Lộ Băng hơi xúc động, kê vào lỗ tai nói: "Có anh ở đây, không có việc gì!"
Vào lúc này, tại lối ra vào nơi đám bắp xa xa, vốn nên ở trong biệt thự nghỉ ngơi, Salsa cầm lên Ống Nhòm nhìn về phía lối ra vào hai bên đồi tỉ mỉ suy nghĩ, càng nhìn vẻ mặt càng chìm xuống, những bụi cỏ thỉnh thoảng lay động cho cô biết, số lượng người không dưới một trăm, chị đi vào lâu như vậy cũng không ra ngoài, mặc dù không nghe thấy súng vang lên nhưng chỉ sợ cũng dữ nhiều lành ít.
Nơi này là lối ra duy nhất, nếu đám người Ma Tử lao ra từ nơi này đều sẽ bị vây chặn, mặc dù có thể thu vào cả hai thứ tài tiền và hàng nhưng tổn thất vẫn nặng nề, ai sẽ chết? Ma Tử? Hay Lộ Băng? Hay là anh Đông Phương Minh? Không không không, cho dù là ai cô cũng không thể nào tiếp nhận được.
Cỡ nào khát vọng lúc này cô có thể một mình đơn độc tiêu diệt những kẻ ẩn nấp, cô không phải thần, cho dù bắn súng chính xác đi nữa cũng chỉ có nắm chặt tiêu diệt được một bên, một bên kia nghe được động tĩnh có thể sẽ hư chuyện tốt của chị, gấp chết cô rồi, phải làm sao mới có thể diệt trừ hai bên trái phải đây?
Lấy điện thoại di động ra cố gắng tìm ra mấy cứu binh, cũng không một người nào rỗi rãnh, chỉ biết một mình Tiểu Bát lại không cách nào liên lạc được, Tiểu Bát. . . . . . Đúng rồi, Tiểu Bát là Khâu Hạo Vũ, ít nhiều gì Khâu Hạo Vũ vẫn biết, vừa đi về phía bờ ruộng vừa trực tiếp bấm 114: "Giúp tôi tra số điện thoại của Long Hổ hội một chút. . . . . .!"
‘Cô vui lòng chờ một chút, mời chờ! ’
Thật có thể tìm được? 114, quả nhiên thần kỳ, buồn bực nghe điện thoại chính là một cô gái lễ tân : "Làm phiền cô chuyển điện thoại cho Khâu Hạo Vũ, tôi đang có việc gấp tìm anh ấy !"
‘Thật xin lỗi! Xin hỏi cô có chuyện gì? ’
"Cô đừng xía vào, mau chuyển cho anh ấy!"
‘Tiểu thư, thật xin lỗi, cô không nói rõ, tôi không cách nào liên lạc giúp cô! ’
Salsa luống cuống, làm thế nào? Có thể nói sao? không thể nói, đang lúc đối phương muốn cắt đứt mới nói: "Như vậy đi, cô nói có một cô gái tên Salsa tìm anh ấy, có thể không?"
‘Chuyện này. . . . . . xin cô chờ một chút, không cần gác máy, tôi sẽ chuyển cho cô!’ Tên Salsa này Long Hổ ai mà không biết? Hơn nữa chỉ là chuyển tiếp một chút, không tiết lộ mã số, không có gì đáng ngại chứ?
Trong căn phòng bí mật đang hoạt động gân cốt, Khâu Hạo Vũ tùy ý cầm điện thoại di động lên, không kiên nhẫn nói: "Ai cho cô chuyển?" Không đuổi việc cô là không được, không biết hôm nay rất bận rộn sao ?
‘Tiểu Bát, cứu mạng, rất nhiều người, rất nhiều người xấu. . . . . . ’
Giọng cô gái mang theo chút vui mừng, lại rất nóng nảy, nghe được hai chữ ‘cứu mạng’, Khâu Hạo Vũ buông xuống tay tạ, trên thế giới này, có thể gọi anh ta là Tiểu Bát có mấy người? Cũng chỉ có một người như vậy, nheo mắt đứng thẳng người: "Xảy ra chuyện gì?" Giữa hai lông mày có chút lo lắng, hoàn toàn quên ân oán thường ngày.
Bộ dạng Salsa muốn khóc lên: "Nơi này có rất nhiều người xấu, bọn họ muốn giết chúng tôi, chị đã tiến vào, bên ngoài mai phục thật là nhiều người, làm thế nào? Anh có thể giúp tôi tìm mấy người tới đây không? Biết nghịch súng là được! Tôi. . . . . . Tôi không dám tự mình đi ra, sợ đập cỏ động rắn!"
Khâu Hạo Vũ nghe như rơi vào trong sương mù, nhưng có người muốn giết bọn họ, nếu không đồng ý, cô gái này thật sự có thể một mình xông vào, làm anh ta trừng lớn con ngươi: "Cô đừng nói nữa, ở nơi nào?"
"Tôi cũng không biết nơi này là nơi nào, đám bắp, khe núi, bên trong mai phục rất nhiều cảnh sát, tôi nhớ ra rồi, nơi này là cái gì. . . . . . Vịnh gì. . . . . ." Salsa dùng sức vỗ cái ót, rốt cuộc là vịnh gì? Gấp chết cô rồi, không nghĩ ra, làm thế nào? Hai hàng lệ vừa chảy xuống. . . . . .
‘Vịnh Sa Gia? ’
"Đúng, đúng, đúng!" Con ngươi sáng lên, cố gật đầu: "Chính là Vịnh Sa Gia, tôi ở tại đám bắp bên ngoài khe núi, nơi này có một bờ ruộng, còn có mấy gốc cây. . . . . ."
Khâu Hạo Vũ liếc mắt: "Không phải cô ta rất tự tin sao? Đem tiền cho cảnh sát, lấy hàng đi, điểm này cô ta cũng không làm được?" Vậy còn lăn lộn cái gì? Chỉ cần dùng chút mưu kế, không phải lộ ra sao? Đừng nói cho anh ta, còn không đấu lại vài tên cảnh sát có thân phận nằm vùng không thể ra ánh sáng !
"Nhưng chị không muốn giao tiền, còn muốn lấy hàng, điều này đã chọc giận bọn họ!" Cho nên mới lo lắng như thế.
"Cái gì?"
Quả nhiên, người đàn ông cất tiếng kêu đinh tai nhức óc, Salsa giống như đứa trẻ làm sai chuyện gì, nói lầm bầm: "Là như vậy!"
"Đáng chết!" Khâu Hạo Vũ vừa đứng dậy sải bước ra khỏi phòng, vừa gầm nhẹ: "Cô ở nơi đó chờ tôi, ngàn vạn lần không được xông vào, nếu không hài cốt cũng không còn biết không? Tôi đến ngay!" Trình Thất chết tiệt, muốn tiền không muốn mạng rồi, cô muốn chết thì chết, cần gì lôi kéo nhiều người chôn theo như vậy?
Đến cửa chỉ vào chừng mười người nói: "Mấy người các cậu lập tức đi theo tôi!"
"Anh Hạo, đã xảy ra chuyện gì?" Chừng mười người vẫn không hiểu ra sao, nhưng nhìn bộ dáng là muốn đi liều mạng, vẫn ở trong ổ, muốn ra ngoài trút giận sao, không phải đi tìm Phi Vân Bang báo thù chứ? Nhìn dáng dấp rất giống.
Khâu Hạo Vũ lười phải giải thích với bọn họ, xoay mình vọt lên xe chạy thẳng ra đường cái, sau khi xông qua vô số đèn đỏ, rốt cuộc chạy ra khỏi nội thành, một đường chạy thẳng, lúc này mới không hiểu xoa xoa huyệt Thái Dương, anh ta khẩn trương như vậy làm gì?
"Đúng vậy a, tại sao mình khẩn trương làm gì? Đám người kia bình thường làm nhiều việc ác, hôm nay nên chết sớm đào thai sớm !" Tốt nhất không chừa một mống, vả lại đến lúc đó vui vẻ nhất chính là anh ta, ai bảo bọn họ làm nhục anh ta, đáng đời, tốt nhất trước cưỡng dâm, sau giết bỏ, chết không có gì đáng tiếc. . . . . .
Trong lòng nguyền rủa vô cùng ác độc, rốt cuộc chờ sau khi nghĩ thông suốt, phát hiện đã đến mục tiêu không biết lúc nào, khóe miệng giật giật, vừa xuống xe chạy về phía đám người vừa bị mình chửi rủa coi thường, thôi, xem như đến trả cho cô gái kia món nợ, từ đó nay sau không còn liên quan!
Salsa vẫn còn đang dùng ống nhòm quan sát, bén nhạy nhận thấy có người đến gần, kêu lên một tiếng, quay đầu nhìn lại, vui vẻ nói: "Tiểu Bát, anh tới thật?"
Khâu Hạo Vũ nâng trán, không có suy nghĩ nhiều, cũng ngồi xổm xuống, tức giận đoạt lấy ống nhòm, một lúc sau nghiêng đầu hỏi: "Nếu như tôi không đến, có phải cô sẽ xông vào hay không?"
"Ngoại trừ bọn họ ra, tôi chỉ biết anh...anh không đến, tôi đương nhiên phải đi vào cứu bọn họ!" Cái này còn phải hỏi sao?
Bộ dáng cô gái bất chấp khiến người đàn ông rất bất mãn: "Vậy cô có biết có thể cô đi vào cứu bọn họ thì cô sẽ chết hay không?"
Salsa gật đầu: "Tôi biết rõ a, nhiều người như vậy rất khó sống!"
Một người đàn ông nào đó nghe như vậy dở khóc dở cười, tại sao làm cho anh ta giống như rất không có nghĩa khí? Hít sâu một hơi vẻ mặt âm trầm: "Một lúc nữa cô theo phía sau chúng tôi, nhưng tôi nói cho cô biết, ở bên trong kia là người của cô, lúc không có chuyện gì làm không cần gây cản trở biết không?" Trực tiếp bỏ lại nơi này không yên tâm, mang theo đi, nhìn thế nào cũng giống như con riêng.
Aiz! Oan nghiệt, nếu như lúc ấy anh ta không có trèo lên người cô, như vậy sẽ không có chuyện của đứa bé, nếu như không có chuyện của đứa bé, anh ta cũng sẽ không thiếu chút nữa bị thân bại danh liệt, càng sẽ không gặp phải loại hung hiểm này, quả nhiên phụ nữ đều là động vật phiền toái!
Còn xông vào cũng nghi ngờ cô nhóc này có thể giơ khẩu súng lên được hay không, ngu ngốc!