n bia, tay kia mở một góc mặt nạ, để lộ chiếc cằm và làn da trắng mịn.
“Cằm của anh rất đẹp….” Thiên Hạ cười và nói với chàng trai bên cạnh. Anh ta uống một hơi rồi lại đeo mặt nạ vào.
“Rất giống với một người mà tôi quen….” Thiên Hạ tự nói một mình, “Anh ấy là một người rất đẹp trai, tôi đã bị lừa bởi vẻ đẹp trai ấy”. Nói xong cô cười ha ha.
Chàng trai liếc nhìn cô, không biết nên nói gì.
Cười một lúc, bỗng nhiên có giọt nước mắt nóng rát chảy xuống, lăn dài trên má. May mà có chiếc mặt nạ nên không có người nhìn thấy cô đang khóc.
Nhưng tất cả mọi người đều hạnh phúc. Châu Cẩn Du kết hôn với Đường Mộc Thục, Khưu Lạc ở bên Trần Giai Vân, Từ Sở cũng gặp được người tốt. Chỉ có mình, chỉ có mình là nhảy như kẻ điên trong đám đông của lễ Carnival, dường như sau khi nhảy rất nhiều vòng có thể quên được những chuyện trong quá khứ.
Cô tưởng rằng thời gian càng trôi qua thì ký ức càng nhạt nhòa, cô sẽ dần quên được Khưu Lạc. Nhưng cô đã sai, muốn quên thì năm năm trước đã quên rồi, sao phải đợi đến hôm nay? Ký ức giống như chất độc trong xương tủy, mỗi khi phát tác khiến người ta đau đớn.
“Chỉ có điều”, Thiên Hạ ngừng một lát, “Tôi đã biết rõ bản chất của anh ta rồi. Tôi bảo anh ta đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa”.
Cô hít gió biển, nén lại cảm xúc trong lòng, cô không muốn mình chìm vào nỗi đau không bờ bến, huống hồ là trước mặt một người lạ.
“Chẳng qua chỉ là một trở ngại nhỏ trong tình yêu mà thôi”. Chàng trai ngồi cạnh tỏ vẻ coi thường.
Thiên Hạ có chút tức giận.
Giọng nói ấy ẩn sau chiếc mặt nạ, tuy mập mờ khó nghe nhưng rất hay. Cô tức giận nói: “Vậy anh gặp trở ngại lớn gì? Nói ra xem nào”.
“Tôi á….” Chàng trai ngừng một lát rồi nói: “Vợ tôi sinh cho tôi một đứa con”.
“Chẳng phải chuyện vui sao?”
“Đứa trẻ đó vì đẻ non nên rất yếu”.
“Có thể nhờ bác sĩ”.
“Nó vừa chào đời vợ tôi đã bị bệnh trầm cảm, về sau dần dần phát triển thành bệnh thần kinh”.
“……Vậy thì anh hãy chăm sóc cô ấy”. Bỗng nhiên Thiên Hạ thấy đồng cảm với người vợ đáng thương ấy.
“Đáng tiếc là cuối cùng đứa trẻ không cứu được, thế là cô ấy phát điên. Tôi không muốn đưa cô ấy vào viện tâm thần nên hàng ngày chăm sóc cô ấy, nhưng bị cô ấy cào, đánh, sau đó tôi đến hiệu thuốc mua băng, băng tay cô ấy”.
Thiên Hạ ngây người không nói gì.
Chàng trai cười, gục vai xuống và nói: “Đừng ngạc nhiên, đó là ý trời”.
“Thế vì sao bây giờ anh lại đến Venice? Không phải chăm sóc cô ấy sao? Hay là…. đưa cô ấy vào viện tâm thần rồi?”
“Vì cô ấy không cần tôi chăm sóc nữa”. Anh ta nói rất mơ hồ, cô cũng không hỏi nữa, trong lòng mỗi người đều có chuyện đau lòng.
“Thiên Hạ”. Có người gọi tên cô từ phía xa.
Thiên Hạ ngẩng đầu lên, thấy Từ Sở tay nâng chiếc váy màu hồng phấn chạy về phía cô, chàng trai mặc bộ trang phục vương tước đi theo sau.
“Cô mua quạt ở đâu vậy? Sao trong nháy mắt đã không thấy đâu?” Từ Sở đến trước mặt cô, giọng nói có chút lo lắng.
“À… tôi mua quạt xong không tìm thấy hai người đâu nữa”. Thiên Hạ giả bộ rất khéo léo, “về sau gặp anh bạn này, cùng anh ta khiêu vũ, uống bia, rất vui”.
“Chỉ có điều không còn sớm nữa”, chàng trai vương tước nói, “tuy rất nhiều người thức đêm, thậm chí ngủ trên đường, chỉ có điều hai cô vẫn nên về nhà sớm một chút. Tôi cũng đi cùng đường, để tôi đưa hai cô về”.
“Được”. Thiên Hạ đứng dậy, nhìn chàng trai ngồi bên hồ, cười và nói: “Anh bạn, hẹn gặp lại, không nên quá đau lòng vì quá khứ bi thương. Những ngày tháng tươi đẹp đang chờ anh ở phía trước”.
“Hẹn gặp lại”.
Trong khúc nhạc Carnival vui nhộn, ba người lên chiếc “Gondola”, dưới ánh trăng lung linh, cảnh nước đẹp như những bức tranh cung đình cổ xưa.
Chàng trai ngồi bên bờ dõi theo họ, đến tận khi không thể nhìn thấy bóng chiếc thuyền nhỏ, anh ta mới bỏ vật trang trí nặng trịch trên đầu, để lộ mái tóc đen nhánh, sau đó bỏ mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng.