Tần Hạo tỉnh giấc vì nóng liền nhìn thấy Tô Tầm cũng vừa tỉnh giấc như mình, hai người đang nằm cùng nhau trên một chiếc giường.
Bị hạ độc, hai mắt Tô Tầm mê man, gò má ửng đỏ, môi anh đào khẽ hé mở hết sức mê người, nằm ở trên giường tự nhiên…cởi quần áo!
Tần Hạo thông minh lập tức biết bọn họ đã bị người ta thiết kế gài bẫy, thế nhưng anh không hề tức giận, trái lại còn thập phần cảm tạ nữa. 0
Anh nhìn ra được cảm tình của Tô Tầm với mình, cho dù cô có làm đủ mọi cách để che giấu đi nữa, anh vẫn nhìn ra được, thế nên, anh quyết định, trước đem cô ăn đã rồi tính sau.
Tần Hạo xoay người đặt Tô Tầm dưới thân, đôi mắt từ từ sâu chăm chú khóa lại hai tròng mắt không hề giữ lại chút nào ái mộ của cô, trầm thấp hỏi: “Biết anh là ai không?”
“Tần Hạo…” Tô Tầm khàn khàn trả lời.
“Tốt!” Tần Hạo thoả mãn hôn lên chóp mũi đáng yêu của cô. “Vậy bây giờ anh muốn ăn em, em đồng ý không?”
Tô Tầm vì vấn đề Tần Hạo đặt ra mà đỏ bừng cả mặt, trả lời không được, không trả lời cũng không xong.
“Quên đi, dù sao kết quả cũng đều như nhau, bởi vì em nhất định sẽ bị anh ăn sống nuốt tươi!” Tần Hạo hiếm khi bá đạo nói.
Nhìn người đàn ông mình yêu, Tô Tầm quyết định bằng bất cứ giá nào cũng cần thử, thế nên thẳng thắn chủ đông hôn lên môi anh.
Một người đàn ông và một người phụ nữ, hơi thở quấn quanh, răng môi giao chiến, khát khao triền miên, Tần Hạo bá đạo đem lưỡi xâm nhập vào trong miệng Tô Tầm, quấn quít lấy lưỡi của cô, cùng nhau chơi đùa, dây dưa không dứt.
Ngọn lửa mang tên dục hỏa không ngừng thiêu đốt xung quanh hai người, Tần Hạo vừa hôn Tô Tầm, đồng thời bàn tay to cũng không rảnh rỗi, lướt từ cổ, xương quai xanh đến bầu ngực đẫy đà của cô, rồi tiến thẳng đến đùi, không nơi nào anh không lưu luyến vuốt ve qua.
Đúng lúc này, Tần Hạo đột nhiên kết thúc nụ hôn nồng nhiệt, anh bình tình nhìn Tô Tầm vì kích tình mà càng thêm quyến rũ, nghiêm túc nói: “Đây là lần đầu tiên của anh.”
“Em cũng vậy.”
“Nếu thế thì chúng ta đành dựa vào bản năng thôi vậy!”
Thế là, bản năng khiến cho Tần Hạo lưu loát cởi bỏ quần áo của hai người, da thịt chạm nhau: bản năng khiến cho Tần Hạo hôn lên mọi nơi trên da thịt Tô Tầm; bản năng khiến cho Tần Hạo thông mình tiến vào thân thể của Tô Tầm, đầu tiên là chậm rãi luật động đầy tiêu hồn, sau đó là kịch liệt và mãnh mẽ mà đánh tới…
Trong căn phòng được người ta tỉ mỉ chuẩn bị, hai bóng người ở trên giường lớn đang quấn lấy nhau, bốn phía vang lên những tiếng động rung lắc, tiếng cô gái thở gấp và rên rỉ, tiếng thỏa mãn gầm nhẹ của người con trai và không khí tràn ngập hơi thở ái muội chưa hề tiêu tan.
…
Hai người yêu nhau hết sức ngọt ngào, nhưng đến khi Tô Tầm bắt đầu đi tìm công việc, bọn họ liền ý thức được sự tàn khốc của thực tế.
Một ngày, Tần Hạo đột nhiên trở nên không còn ôn nhu như ngày xưa, mà lạnh lùng như Tu La xuất thế đưa ra lời chia tay với Tô Tầm, Tô Tầm không hiểu, anh lại không giải thích, cuối cùng, Tô Tầm thương tâm ra nước ngoài du học, một đoạn tình cảm lưu luyến năm ấy cũng theo đó mà kết thúc.
Tần Hạo vì sao lại làm như vậy? Đó là bởi vì cha của Tô Tầm.
Cha của Tô Tầm là một người đàn ông vừa có tiền, có thế lại yêu thương con gái, vì tương lai của con yêu, ông ta đã yêu cầu Tần Hạo bỏ cuộc.
Thế là, sau khi bình tĩnh lý trí phân tích vấn đề tương lai và tiền đồ của Tô Tầm xong, Tần Hạo đã lựa chọn, một lựa chọn tuy đau đớn nhưng không hề hối hận, bởi vì chỉ cần người con gái mình yêu hạnh phúc, có cái gì mà người đàn ông yêu cô không thể chấp nhận được đâu?
Bởi vì anh tin, bọn họ vẫn còn cơ hội để cùng một chỗ với nhau.
Quả nhiên.
Duyên phận đã để hai người gặp lại nhau lần nữa, lần thứ hai dưới sự thiết kế của những người bằng hữu mà lăn lên giường, khởi đầu vẫn như cũ, thế nên tất cả một lần nữa bắt đầu.
Tiểu Huyền Tử: (oán giận) Sớm biết chuyện xưa dài như vậy sẽ không giúp cậu đọc, miệng thật mỏi a! A! A! A! A… Nhưng mà, đoạn chia tay của hai người về sau rất rất máu chó nhé!
Tần Hạo: (đỏ mặt che lại) Tất cả đều khỏe mạnh là được rồi!
Mỗ Anh: (pha trò) Cậu còn dám đem mình viết thành như cực phẩm thế nữa cơ à! Ha ha!
Tần Hạo: …
Mỗ Anh: (tham lam) Nhưng mà…Về tình tiết hai người lăn lên giường không thể miêu tả kĩ hơn sao? Không đã nghiền, không đã nghiền!
Tần Hạo: ( đen mặt) Không đã nghiền? Thế thì về nhà tìm người đàn ông của cô đi, để anh ta kể lại cho cô nghe, đảm đương thật tốt nhiệm vụ để cho cô đã nghiền.
Mỗ Anh: (nghiêm túc) Nói thật, chẳng lẽ cậu thực sự đối với Hàn Lỗi nhà tôi không hề có tư tưởng bất lương nào hay sao? Cậu thực sự không thích anh ấy hay sao?
Tần Hạo: (thất bại) Tôi lặp lại một lần nữa, một lần cuối cùng, tôi đối với Hàn tổng chính là kính ngưỡng! Sùng bái! Ngưỡng mộ!
Mỗ Anh: (đắc ý) Nhưng mà cậu không thể không thừa nhận, để hai người thành công lăn lên giường lần thứ hai thì tôi chính là công thần tốt nhất đi!
Tần Hạo: (thành thành thật thật) Phải… Là ngài…
Mỗ Anh: (càng thêm đắc ý) Vậy cậu nói thật đi xem nào, tôi có phải là một tiểu mỹ nhân không?
Tần Hạo: (nén mồ hôi thỏa hiệp) Phải… Là ngài…
Tiểu Huyền Tử rốt cuộc không đành lòng nhìn nữa, thế là vỗ tay một cái, đưa ra kết luận cuối cùng.
Tiểu Huyền Tử: (mỉm cười) Câu chuyện về sự cố lăn lên giường của Tiểu Hạo Hạo đến đây là kết thúc, cảm ơn Tiểu Hạo Hạo bằng bất cứ giá nào đã đến đây nói lại, cũng cảm ơn bạn học Tiểu Anh đã làm khách mời danh dự của chúng tôi. Bây giờ, Tần Hạo về nhà chăm vợ đi, Tiểu Anh cũng về nhà với chồng và con gái đi, mọi người cũng tan cuộc thôi, muốn làm gì thì làm đi, mẹ ruột đại gia tôi đây cũng muốn nghỉ ngơi một chút. Mọi người khỏe, đi không tiễn nhé!