tôi vẫn không hiểu tại sao đối với anh ta, cô có thành kiến lớn như vậy? Anh ta làm chuyệb có lỗi với cô sao? Ngược lại còn nhiều lần giải cứu chúng ta trong nước sôi lửa bỏng, mắng mấy câu? Nói thật dễ dàng, đừng quên dù sao anh ta cũng là người đứng đầu một đường, động một chút là bị gọi đi dạy bảo, vả lại sau này còn sẽ tiếp tục cho chúng ta buôn bán, mỗi lần đều mắng mấy câu, cô cho rằng người ta da mặt dày giống như chúng ta sao? Người đàn ông tình nguyện bị thọt một đao cũng không nguyện ý bị cấp trên dạy bảo hiểu không? Cô nghĩ sau này anh ta có mặt mũi nào nhìn thủ hạ?"
Nếu là bọn họ thí nói gì, từ nhỏ quen vô liêm sỉ, nhưng Khúc Dị thì khác, Long Hổ sẽ có khối người muốn thế chỗ anh ta, mặc dù Khúc Dị không nói gì, nhưng bọn họ cũng không thể qua sông rút cầu chứ? Chỉ là để được Lạc Viêm Hành đồng ý, người đàn ông kia vốn là muốn thu tóm Phi Vân Bang, 100% sẽ đáp ứng, có đi hay không cũng giống nhau, vì sao không đi?
"Đúng vậy, không đi lên tiếng chào hỏi, Lạc Viêm Hành sẽ hiểu lầm, lại tiếp tục dạy bảo cậu ta, không phải vong ân phụ nghĩa sao? Khúc Dị người ta không để cho chúng ta đi gặp Lạc Viêm Hành, là suy nghĩ đến chúng ta mới vừa cùng Khâu Hạo Vũ kết thù kết oán, quả quyết không chịu đi nói tốt, người ta đều suy nghĩ cho chúng ta! Chúng ta thì không thể làm chút gì cho cậu ta sao?" Chú Phùng cũng cảm thấy Ma Tử lần này quá không hiểu chuyện.
Ma Tử thấy tất cả đều phản bội, hung hăng nắm quyền: "Ý của các người là thế nào? Đều cảm thấy anh ta tốt đúng không? Chẳng lẽ các người không nhìn ra anh ta có mưu đồ khác sao?"
"Đúng vậy, có mưu đồ khác, không phải anh ta mưu đồ cô sao? Ma Tử, tôi cảm thấy, chuyện này cô nên thấy may mắn mà không phải châm chích anh ta, nếu như anh ta thật sự vừa thấy đã yêu với cô, cô không động lòng sao?" Lộ Băng nói xong cũng vội vàng che miệng lại, tại sao cũng cảm giác lời này đều là nghĩa xấu, nhưng sự thật chính là như thế, dáng dấp Khúc Dị người ta không xấu xí chứ? Tướng mạo đường đường, khí thế, người cao to, còn khỏe mạnh, chẳng lẽ Ma Tử cảm giác mình là tiên nữ xinh đẹp sao?
Dù sao Ma Tử và Khúc Dị thật sự có thể ở chung một chỗ, nhìn thế nào cũng là Ma Tử nhặt may mắn thật lớn.
Ma Tử làm sao không tự biết rõ điểm này? Trước kia không phải dáng dấp của mình không chịu nổi nên đã ly dị, ngay cả xem bói đều nói chồng tương lai của cô nhiều lắm chỉ là người hơn 40 tuổi đã có đứa bé, làm sao đột nhiên có thể xuất hiện một người đàn ông tới lấy lòng cô? Lại là một người muốn tiền có tiền, muốn địa vị có địa vị?
"Chị Ma Tử, tôi cũng cảm thấy anh Khúc rất tốt, nếu là tôi, nhất định gả cho anh ta!" Tiểu Lan vô cùng hâm mộ chắp tay trước ngực, mới vừa nói xong, đầu bị vỗ một cái, nghiêng đầu trợn mắt nhìn Lộ Băng một cái, thấy vẻ mặt người đàn ông tối tăm liền cười cười: "Tôi chỉ tùy tiện nói một chút thôi!"
Lúc này Lộ Băng mới dễ chịu hơn một chút.
Trình Thất nhìn thấy chuyện này rất rõ ràng, người nào đặc biệt nói gì thỏ không ăn cỏ gần hang? Hai người này có tình ý với nhau lúc nào? Che giấu thật tốt, không muốn nói, cô cũng không hỏi nhiều đến chuyện tình cảm của thủ hạ, ngoại trừ Salsa, những người khác không tới phiên cô để ý tới, chỉ cần không dính vào, chỉ hi vọng mỗi người đều có kết thúc tốt đẹp.
"Vậy cô gả cho anh ta là được!" Ma Tử mặt đen lại phun ra một câu như vậy, xoay người đi về phía cửa.
Tiểu Lan hơi mím môi, hút hút lỗ mũi, cô có nói sai sao? Không phải ai cũng đều nói như vậy sao? Tại sao cô ấy không cãi với bọn họ? Khi dễ cô là người mới tới sao?
Lộ Băng cũng không nghĩ Ma Tử sẽ không cho mặt mũi, vỗ vỗ bả vai Tiểu Lan, là giúp Tiểu Lan hay giúp Ma Tử? Giúp Tiểu Lan, không phải mọi người nói anh ta thấy sắc quên bạn sao? Giúp Ma Tử? Rõ ràng Tiểu Lan vì tốt cho cô ấy. . . . .
"Ma Tử, nói xin lỗi!"
Trình Thất vẫn im lặng không nói, lười biếng dựa vào thành ghế, móc ra bao thuốc lá đặc biệt đến nay cũng chưa hút xong, thấy cửa bị kéo ra, vừa phun ra khói mù vừa nói: "Đừng để cho tôi nói hai lần!" Thật hoài niệm, đột nhiên phát hiện đã thật lâu không có hút thuốc lá, vốn không nghiện thuốc lá, cũng chỉ có lúc trong lòng phiền muộn mới đốt một điếu.
Tiểu Lan không ngờ Trình Thất sẽ ra mặt cho cô, cảm động, lắc đầu một cái: "Thôi đi, có thể là tôi không biết ăn nói!"
"Hiện tại tâm trạng của cô ấy không tốt, tôi cũng không để ý!" Lộ Băng cũng không sao cả, nhún vai.
Trình Thất búng tàn thuốc lá, không cho từ chối: "Vấn đề nguyên tắc!"
Nói cách khác, hôm nay chuyện này không xong.
Ma Tử nắm chặt tay cầm cửa, vẫn thật không dám đi, kể từ khi đi theo Chị Thất, vẫn là lần đầu tiên để cho cô ở trước mặt mọi người nói xin lỗi người khác, suy nghĩ lại, có lẽ thật sự cô quá nhạy cảm, Tiểu Lan vì bang hội, trở thành đối tượng vĩnh viễn bị cảnh sát truy nã, vì một chút chuyện không đáng chơi cứng, tương lai chắc chắn sẽ hối hận.
"Chúng tôi vẫn xem cô như anh em!" Đông Phương Minh rất là thất vọng nhìn bóng lưng cô gái: "Cô nghĩ rằng chúng tôi đang tìm khổ cho cô sao? Tôi thật sự cảm thấy Khúc Dị không tệ, mặc dù không biết tại sao cô ghét anh ta như vậy, nhưng chúng tôi thật lòng hi vọng có một người đàn ông tốt đứng ở bên cạnh cô, trong mắt của anh ta chỉ có một mình cô, đừng nói với chúng tôi dáng dấp Khúc Dị không tốt, so với anh ta, cô còn mạnh hơn!"!"
Ma Tử không đi nữa, Tiểu Lan cả gan gật đầu: "Mặc dù tôi chưa từng yêu đương, nhưng có chút bản lãnh nhìn đàn ông, Khúc Dị này cũng không phải là loại người đứng núi này trông núi nọ!"
"Cô phải biết, chúng tôi nói ra những lời này thì cũng gánh vác trách nhiệm, ngộ nhỡ một ngày nào đó anh ta phản bội cô, chúng tôi cũng có tội!" Lộ Băng thở dài, tại sao cô không hiểu? Làm như mọi người hại cô.
Sắc mặt Trình Thất có chút khó coi: "Nói xin lỗi!"
Ma Tử hít sâu một hơi, ba chữ ‘Thật xin lỗi’ không làm sao mở miệng được, quay lại nhìn Tiểu Lan gãi gãi cái ót: "Lúc đầu tôi cũng cảm thấy anh ta thật không tốt, dáng dấp giống như con gấu, trải qua lần này, tôi thừa nhận anh ta và bọn người Khâu Hạo Vũ không giống nhau, đúng là lựa chọn không sai, nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . . Các người thật sự xác định anh ta . . . . . . Yêu thích tôi sao?" Bất lực nhìn về mọi người.
Một câu nói làm cho mọi người không cách nào phản bác, bởi vì trong lòng bọn họ, tình yêu định nghĩa giống nhau, tình cảm vừa thấy đã yêu không cách nào duy trì, chỉ có thật sự hiểu rõ, cả hai bên đem tất cả khuyết điểm xem thành ưu điểm, ở chung một chỗ mới muốn yêu, hai người kia gần như chưa từng quen thân, làm sao hiểu rõ? Làm sao biết khuyết điểm hai bên?
Huống chi, đối với Khúc Dị bọn họ cũng không quá quen thuộc, tỷ như nhà anh ta có mấy miệng ăn, bình thường anh ta thích làm những thứ gì? Quan trọng nhất là có khuynh hướng bạo lực hay không? Sau khi Ma Tử ly hôn, chán ghét nhất đúng là người đàn ông đánh phụ nữ, bọn họ làm sao không biết.
Tiểu Lan buồn bực nói: "Tôi đương nhiên không xác định, nhưng tình cảm không phải phải từ từ xây dựng sao? Cô cũng không cho mình một cơ hội xây dựng, làm sao biết không thể? Hơn nữa, tôi cũng không biết cô có yêu anh ta hay không, tình yêu cũng không phải vừa bắt đầu hai người liền yêu nhau, quá trình bình thường là một bên có ý trước, sau đó theo đuổi, đối phương đón nhận thì mới bắt đầu nói chuyện, nếu thích hợp dĩ nhiên ở cùng một chỗ, nếu như cô không cho anh ta một cơ hội, như vậy thì 100% không thể nào!"
"Chúng tôi chỉ nói anh ta và cô không tệ, không hề yêu cầu cô nhất định phải ở bên anh ta, sau này cô phát hiện cô không thích anh ta, chúng tôi cũng sẽ ủng hộ cô!"
"Cho anh ta một cơ hội, cũng là cho chính mình là một cơ hội!"
"Tình cảm không phải từ một phía!"
Anh một lời, tôi một câu, làm cho Ma Tử có chút dao động: "Nhưng nếu kết quả là tôi. . . . . . Nguyện ý, anh ta lại không muốn. . . . . ."
Đông Phương Minh lắc đầu một cái: "Vấn đề này phải dựa vào chính cô, ít ra anh ta thật sự không ngại bề ngoài của cô, người đàn ông muốn phụ nữ chỉ đơn giản là chăm sóc cuộc sống ăn uống thường ngày của anh ta. . . . . . Đúng rồi, nghe nói Khúc Dị này từ nhỏ không được người nhà đối xử tử tế, từ nhỏ đã tự thân tự lực giặt quần áo nấu cơm, làm việc nhà, hôm nay trong nhà có người giúp việc, điều này cô có thể kiểm tra, hơn nữa muốn vui vẻ, thỉnh thoảng làm nũng một chút. . . . . ."
Trình Thất cười lạnh: "Ý tứ của cậu là không biết nấu cơm, không biết làm nũng, sẽ không người muốn?"
"Chuyện này. . . . . ." Đông Phương Minh quẫn bách, lui lại một bước, tại sao lại đạp trúng thuốc nổ rồi?
Ma Tử nhìn thấy Trình Thất tức giận như vậy, nhất thời phì cười: "Được rồi được rồi, Tiểu Lan, mới vừa rồi thật xin lỗi, Tôi cũng không phải giận cô, tôi chỉ là cảm thấy mọi người không sợ tương lai tôi bị vứt bỏ sao? Bây giờ nhìn mọi người nói như vậy? Tôi biết rõ phải làm như thế nào? Đúng vậy, sao cho không cho mình cơ hội? Khúc Dị.... Khúc Dị.... mặc kệ có được hay không? thì một lần cũng không sao. Xem như là tiêu khiển đi..
Về phần có bị thương hay không? Cả đời người, ai lại không từng bị thất bại tình cảm?"
Cái này đúng rồi, tôi không hy vọng mọi người tranh cãi, bởi vì chúng ta là người một nhà, không nên lấy bộ dang đối phó kẻ địch đối phó với người của mình. một cô gái nào đó vứt bỏ tàn thuốc, cô nói không quan tâm chuyện có thể nấu cơm và làm nũng hay không, nói như vậy, chỉ để cho Ma Tử một bậc thang leo xuống, số cô là nấu cơm sao? Có gặp ai muốn làm vua mà cả ngày quây quần ở trong phòng bếp chưa?
Về phần làm nũng, yêu thì ở chung một chỗ, không muốn thì thôi, làm những việc giả tình giả ý có mệt hay không?
"Ừm, mới vừa rồi xin lỗi mọi người rồi." Ma Tử xin lỗi nhìn Lộ Băng một chút, lúng túng khác thường, đổi chủ đề nhìn vào Lộ Băng: "tên nhóc anh ở cùng một chỗ với Tiểu Lan lúc nào?"
Cái gì gọi là ở chung một chung một chổ? Chúng tôi tự do yêu đương!” nếu bị chọc phá, một người đàn ông nào đó cũng không giả bộ, dắt tay bạn gái nói: “Tôi chính thức tuyên bố, từ nay về sau, bạn Tiểu Lan chính là cô gái của Lộ Băng tôi, các người ít đánh chủ ý lên cô ấy biết chưa?” giống như đề phòng nhìn về phía mấy người đàn ông xing quanh.
Gương mặt Tiểu Lan ửng đỏ, đứng dậy theo: “Anh nói bậy gì đó?”
“Tốt, cái tên này, nếu hôm nay Ma Tử không phát hiện, cậu còn muốn lừa gạt tới khi nào? Cùng anhem nói một chút, đến cùng là có chuyện gì xảy ra?”
“Anh là vận cứt chó sao? Tiểu Lan thật là mắt mù mới coi trọng người không nhà, không xe, không có phong độ.” Ma Tử trêughẹo, cuối cùng trong bang cũng có cặp đôi rồi.
Tiểu Lan thấy Lộ Băng không nói được, liền giải vây nói: “Tôi…. Lúc tôi giặc quần áo cho anh ấy phát hiện trong đó có quần lót của anh ấy, sau đó đi trả cho anh ấy, sau đó thì …. đang ở cùng nhau.”
“À?” Ma Tử há hốc mồm cứng lưỡi: “Như vậy sao? Giúp anh ta giặc cái quần lót liền ở cùng nhau.”
Lưu Nghĩa chắc lưỡi hít hà: “Xem ra sau này tôi cũng để lại quần lót.” Tìm được một người vợ cũng không tệ.
Trình Thất xoa một chút mồ hôi lạnh, quần lót cũng để cho người giặc, cậu ta cũng không ngại xấu hổ, lại còn có thể cua được con nhóc, duyên phận thật là kì cục.
“Tôi nói một chút, quần lót của tôi thì tôi vẫn luôn tự tay giặc, lần đó là vô ý vô ý thôi………. Quên đi, nói các người cũng không tin, nói tóm lại, sau này Tiểu Lan sẽ là của tôi đấy, không cho các người khi dễ cô ấy nữa, nếu