cho chúng tôi, anh cũng không cần lo lắng!" Ma Tử thân mật đưa tay vỗ vỗ bụng người đàn ông, ừ, còn tưởng rằng khỏe như vậy, sẽ có bụng bia, không ngờ bằng phẳng như vậy.
Nếu không phải có râu quai nón che giấu, lúc này Khúc Dị nhất định mặt đỏ tới mang tai, đứng lên nói: "Như vậy tôi đi trước, nếu như mọi người đã xác định, lại có bảo đảm, sau này không cần đi nơi khác nhận, trực tiếp tìm tôi là được, trong Long Hổ Hội còn nhiều việc để làm! Hơn nữa nếu xảy ra chuyện, tôi sẽ ra mặt bảo lãnh! Không cần cứng đối cứng."
Trình Thất vô cùng phấn chấn, so với Lạc Viêm Hành mở miệng là ‘nói con số’ còn thích hơn, lòng tin tăng lên gấp bội: "Anh yên tâm, tuyệt đối sẽ không để cho anh thất vọng!" Lăng muội a lăng muội, xem ra tài khoản của cô, chúng tôi còn phải tiếp tục giữ lại dùng.
"Ma Tử, còn không đưa tiễn anh Khúc?" Trình Thất nhìn Ma Tử nháy mắt.
Khóe miệng Ma Tử co quắp, chị cũng quá theo chiều gió đi? Bây giờ đã bắt đầu lợi dụng nhan sắc của cô?
Quả thật Khúc Dị không có từ chối, cảm kích nhìn Trình Thất gật đầu, sau đó xoay người đi.
"Anh Khúc, anh không sợ bọn họ sa lưới sao? Những tài liệu kia cũng sẽ không cho anh có cơ hội bảo lãnh!" Nhị Cẩu Tử liếc Ma Tử phía sau lưng một cái, không phải nói là chị dâu tương lai sao? Chuyện này anh ta đã có kinh nghiệm, sẽ trực tiếp nổ súng tại chỗ.
Sợ, đương nhiên anh ta sợ, nhưng người sống vì cái gì? Chờ người khác bố thí? Anh ta cảm thấy không phải, dựa vào bản lãnh thật sự của mình có được mới là tốt nhất, anh ta tin tưởng bọn họ, đặt mình vào nguy hiểm, một ngày nào đó sẽ đơm hoa kết trái, mới phải đáng giá ăn mừng, đã điều tra ghi chép giao dịch trước đó của đám người kia, căn cứ tác phong của bọn họ, chắc chắn thu hết toàn bộ số tiền, còn phải cho cảnh sát một vố, ha ha! Anh ta sẽ chờ bọn họ bình an trở về.
Hàn Dục xem thường bọn họ, anh ta sẽ không, lạc đà gầy vĩnh viễn hơn ngựa béo, anh ta tin chắc đạo lý này.
Ngay cả đại ca cũng nhiều lần kinh ngạc, chớ nói chi là những cảnh sát kia, căn bản cũng không phải là đối thủ của bọn họ, dĩ nhiên, cũng có 10% không chắc chắn, aiz! Đơn hàng đã giao ra rồi, đều do trước đó anh ta chưa nghĩ ra, hiện tại lại không thể tìm người đi hỗ trợ, anh ta cảm thấy chỉ biết nhìn bọn họ.
Mặc cho số phận thôi.
Ma Tử gãi tai sờ má đi theo ở phía sau, chờ đối phương vào thang máy mới nói: "Đi thong thả!" Giống như chạy trốn đi về phía phòng bệnh.
"Dường như chị dâu đối với chúng ta cũng không thân thiện, anh Khúc, cách anh theo đuổi phụ nữ căn bản cũng không đúng!" Nhị Cẩu Tử chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
Khúc Dị nhún vai: "Cậu thấy ai theo đuổi phụ nữ trong một ngày đã thành công chưa?" Một ngày nào đó, sẽ trực tiếp bắt lấy.
Lạc Viêm Hành đẩy đẩy mắt kính, ngồi trên xe lăn nói với thủ hạ: "Nói đi!"
Khâu Hạo Vũ tỉnh lại trong đầu đều là tất cả hình ảnh đã chứng kiến và tin tức trong màn hình TV cực lớn, trong lòng muốn chết cũng có rồi, quá tuyệt, đáng tiếc không có thuốc hối hận để mua, phải biết loại kết quả này, đừng nói phá thai rồi, chính là nhìn cũng không dám nhìn cô gái kia một cái, không mảnh vải che thân, không mảnh vải che thân. . . . . .
Không còn hơi sức cúi đầu: "Trừ gãy xương đùi, đều là vết thương nhẹ, nghỉ ngơi một hai tháng cũng được rồi!"
"Không phải tôi đã nói cậu, phải giữ quy củ, lần này. . . . . . Quên đi, đi công tác đi!" Thất vọng nhắm mắt.
"Đại ca, tôi cũng bị thương thành như vậy, anh nở lòng nào?" Còn muốn anh ta đi đến căn phòng bí mật quỷ quái kia sao? Nhúc nhích cũng không nhúc nhích được, đến lúc đó đứng lên đi nhà cầu thì làm thế nào? Bảo người khác đi vào? Vậy bí mật quan trọng của anh không phải công bố toàn thế giới?
Lạc Viêm Hành hừ lạnh: "Chẳng lẽ cậu muốn tôi ở trong phòng ngủ còn đeo kính mát đến khi cậu khỏi bệnh mới thôi?"
Khâu Hạo Vũ hung hăng cắn răng, hiện tại thì tốt rồi, trong ngoài không được lòng người, ngay cả đại ca cũng khinh thường anh ta, được rồi, được rồi, không phải là mang thương ra trận sao? Mang khẩu trang và đeo mắt kính, phiền muộn lăn xe cách xa, tận lực tránh khỏi tiếp xúc với mọi người, rất sợ bị người nhận ra, suy nghĩ trong đời anh ta sẽ gặp phải cảnh ngộ này sao?
Căn phòng bí mật. . . . . . từ lâu đã định sẳn, anh ta chỉ thích hợp ở trong căn phòng bí mật, không trách được anh Hành mù mắt, không trách được anh ta là con mắt sau lưng của đại ca, bởi vì có một ngày mặt mũi anh ta hoàn toàn biến mất, đi tới chỗ nào cũng bị người kêu ‘Anh trai oai phong’, anh trai oai phong, ký giả chết tiệt kia, loại biệt hiệu thua thiệt như vậy cô dùng cho được.
Hôm nay nghĩ đến Trình Thất cũng không tức giận được nữa, không thể trêu vào, phải trốn tránh bọn họ sao? Từ nay về sau, đối với Phi Vân Bang phải cách thật xa, nếu còn một lần nữa, anh ta có muốn sống hay không?
Thở dài một tiếng, cuộc sống thật bi ai.
"Phốc, đây không phải là anh trai oai phong sao? Hàn Dục, cậu hỏi anh ta một chút, rốt cuộc đối với chính phủ có bao nhiêu bất mãn? Lại có thể cởi hết đi phản đối người ta. . . . . ."
Khâu Hạo Vũ đang cam chịu, chưa gượng dậy nổi thì tiếng giễu cợt chói tai vang lên, ngửa đầu không còn hơi sức nhìn chằm chằm tên Lưu manh Bạch Diệp Thành bỏ đá xuống giếng, nếu là trước kia, nhất định trực tiếp đá một cái té ngã, dĩ nhiên, hiện tại anh ta không còn tâm trạng: "Tôi thành ra như vậy anh cũng nhận ra được?"
Bạch Diệp Thành thu hồi chế nhạo, cúi người, nghiêm mặt nói: "Cho dù hóa thành tro tôi cũng nhận ra anh!"
Khóe môi Khâu Hạo Vũ giật một cái, chuyển động bánh xe lăn cách xa đất thị phi.
Cười đi, một ngày nào đó các người sẽ cười không nổi, anh em cái gì? Không đi giải cứu anh ta trước, lại tìm mấy người tiểu thương, nếu Long Hổ đích thân ra mặt, có lẽ ít nhiều gì cũng giữ được mặt mũi một chút, chính là mấy người anh em này chấp nhận để cho anh ta phản đối với chính phủ, thật đúng là anh trai oai phong!