Cuộc đời không phải là tiểu thuyết, không nên quá quan tâm kết quả!
Thời gian đúng là một thứ vô cùng mong manh.
Mấy ngày đã trôi qua.
Không chỉ một lần Khinh Văn tự nhủ với lòng mình không được chìm đắm vào chuyện đó nữa, không chừng theo thời gian tất cả sẽ dần thay đổi, cái thứ tình cảm không nên có ấy sẽ dần dần phai nhạt, thậm chí có thể quên đi.
Nhưng khi nhìn ba chữ mà cô vô tình viết đầy trên nhật ký. Tống Khinh Văn, mày thực sự hết thuốc chữa rồi, lòng tin của mày đã bị phá sản từ lâu rồi!
Cô gấp nhật ký lại, tháo kính ra, nhẹ nhàng nhoài ra bàn.
Căn phòng im ắng quá, có thể nghe rõ được tiếng kim đồng hồ đang chạy, đã hai giờ rồi ư?
Nhưng cô không thấy buồn ngủ dù cũng chẳng tỉnh táo cho lắm.
“Đợi chờ càng làm cho người ta mê đắm
Có ai giống như em?
Ai có thể đợi chờ khi người đó không đến?
Yêu anh, em đã học được tất cả
Mùi vị của cô đơn
Một mình cầm ô
Một mình lau nước mắt
Một mình mỏi mệt!”.
Cô nằm dài trên bàn, bên tai văng vẳng lời bài hát của nhóm Nam Quyền Ma Ma, một ca khúc đang rất thịnh hành, khi nghe những lời này, trái tim cô không ngừng thổn thức và đau đớn.
Cầm bút trong tay, định bụng làm mấy bài tập trong cuốn tiếng Anh cấp sáu, nhưng chỉ sau mấy phút, cô đã chìm vào giấc ngủ một cách mệt mỏi.
Ngày hôm sau, bị cảm là chuyện tất yếu, sau đó bệnh càng trở nên trầm trọng hơn và phải vào bệnh viện truyền nước.
-“Tiểu Nghệ, cậu xin ông chủ cho mình nghỉ nhé!”.
Khinh Văn nằm dài trên giường, mặt tái mét.
-“Mình thấy không chỉ xin nghỉ hộ thôi đâu mà có khi mình còn xin thôi việc hẳn cho cậu đấy!”.
-“Tiểu Nghệ…”.
Tô Nghệ ngồi ghé bên giường, nhìn bộ dạng yếu ớt của cô, không cầm lòng được cứ nhíu hết cả lông mày lại: “Cậu nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Từ buổi tối Phạm Như Sênh bị ốm đến giờ cậu cứ là lạ ấy, hay là vì đeo đuổi không thành mà cậu trở nên như thế này? Hay là Phạm Như Sênh đã từ chối cậu?”.
-“Chẳng liên quan gì đến anh ấy hết, tự mình nghĩ ngợi quá thôi!”. Khinh Văn im lặng hồi lâu mới tiếp tục mở lời giống như đang kể chuyện ngày xửa ngày xưa: “Mình biết anh ấy khi lên năm tuổi, mùa hè năm đó bố mẹ đưa mình về quê và ở đấy mình đã gặp anh ấy. Anh ấy một mình quỳ gối ở đó nghịch cát, không có một ai bầu bạn cùng, cái bóng dáng nhỏ bé đó xem chừng rất cô đơn, có lẽ cậu sẽ cười mình là già sớm, nhưng hình ảnh ấy đã đi vào ký ức của mình. Anh ấy chính là người mình yêu đầu tiên, tuy từ đầu tới cuối chỉ là tình cảm đơn phương, tuy khi đó có thể gặp lại anh ấy hay không mình cũng chẳng biết!”.
-“Khinh Văn…”. Tô Nghệ run run, cô vẫn thường cho rằng, chẳng qua cô ấy cũng giống như những người co gái bình thường khác, say mê vì những biểu hiện xuất chúng bề ngoài và tài năng hơn người của Phạm Như Sênh, đâu ngờ rằng…
-“Mình thực sự chưa bao giờ nghĩ rằng mình và anh ấy lại học chung một trường, dựa vào sự tiếp xúc lâu như vậy có thể biết rằng, anh ấy đã quên mình từ lâu. Song mình vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, như thế cũng đủ coi là tình cờ gặp lại, rõ ràng chẳng phải bọn mình rất có duyên với nhau sao? Thực sự có lúc mình cũng nghĩ, có thể lẳng lặng yêu anh, như vậy cũng là quá tốt rồi. Nhưng trái tim mình sao mà lại tham lam đến thế, luôn muốn được gần gũi bên anh, vì anh ấy lúc nào cũng cô độc, mình rất muốn được ở bên anh ấy!”. Cô cười trong nước mắt, nghẹn ngào nói tiếp: “Nhưng anh ấy chẳng hề thích mình dù chỉ một chút, cho dù chỉ là bạn bè thì xem ra anh cũng chẳng màng đến, thế nên bình thường mình hay nghi ngờ, con người mình thế này có phải khiến người khác rất chán ghét không?”.
-“Ngốc ạ, sao cậu lại có ý nghĩ đó được cơ chứ?”.
-“Tiểu Nghệ, lần đầu tiên mình thích một người như thế và đây cũng là lần cuối cùng, tình yêu của mình rất hèn mọn. Cậu nói rất đúng, mình đã luôn hy vọng một ngày nào đó anh ấy có thể chấp nhận mình, nhưng khi mình biết rằng anh ấy luôn dịu dàng với tất cả mọi người và chỉ ghét bỏ riêng một mình mình thì mình thực sự không thể tiếp tục kiên trì. Tiểu Nghệ, Tiểu Nghệ…anh ấy đã có người yêu, lần này là thật đấy…”. Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, một giọt, hai giọt, ba giọt…càng lúc càng nhanh hơn, cuối cùng giống như hai dòng suối nhỏ tuôn theo đôi gò má, ướt cả cổ áo…
Tô Nghệ cũng không thể nói gì thêm, khóe mắt cô cũng đang ầng ậng nước.
Tống Khinh Văn của tuổi hai mươi chưa từng trải qua mối tình nào, cô không biết tình yêu của người khác như thế nào, còn cô khi đó vẫn còn rất ấu trĩ, cô thực sự tin vào câu nói: Con gái theo đuổi con trai cách một lớp lụa mỏng, mà chưa từng nghĩ đến khoảng cách với người con trai mà mình theo đuổi lại như cách núi Thái Sơn.
Rất nhiều đêm về sau, cô mới dần dần hiểu được một số đạo lý. Bạn có thể yêu anh ấy, nhưng không thể yêu cầu anh phải trao lại bạn một tình cảm giống như vậy, cũng như bạn không thể yêu cầu tất cả mọi người trên thế giới này đều yêu quý bạn. Càng không phải bạn cho đi bao nhiêu thì có thể nhận lại bấy nhiêu.
Bị tổn thương không còn sức lực đâu để chống đỡ, khi biết tự yêu mình cũng là lúc dần dần lớn khôn.
Nhưng cũng đau đớn đến mệt mỏi.
Cuộc sống không phải là tiểu thuyết, không nên quá quan tâm đến kết quả!
Những mộng tưởng và khát vọng đã qua đó, từng chút, từng chút một lắng đọng trong tâm hồn chúng ta.
Những vì sao trên trời cao, những ánh mắt trên mặt đất.
Sương tan, mộng tỉnh, hiện thực nhìn thấy lúc cuối cùng, chẳng qua chỉ là sự yên lặng tận cùng khi đã nếm trải đủ ngọt bùi cay đắng mà thôi.
Hôm nay, Phạm Như Sênh vẫn đến nhà hàng sớm như bình thường, anh cầm chìa khóa, mở cửa, vào phòng nhân viên thay quần áo nhưng không thấy vóc người nhỏ bé mà trước giờ anh vẫn thường thấy.
Một lúc sau, hai ba nhân viên nữa lần lượt tới, anh vẫn bận rộn như mọi khi, tay vẫn chưa hoàn toàn bình phục, những sai sót liên tiếp xảy ra làm cho tâm trạng anh càng thêm u ám, chỉ tiếc rằng không thể mọc ra thêm được đôi tay và đôi chân nữa.
Cuối cùng giờ cao điểm cũng qua đi, khi mọi người ngồi xuống ăn cơm, chẳng có người bận rộn như con ong bên cạnh, luôn gắp những món ngon ở xa cho anh, vì cô ấy biết rằng anh chỉ gắp những món ăn ở ngay trước mặt, xưa nay bao giờ cũng vậy. Cũng giống như cách anh hành xử trong cuộc sống, nhiệm vụ quan trọng nhất chính là làm xong những việc trước mắt rồi mới ngó ngàng đến những việc của ngày mai.
Anh làm sao vậy? Cô ấy không ở đây chẳng phải rất đúng ý anh hay sao? Cô ấy kiên trì đến giờ phút này cũng có thể coi là giỏi lắm rồi, có lẽ quá mệt mỏi nên không làm nữa chăng? Như thế chẳng phải là rất tốt sao? Cho dù mọi người xung quanh đều nói anh lạnh lùng vô tình, nhưng đây chẳng phải là điều cần có ở thế giới này sao? Bọn họ không hề biết cái cảm giác bị người khác cười nhạo từ nhỏ tới lớn là như thế nào, chẳng biết trong những lúc khốn cùng nhất, những người trong gia đình anh chỉ được ăn củ cải trắng, họ lại càng không hiểu bản thân anh phải gánh vác biết bao gánh nặng và trách nhiệm, nỗ lực vì mong muốn người thân được sống tốt. Thật không công bằng, số mệnh luôn bất công khiến người ta đau đớn đến mức cắn răng nghiến lợi chẳng thiết sống tiếp.
Tống Khinh Văn, con người đã bước vào thế giới của anh một cách kỳ diệu. Cô thuần khiết, lương thiện, tính cách và cuộc sống của cô hoàn toàn trái ngược anh, giống như một phú hộ thể hiện sự giàu có của mình trước mặt một người nghèo khổ hoặc một người nhàn rỗi thể hiện sự rảnh rang của mình trước mặt một người luôn bận rộn. Đó chính là điều khiến anh phản cảm nhất, anh vẫn còn nhớ cô bé anh gặp khi còn rất nhỏ, mọi người đều nói đó là con của một gia đình giàu có; trong khi anh bị những người khác ức hiếp, cô đã chìa bàn tay nhỏ bé ra muốn đỡ anh dậy, anh đã nhìn đôi bàn tay nhỏ bé nõn nà đó sạch sẽ đến độ sẽ bị làm vấy bẩn nếu một người như anh chạm phải, thế là anh lẳng lặng bỏ đi mà chẳng thèm quay đầu nhìn lại. Anh thừa nhận lúc đó mình rất đố kỵ, tại sao cùng một lứa tuổi, người thì hạnh phúc như thế, kẻ lại nếm biết bao đắng cay? Anh không thích loại người này, xưa nay chưa bao giờ chào đón, nhưng lại có người không ngừng chủ động gõ cửa, cố gắng thể hiện sự kiên cường của họ trước mặt anh.
-“Hôm nay sao Khinh Văn không tới?”.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu nghe thấy câu hỏi này.
Ngay cả những sinh viên đến ăn trưa cũng liên tiếp hỏi anh: “Này, sao không thấy Tống Khinh Văn? Vì cô ấy nên tôi mới cố ý đến đây ăn cơm mỗi ngày mà!”.
Xem ra cô ấy thực sự được lòng mọi người.
-“Tôi nghe ông chủ nói cô ấy bị ốm, đang nằm trong bệnh viện của trường!”.
Tay anh khựng lại, trong đầu Như Sênh chợt trống rỗng, cô ấy ốm rồi ư?
-“Bị ốm hả? Có nặng không? Lẽ nào là bị vào đêm hôm đó?”.
Có người hỏi: “Đêm hôm nào cơ?”.
-“Thì cái đêm mà Phạm Như Sênh bị ốm đấy, chẳng phải Khinh Văn đã chăm sóc cậu ta cả đêm sao? Ngày hôm sau, tinh thần của cô ấy cực tệ!”. Tiểu Phàm nói: “Các cậu không nhớ à? Cuối cùng đích thân ông chủ gọi điện nhờ bạn học đón cô ấy về mà!”
-“Ừ, nhớ rồi! Thế thì có lẽ bị lây bệnh rồi!”. Có người rướn mày nhìn về phía anh: “Như Sênh, có cần đi thăm không? Dù sao người ta cũng vì cậu mà ốm đấy!”.
-“Đúng đấy,đúng đấy! Người ốm rất cần có người quan tâm chăm sóc, cô ấy thích cậu như vậy, không chừng chỉ cần cậu đến là cô ấy khỏe lại ngay. Cậu xem đi, cửa hàng này từ khi cô ấy đến, mỗi người đều có sức sống hơn rất nhiều, nhưng bây giờ cô ấy không ở đây, thấy chưa, sao mà lạnh lẽo!”.
Lạnh lẽo ư? Sao anh không cảm thấy vậy. Như Sênh không thèm quan tâm, đó chỉ là đám quạ quàng quạc bên tai mà thôi?
Anh buông đuã, ném ra một câu “Tôi no rồi!” rồi đứng dậy bỏ đi.
-“Thật lạnh lùng!”. Có người không nhịn được rùng mình: “Khinh Văn thật đáng thương, sao lại thích một người như thế!”.
-“Thế gọi là cá tính…”. Có người si mê ngóng theo bóng dáng anh: “Đây chính là hình tượng mà tôi sùng bái nhất, trai đẹp như hoa!”.
-“Thật không thể chịu được cậu, lại còn đẹp trai như hoa, vậy sao cậu không theo đuổi anh ta? Ngày ngày rước trai đẹp về nhà, thật chẳng phải là quá tốt hay sao!”.
-“Không được…”. Người đó có vẻ rất kinh nghiệm xua xua tay: “Người như vậy chỉ thích hợp để ngưỡng mộ, không thích hợp với vai trò bạn trai!”.
…
Khinh Văn xin xuất viện sớm, bác sĩ nói cần phải truyền thêm hai chai nước nữa, nhưng cô đã lén trốn về, thực sự cô không thích mùi của bệnh viện, đủ loại thuốc, thật khó chịu,
Tô Nghệ đang đi học, cô ấy chọn học văn bằng hai nên hai ngày nghỉ cũng phải học thêm, có lẽ phải đến bốn giờ ba mươi phút mới đến đón cô được, nên Khinh Văn cứ về trước đã rồi mới nhắn tin báo là đã về ký túc, nói không chừng cô ấy sẽ từ giảng đường xông ra bắt cô nhốt vào bệnh viện cũng nên.
Có những lúc, Khinh Văn thật sự rất ngưỡng mộ Tô Nghệ, tính cách của cô ấy thật thoải mái, bất cứ việc gì cũng không giữ ở trong lòng, chẳng bao giờ có vẻ phiền muộn. Cô ấy đối với bạn bè quá tốt, cho nên Tô Nghệ giao thiệp với mọi người rất rộng rãi, kéo theo cả người con gái trầm tính như cô cũng thay đổi, không yên lặng đứng nép vào một góc như trước nữa, cô vẫn thường đi chơi cùng Tô Nghệ, làm quen v