi thể anh em trong nhà, oán độc trừng mắt về phía đám người kia, lúc này còn có tâm tình hút thuốc lá? Từ từ giơ súng lên, một người nhắm vào một người.
Salsa nghĩ đến cái gì, nghiêng đầu nhìn về phía ba họng súng phía sau cây, Tại sao Tiểu Bát không cẩn thận như vậy? Nhắc nhở đã không kịp rồi, lúc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên bắn ra.
Khâu Hạo Vũ đang muốn lật người tránh khỏi đường đạn bắn trúng chỗ yếu hại, ‘rắc’ một tiếng, hai đường đạn chạm vào nhau trong không trung, bên cạnh cũng đã ngã xuống hai người anh em, cắn răng căm tức lăn hướng nơi xa, sau khi thấy rõ ba người kia, trong mắt hiện ra khát máu, ‘rầm rầm rầm’ hợp với ba phát đạn, mặc dù không chính xác so với cô gái nhưng có thể khẳng định trái tim của kẻ địch đã nổ tung.
"Ưmh!"
Ba người che ngực, hai mắt trợn ngược, bất tỉnh nhân sự.
Cánh tay Salsa tê rần, đáng ghét, trúng đạn, không để ý kiểm tra, tiếp tục mở đường ra phía trước.
"Ma Tử, sao rồi? Lộ Băng, cậu đi bên kia, không được để cho Chu Thạc chạy!" Trình Thất kéo Ma Tử ngã xuống, sờ bàn tay đầy máu tươi, đau xót hỏi: "Như thế nào?"
Ma Tử che bên eo ứa máu: "Không trúng chỗ hiểm!" Lau mồ hôi chảy ra, lật người tiếp tục liều vật lộn đọ sức.
Vốn là khe núi vắng ngắt, trong phút chốc khói lửa cuồn cuộn, chim muông hoảng hốt bay tán loạn khắp nơi, dường như Thần chết đứng giữa không trung, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị lấy đi những hồn phách tham lam.
Lộ Băng kéo Đông Phương Minh và Tiểu Lan, tất cả đều ở đây nhưng phát hiện có gì không đúng, Tiểu Lan nói trước: "Bên ngoài cũng có tiếng súng, tôi có thể xác định, bên ngoài có tiếng súng!"
Trình Thất đã sớm nghe được: "Là Salsa, ngoại trừ con bé, không ai có bản lãnh bắn súng vang lâu như vậy? Hơn nữa dường như con bé tìm cứu binh, tôi sợ con bé báo cảnh sát!" Con bé ngốc này cái gì cũng có thể làm được.
"Mặc dù tuổi cô ấy chưa lớn, nhưng chị không cần xem cô ấy như đứa bé, tôi tin tưởng cô ấy!" Đông Phương Minh vừa nói vừa đứng dậy nhắm ngay tảng đá phía đối diện bắn một phát, rồi ngồi xổm xuống.
Những người này quả nhiên không đơn giản, đánh lâu như vậy mới ngã xuống hai ba tên, mà bên này bọn họ đã chết không dưới năm người rồi, nếu không phải Chú Phùng và Lưu Nghĩa ngăn lại ở lối ra vào, sợ rằng người sớm mang theo hàng chạy trốn, lần này Chị Thất quá mức khinh địch,, cũng may Salsa ngăn ở bên ngoài, nếu không mọi người thật phải đến diêm vương điện báo cáo.
Không phải Trình Thất suy nghĩ lung tung, chủ yếu là con bé kia tìm cứu binh từ nơi nào? Cô cũng không cảm thấy cô có bạn bè khác, dĩ nhiên, chỉ cần không phải là Khâu Hạo Vũ hay Lạc Viêm Hành cô cũng có thể tiếp nhận, nhất định là Lạc Viêm Hành biết có nguy hiểm cho nên dẫn người tới, hoặc là người của Khúc Dị bố trí.
"Anh Chu, không xong, bên ngoài dường như đánh nhau!"
"Bọn họ còn có chiêu phòng thân!"
Không đợi Chu Thạc nổi điên, một người đàn ông cả người đầy máu tươi tránh thoát làn đạn như mưa rơi ngoài cửa, ngã xuống trong ngực Chu Thạc: "Bên ngoài. . . . . . Bên ngoài có . . . . . . Kẻ điên, hơn 50 người, tất cả đều ngay giữa ót, kẻ điên. . . . . . Kẻ điên. . . . . ." Dứt lời, nhắm mắt ngã xuống.
"Anh Chu, bên ngoài đã toàn bộ thất bại, đột nhiên xuất hiện rất nhiều cao thủ. . . . . . Bọn họ đã tới!" Người đàn ông để xuống điện thoại di động, đần độn nhìn ngoài cửa xông tới chừng mười người, cầm đầu lại là một cô gái, mắt thấy đối phương nhắm ngay điện thoại của mình, không nói hai lời, trực tiếp vứt bỏ.
Quả nhiên, một giây kế tiếp, điện thoại di động ném trong không trung còn chưa rơi xuống đất liền chia năm xẻ bảy.
Cánh tay trái của Salsa đã bị máu tươi nhuộm đỏ, bất chấp tất cả, nhìn thấy người đàn ông tóc húi cua móc điện thoại di động, chị đã nói, đây là muốn viện binh, người xã hội đen thì không sao cả, nhưng cảnh sát quyết không cho phép, cho nên dù muốn hay không, sau khi nấp tại đống đá, tàn nhẫn bắn ra.
‘ ầm! ’
Bàn tay Chu Thạc tê rần, viên đạn cứ thế xuyên qua lòng bàn tay, bắn vỡ nát máy bộ đàm duy nhất.
Người đàn ông mới vừa
rồi ném điện thoại di động nghĩ thầm, cũng may anh ta thông minh, nếu không bàn tay này đừng có nghĩ tới nữa, kẻ điên, quả thật là biến thái, phải biết lúc này anh Chu được mọi người bảo vệ ở chính giữa, nhưng mẹ nó, cô ta cũng có thể bắn tới? Nếu là cái ót thì……
Khâu Hạo Vũ không có phân tâm để ý đến Salsa mà lạnh lùng nói: “Chu Thạc, ông đã bị bao vây rồi, núi xanh còn đó, sợ gì không có củi đốt, thức thời bỏ vũ khí xuống, nếu không ông cũng thấy đấy, mười phút, phía ngoài hơn một trăm hai mươi người của ông đã thất thủ, ông còn nhất định muốn tiếp tục sao?”
Cả người Chu Thạc cũng lọt vào trạng thái sợ hãi, Khâu Hạo Vũ? Tại sao anh ta lại ở chỗ này? Lô hàng này là của Long Hổ? Đây là một thu hoạch thật lớn, đã sớm có bất mãn với bang hội, cho dù anh ta có quốc gia làm chỗ dựa, một khi có cơ hội, quyết không thể giữ lại. Hàaa…! Long Hổ buôn bán thuốc phiện, tin tức này làm ông ta kích động đến cả người cũng bắt đầu run rẩy, lập tức đem súng ném ra ngoài, giơ hai tay lên cười nói: “Tôi tưởng là ai chứ, thì ra là Khâu Hạo Vũ tiếng tăm lừng lẫy, không trách được Trình Thất phách lối như thế, quả thật có tiền vốn để phách lối!”
“Mẹ kiếp, ông thả cái rắm gì đó, chuyện này không có quan hệ với anh ta!” Trình Thất cau mày, trước đó không biết Salsa thật sự tìm Khâu Hạo Vũ, Khâu Hạo Vũ này ngu ngốc sao? Xem như anh ta tới hỗ trợ, cũng không thể hiện thân chứ? Đây không phải là đưa nhược điểm cho đối phương bắt sao? Trở về Lạc Viêm Hành tìm anh ta tính sổ còn chưa tính, vấn đề cuối cùng sẽ truy cứu đến Khúc Dị, vừa giành đi tới vừa lạnh lùng nói: “Mặc dù tôi không biết tại sao anh ta tới đây nhưng tôi cũng không dám bôi nhọ lên mặt Lạc Nhị gia, mặc kệ ông tin hay không, chuyện này không có quan hệ đến Long Hổ!” Giải thích thế này không phải vô ích sao?
“Ha ha!”
Quả nhiên, người đàn ông cũng không tin tưởng.
Bây giờ Khâu Hạo Vũ mới hiểu được, quả nhiên anh ta chỉ thích hợp chờ đợi tại căn phòng bí mật: “Trình Thất, hi vọng sau chuyện hôm nay, chúng ta ai đi đường nấy!”
“Chuyện này chúng tôi vốn không muốn truy cứu nữa, tôi thấy chính anh có tật giật mình chứ?” Trình Thất chê cười, nếu không phải chột dạ, tại sao Salsa vừa gọi đã chạy tới?
Một người đàn ông nào đó quẫn bách: “ok ok , tôi chột dạ, trong lòng tôi lo lắng, như vậy được chưa?”
Chu Thạc càng nghe càng hối hận, sớm biết vậy đã không ném súng, không phải Long Hổ làm? Không, nhất định là Long Hổ buôn bán thuốc phiện, Lạc Viêm Hành cũng không phải là quốc tịch Trung Quốc, ở trong nước buôn bán ma túy, đó chính là đang gieo họa cho