Không biết là người nào hô một tiếng, mọi người rối rít giơ chén rượu lên.
Cánh đàn ông hào sảng nâng cốc uống một hơi cạn sạch, đám con gái thì từ từ thưởng thức rượu trái cây trong tay.
Tôi nhìn Hàn Lỗi nâng cốc uống một hơi hết sạch, lòng có chút bận tâm, thứ nhất là lo lắng cho tửu lượng của anh, dù sao uống một hơi hết liền như thế không dễ, thứ hai chính là lo lắng uy lực của thuốc kia…
Vốn là mọi người muốn tan cuộc sớm, nhưng mẹ chồng tôi vì thời kỳ ủ bệnh có liên quan đến công hiệu của thuốc nên sống chết bắt mọi người ở lại lâu hơn chút nữa để “trao đổi tình cảm”.
Bà liên tiếp nhìn đồng hồ, rốt cục cũng ra lệnh một tiếng, mọi người giải tán.
Dưới con mắt ủng hộ cùng nháy nháy liên hồi của mẹ chồng, tôi ngồi vào xe của Hàn Lỗi.
Dọc theo đường đi, ý thức Hàn Lỗi vô cùng thanh tỉnh, ánh mắt cũng rõ ràng mười phần, hoàn toàn nhìn không ra bị hạ dược.
Nhưng đến lúc anh dừng xe lại, gương mặt tuấn tú bất chợt ửng đỏ, thần trí bắt đầu tan rã, cũng liên tục kêu nóng, bộ dáng rõ ràng là bị trúng thuốc.
Oa, tôi nói mẹ chồng tôi ah, ngài là siêu cao thủ tính toán hay là cài đặt đồng hồ báo thức vậy, nếu không như thế nào mà lại đúng dịp như thế, vừa xuống xe liền phát tác luôn nha?
Tôi cố hết sức dìu Hàn Lỗi vào trong thang máy, trong lòng không ngừng khóc lóc: Mẹ chồng a, ngài là cố ý ư, ngài không thể để cho anh ấy vào nhà mới phát tác được sao? Người cũng không phải không biết là con trai của ngài hình thể cùng cân nặng lớn như thế nào, mệt chết tôi mất thôi…
Đứng ở trong thang máy, Hàn Lỗi có thể nói là đem cả trọng lượng cơ thể dựa vào người tôi, đầu đặt trên vai tôi, hơi thở truyền ra nhiệt khí phả vào cổ làm cho tôi kinh hồn bạt vía, thần trí lơ lửng.
Hàn Lỗi vừa kêu nóng vừa tự động cởi ra mấy cúc áo trên của mình, làm cho tôi được một phen bận rộn ngăn cản anh, dù sao trong này cũng là thang máy, tôi cũng không thể để cho anh ở trong này múa vũ thoát y được.
Vất vả một hồi mới đem được anh an toàn trở về trên giường, tôi ngồi ở bên cạnh thở hổn hển từng ngụm, thật là bi ai nha.
Tôi tháo mắt kính của Hàn Lỗi xuống, giúp anh cởi giày cùng tất, sau đó đem áo khoác tây trang cởi ra.
Có lẽ là, ách, nhất định là uy lực của thuốc, gương mặt tuấn tú của Hàn Lỗi đang dần dần đỏ lên, nóng hơn, cũng toát cả mồ hôi lạnh làm ướt đẫm áo trong, cả người thoạt nhìn hết sức nóng nực.
Tôi lấy tay giúp anh lau mồ hôi trên mặt, lúc khẽ rút tay về, đột nhiên anh bất ngờ kéo tay tôi đặt lên mặt mình tiếp tục xoa xoa.
“Tôi không thích bị phụ nữ sờ mặt.”
Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên lời nói kiên định hôm ấy của anh, vậy tình huống bây giờ thì…
Tôi một lần nữa thử rút tay về, anh đột nhiên ngăn lại, đem tay mình đặt lên tay tôi, sau đó nhắm nghiền hai mắt thấp giọng lẩm bẩm: “Đừng bỏ ra, lòng bàn tay của em lành lạnh, rất thoải mái.”
Tôi nhìn anh cười, thật ra thì nhiệt độ của người này vẫn luôn thấp so với tôi, nhưng lần này do bị mẹ chồng ám toán mà nhiệt độ cơ thể cao hơn tôi rất nhiều.
Đúng lúc này, anh dùng bàn tay còn lại bối rối tháo y phục của mình, nhướng mày yêu cầu nói: “Nóng quá! Anh không tháo được quần áo, em mau giúp anh cởi đi!”
Nghe vậy, tôi nhìn vào gương mặt tuấn tú của anh, dù không muốn nhưng vẫn chạm vào ánh mắt thâm trầm, tràn đầy dục vọng kinh người kia, ánh mắt lúc sáng lúc tối mê hoặc mọi người.