dtdd ra, bấm chỉnh trạng thái chiếu sáng để cho chùm tia sáng chiếu thẳng lên bầu trời.
Trong giờ khắc này bỗng xảy ra chuyện quái dị. Theo nguyên tắc thì chùm tia sáng sẽ phải chiếu thẳng lên bầu trời, nhưng đang chiếu đến giữa không trung thì đánh vòng trở lại, chiếu vào trong một bụi cỏ ở phía xa xa.
Thành công rồi!
Ta vui mừng khôn xiết. Chỉ vào chỗ chùm tia sáng chiếu đến, nói – lời nói có chút không mạch lạc: “Đó, sáng! Mắt trận!”
Nhưng Đại biến thái và Lục mỹ nam đều hoàn toàn hiểu được ý ta. Ba người đồng loạt hướng đến mắt trận đánh tới. Có được mục tiêu, tất cả đều rất thuận lợi, hợp lực của ba người, không cần bao nhiêu thời gian đã đến được trước bụi cỏ. Tốc độ của ta nhanh nhất, lủi vào trong bụi cỏ liền thấy một bóng người ngồi ở bên trong. Ta bay lên tung ra một chuỗi liên hoàn cước, nhằm thẳng hướng bóng người đó tấn công.
“Ái A…!” Bóng người bị ta đá tới, té nhào xuống đất.
Chỉ trong khoảng khắc ta phá được mắt trận, ngoài bụi cỏ một chùm tiếng kêu thảm thiết qua đi, không gian lại hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Ta đi đến trước mặt người bày trận đang quỳ rạp trên đất, một cước giẫm đạp lên người hắn. Rốt cuộc cũng nhìn rõ người này là ai.
“Không ngờ lại gặp được người quen, Kiền trưởng lão!”
Không sai, chính là kẻ tại Linh Sơn đã thông gian cùng đồ đệ bị ta bắt gian tại trận – Kiền trưởng lão!
“Là ngươi đã làm hại Tiểu Chu Tước? !” Ta đạp mạnh chân xuống ngực hắn.
“Sao lại thế này! Đang tiếc, đáng tiếc a…Nếu không hôm nay đã có thể giải quyết sạch các ngươi!” Kiền trưởng lão bị ta giẫm lên, ở bên dưới giãy dụa nói.
“Là ai phái ngươi tới- ~!” Đã giải quyết xong tất cả hắc y nhân , Đại biến thái và Lục mỹ nam cũng đã đi tới.
“Hoàng thượng hay Yến Vương?”
Kiền trưởng lão không nói.
Đại biến thái không nhịn được, buộc Kiền trưởng lão nuốt vào một viên thuôc. Sau đó túm cằm hắn niệm một câu chú ngữ. Hỏi lại: “Là ai phái ngươi tới ? !”
Kiền trưởng lão ánh mắt lập tức ngây dại, cất giọng đều đều vô cảm trả lời: “Thái hậu.”
Đang nhiên lại là…lão phù thủy kia?
Đại biến thái hỏi xong, dự định trực tiếp giết chết Kiền trưởng lão, ta vội vàng ra tay ngăn cản.
“Giữ lại hắn cũng vô dụng ~!”
“Ai nói vô dụng! Ta muốn dẫn hắn trở về giao cho Tiểu Chu Tước! Ngươi phụ trách khiêng đi.” Ta phân phó Đại biến thái.
“Không cần!” Đại biến thái bất mãn.
“Thái độ của ngươi đối với ân nhân cứu mạng như vậy sao?”
Đại biến thái nhụt chí, chỉ vào Lục mỹ nam: “Tại sao không kêu hắn khiêng?”
“Khó coi!” Tốt rồi -, bỏ trốn cái gì, còn đem ta ra làm thứ hàng hóa để đánh cược, chỉ nghĩ đến đó thôi là trong lòng ta lại vô cùng khó chịu!
Đại biến thái bất đắc dĩ, một chưởng đánh dựng Kiền trưởng lão dậy, ghét bỏ dùng một tay nắm vạt áo Kiền trưởng lão lôi đi. Vừa túm vừa lôi, lại ném lên, lại túm….
Cứ như vậy, Kiền trưởng lão bị Đại biến thái tung hứng về đến biệt quán.
Tuy nhiên, trở về đến cửa biệt quán, người đầu tiên lao ra nghênh đón chúng ta, chính là Tiểu Lôi!
“Tỷ tỷ! Ta ngửi thấy mùi vị của tỷ tỷ! Tỷ tỷ, ta thật rất lo cho ngươi!” Tiểu Lôi nhoáng cái nhào ngay vào lòng ta.
“Tiểu Lôi? ! Sao ngươi lại đến đây?” Ta vừa mừng vừa sợ.
“Là đại thúc Đan Mai lâu dẫn ta tới-.” Tiểu Lôi dương mắt, hít hà cái mũi.
Ta liếc mắt nhìn Lục mỹ nam cảm kích.
“Tỷ tỷ, Thần bí thạch này làm sao vậy?” Tiểu Lôi hỏi, chỉ vào Thần bí thạch. Thần bí thạch sau khi phục hồi linh lực liền hóa thành tiểu cầu, vẫn một mực gục trên vai ta khóc lóc.
“À, không có gì, chỉ là không cẩn thẩn, đang khỏa thân thì bị người ta nhìn thấy hết.”
Thần bí thạch khóc càng thêm cực kỳ bi ai.
Tiểu Lôi gật đầu, ánh mắt đảo đến trước ngực ta, sau đó giật mình chỉ vào: “Tả…Tỷ tỷ, đây….đây là Định hồn châu!”
Ta vội vàng che miệng Tiểu Lôi lại. “Lát nữa rồi nói!”
Đem Kiền trưởng lão giao cho Tiểu Chu Tước xong, ta còn chưa kịp nghỉ ngơi liền trực tiếp lên kinh. Trên đường, Đại biến thái thay trở lại một thân quan phục, đồng hành cùng chúng ta. Trước lúc ta lên xe, Đại biến thái nói bên tai ta: “Phu nhân, mấy ngày nữa chúng ta lại bỏ trốn ha ~!”
Ta đảo!
Cái tên biến thái nhà ngươi, vẫn còn nghiện bỏ trốn sao.