hượng Quan Mạn đã khôi phục trí nhớ như thế nào, mắt thấy hai người đến gần, hắn xoay người muốn vào nhà. Thượng Quan Mạn đã ôn tồn mở miệng: "Ngọc Sanh, huynh đã tỉnh rồi."
Thân hình hắn cứng đờ, cong môi chậm rãi quay người lại, trầm giọng nói: "Về rồi à."
Trong ánh mắt nàng lỗi lạc trầm tĩnh: "Chiếm đoạt giường của muội lâu như vậy, huynh cũng nên trở về ngủ đi, đầu không đau sao?"
Hàn gia âm thầm kinh ngạc trong lòng, lườm Thượng Quan Uyên một cái. Thượng Quan Uyên lắc đầu với hắn, hắn chợt hiểu, trong lòng buông lỏng, cười nói: "Ngủ một giấc, tốt hơn nhiều lắm."
Nàng cười một tiếng: "Muội cũng không giữ hai vị nữa, hai vị ngủ ngon." Liền kêu Liên Y: "Đi lấy chút nước tới cho ta."
Hai người liền biết nàng muốn ngủ, Hàn gia kéo Thượng Quan Uyên một bước: "Chuyện gì xảy ra?"
Thượng Quan Uyên chỉ nói cho hắn biết những chi tiết mơ hồ Thượng Quan Mạn nói với hắn trên đường, cuối cùng chẳng qua là trầm ngâm: "Cơ hội tốt vậy, Hách Liên Du lại bỏ qua, thật sự là không giống hắn."
Trên mặt Hàn gia cũng không dao động, chỉ nói: "Ta biết không thể nào giết hắn dễ dàng như vậy." Nghe được Thượng Quan Uyên nói như vậy, không khỏi cũng giận tái mặt: "Đắn đo phân vân, lấy tiến làm lùi, Hách Liên Du như vậy mới đáng sợ hơn."
Biết chuyện này vẫn cần bàn bạc kỹ hơn, hai người đều im lặng không lên tiếng, Thượng Quan Uyên chợt cho hắn một quyền: "Ngươi giả ngây giả dại say rượu điên khùng đến phòng Mạn nhi đùa bỡn!" Hàn gia nghe vậy cũng hơi cười xấu xa: "Thế nào, hâm mộ rồi hả?" Thượng Quan Uyên hung hăng nắm áo hắn: "Ta cảnh cáo ngươi, các ngươi tuy là có đính hôn, nhưng dù sao đi nữa cũng là chưa lập gia đình, nam nữ cấm kỵ lớn, chớ làm hư danh tiếng của Mạn nhi."
Hàn gia chỉ rút xiêm áo mình ra từ trong tay hắn, mỉm cười rời đi. Thượng Quan Uyên gầm lên ở phía sau: "Họ Hàn, ngươi có nghe thấy không!" Thanh âm cực lớn, chấn đến cạnh ngói cũng ông ông tác hưởng.
Thượng Quan Mạn từ trong cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy thân ảnh một trước một sau của hai người, nàng liền tựa tại bên cửa sổ mỉm cười. Thật may là, cuộc sống của nàng cũng không xảy ra quá nhiều biến hóa.
Ngày thứ hai hoàng đế cũng không biết từ nơi nào chộp tới hung thủ, nói là đã tìm được hung thủ. Nguyên là con mồ côi của Ân quốc trước kia, vốn muốn diệt họ Thượng Quan, khôi phục triều Ân, ai ngờ lại bị Thần đế Cố quốc tiêu diệt. Người cả tộc làm như mũi tên mất mục tiêu, không biết bắn tới nơi nào, thù hận mất phương hướng. Tộc nhân không thể làm gì khác hơn là giận chó đánh mèo đến trên người Thần đế, biết Thần đế sẽ thưởng thức mẫu đan trong đêm, tộc nhân liên lạc cung nữ nội thị vào cung, liền kế hoạch đêm đó hành thích. Bởi vì rốt cuộc là xảy ra ở hoàng cung Tây Lãnh, hoàng đế Tây Lãnh tức sùi bọt mép, giao nộp ổ Ân thị, trói lại mấy trăm người để Hách Liên Du thẩm vấn. Thái độ cực kỳ thành khẩn dâng lên bảo vật bồi tội, dằn lòng chủ động mà đưa ra cống nạp hàng năm, Hách Liên Du cũng không làm khó, chỉ bảo giết mấy thủ lĩnh, chuyện này vì vậy cho qua. Vốn tướng lãnh Cố quốc rất phê bình việc này, thấy Hách Liên Du không so đo, cũng không tiện nhắc lại. Huống hồ Tây Lãnh giàu có, hàng năm cống nạp hiển nhiên cực kỳ có lợi với Cố quốc, chủ động mà đưa ra cống nạp cũng đã biểu hiện thành ý mười phần, lửa giận này mới tiêu mất.
Buổi chiều nàng chưa kịp vào cung, Hách Liên Khuyết đã được Hách Liên Du phái người đưa vào trong phủ, mang theo quần áo thường mặc, dụng cụ yêu thích, nội thị trong cung cầm thánh chỉ xuất hiện, tôn thượng Quan Mạn làm Thái Phó dạy hoàng tử Cố quốc Hách Liên Khuyết. Hách Liên Khuyết khom lưng chắp tay cười lộ hàm răng, chỉ mang theo một nam hầu cỡ tuổi nó nghênh ngang vào Hàn phủ.
Gã sai vặt kia khoảng 5, 6 tuổi, cao hơn Hách Liên Khuyết nửa cái đầu, lại có cái tên vô cùng cổ quái, Uyển Uyển. Liên Y nghe nói che bụng cười nửa suốt canh giờ. Diện mạo nó trắng trẻo mũm mĩm, đặc biệt là hai má tròn hơn đứa trẻ bình thường rất nhiều, quyết định lấy hài âm (âm đọc gần giống hoặc giống nhau), gọi nó: "Hoàn nhi." Hách Liên Khuyết chẳng biết lúc nào nghe được, vào trong miệng lại ra là: "Hoàn Tử (Viên thuốc)."
Trong phủ không quá nửa ngày, Hách Liên Khuyết đã thân với Thượng Quan Uyên. Thượng Quan Uyên vừa thấy nó thì còn không được tự nhiên, không ngờ Hách Liên Khuyết miệng ngọt vô cùng khiến người không đỡ được, chỉ chốc lát liền bị dụ dỗ tìm ra kỳ trân dị bảo cất giấu nhiều năm ở trong viện cho Hách Liên Khuyết xem. Hách Liên Khuyết chắp tay sau lưng, vẻ người lớn lan tràn liên tiếp gật đầu: "Không tệ không tệ." Thượng Quan Uyên vốn cười híp mắt đứng ở một bên, thân hình hắn cao lớn, dễ dàng che hai tiểu quỷ Hách Liên Khuyết ở trong bóng tối.
Hách Liên Khuyết ngẩng mặt nhìn hắn, đột nhiên ngoắc ngoắc ngón tay út với hắn.
"?" Thượng Quan Uyên hồ nghi, khom người xuống cảm thấy tư thế không được tự nhiên, dứt khoát ngồi xổm người xuống ôn hòa cười hỏi: "Tìm được thứ thích rồi." Hắn khó được hào phóng: "Không sao, từ từ chọn, muốn cái gì cữu cữu đều cho con." Không ngờ Hách Liên Khuyết lại đưa ra một cái tay nhỏ bé mập mạp khoác lên trên bả vai dày rộng của hắn, khiến hắn nhất thời không thể đứng dậy.
Hách Liên Khuyết lườm một cái thấy một cái lồng chim bằng vàng tinh xảo ở sâu nhất trong đống châu báu, mắt xanh sáng lên, một ngón tay út khác chỉ qua: "Hoàn Tử, ta muốn cái đó!" Hoàn Tử không nói hai lời đạp ngọc bội như ý Thượng Quan Uyên bày đầy đất đi tới, mặt không chút thay đổi cầm lên, lại trở về đường cũ, cả đoạn đường, đạp đến tim của Thượng Quan Uyên run lên.
Hách Liên Khuyết cầm lồng chim bằng vàng quơ quơ, nhíu mày nhỏ lại, giọng nói mềm nhũn: "Đáng tiếc chỉ là cái lồng trống thôi."
Thượng Quan Uyên che ngực cười khan: "Không sao, ngày khác cữu cữu tặng cho con một con Bát Ca[1] mồm miệng khéo léo."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hách Liên Khuyết lập tức sáng lên, chợt ngẩng mặt: "Con muốn bát Ca lông trắng như tuyết, mỏ trắng như ngọc, móng màu da cam, con khác con không chịu."
Mỏ trắng như ngọc, móng màu da cam là quý tộc trong Bát Ca, nếu lông tuyết trắng thì tức là vương giả trong Bát Ca. Trước kia tuy Thượng Quan Uyên là thái tử, nhưng đôi tay không dính nước mùa xuân (ý chỉ không phải làm việc nặng), kể từ khi làm buôn bán, mới biết làm ra tiền cực khổ, ngược lại tính toán chi li. Hách Liên Khuyết vừa há miệng, trong lòng hắn đã rỉ máu, không thể nhịn được nữa liền oán thầm Hách Liên Du một hồi. Vốn cho là nó thông minh đáng yêu giống Thượng Quan Mạn, hiện tại mới biết, phía dưới bề ngoài giả bộ kia là một trái tim đen lóe lóe như Hách Liên Du.
Hách Liên Khuyết ngây thơ vô tội cười cười, hắn nhất thời lại có chút áy náy, có phải là hắn nghĩ quá nhiều hay không, không ngờ Hách Liên Khuyết lộ một hàm răng trắng liếc mắt vỗ vỗ vai Thượng Quan Uyên: "Cữu cữu yên tâm, Yêu nhi sẽ nói tốt vài câu cho cữu cữu ở trước mặt mẫu thân." Ngay sau đó bày ra một khuôn mặt tươi cười vô hại tinh khiết, chỉ còn dư chút ý cười xấu xa trong đuôi mắt: "Nhưng có thể không cẩn thận nói xấu nha."
Thượng Quan Uyên đanh mặt cười: "..."
Giây lát, Hách Liên Khuyết xách theo lồng chim rỗng nghênh ngang ra khỏi viện của Thượng Quan Uyên, Hoàn Tử không tiếng động đi theo phía sau nó, trừng mắt lên: "Chủ tử, thấy Thượng Quan Uyên như thế nào?"
Nó nhe răng cười một tiếng, răng trắng đẹp chỉ nổi ánh vàng dưới ánh sáng, quơ quơ lồng chim, kiêu căng ném xuống một câu: "Không đủ gây sợ."
Chợt lại cúi khuôn mặt nhỏ nhắn: "Họ Hàn mới không dễ đối phó, bản hoàng tử ta muốn nghỉ ngơi dưỡng sức đã..." Ném lồng chim trong tay cho Hoàn Tử, lúc này đã khôi phục vui sướng của trẻ con: "Đi tìm mẫu thân thôi."
Bọc hành lý của Hách Liên Khuyết do Liên Y dọn dẹp vào nhà. Hàn gia vốn tính dọn một phòng trống để cho nó ở, không ngờ Hách Liên Khuyết la hét buổi tối sợ hãi, chết sống muốn đi theo Thượng Quan Mạn, suy nghĩ một chút cũng chỉ là đứa trẻ ba tuổi, vẫn chưa đến tuổi ngủ một mình, Hàn gia không khỏi cười: "Là ta sơ sót." Liền bảo Liên Y ân cần hầu hạ. Liên Y đang sửa sang lại đồ lót của Hách Liên Khuyết, đột nhiên A một tiếng, lấy ra một vòng ngọc xanh biếc, kinh ngạc nói: "Tiểu thư, cái này giống như cái trên tay người?"
Nàng giật mình, đưa mắt nhìn lên cũng đã nhận ra, thật là cái vòng Hàn gia tặng nàng, kể từ khi mất vòng ngọc kia, vẫn che giấu, thấy thế cũng chỉ khẽ mỉm cười, nói: "Vậy sao." Chợt quay mặt qua chỗ khác.
Liên Y nhìn nàng một chút, cười nói: "Vậy rất tốt, vừa đúng gom thành một đôi." Liền đặt vòng ngọc trên bàn trang điểm. Nàng nhắm mắt không nhìn, chờ Liên Y thu thập quần áo xong lui ra ngoài, nàng mới ngồi dậy, suy nghĩ một chút, mở tủ gỗ bưng áo cưới ra, lại đặt vòng ngọc lên. Xanh đỏ kết hợp, đỏ càng đỏ, xanh càng xanh, ánh sáng lấp lánh khiến người không thể chuyển mắt.
Gọi Liên Y: "Trả cái này cho huynh ấy."
Liên Y cầm áo cưới giương mắt nhìn không dám ra tiếng, nàng xệ mặt xuống: "Thế nào, muốn tự ta làm?" Liên Y ít khi thấy nàng tỏ vẻ tức giận, bỗng nhiên bắt gặp cảm thấy lưng rét run, liền cầm xiêm áo chạy ra như làn khói.
Chẳng biết tại sao, hôm đó từ trong cung trở lại trong lòng liền chứa tức. Nàng tự nhiên không phát giận được với Hàn gia, Liên Y là người của Hàn gia, không nhịn được liền nổi giận đối với nàng ta. Nàng xoay người xoa trán đi vào trong phòng, chỉ sợ trong mơ hồ vẫn oán giận hắn xuống tay quá ác.
Đều nói vô độc bất trượng phu, trong binh pháp cũng nói ra tay trước thì chiếm được lợi thế, khác thường mới có thể chiến thắng. Hàn gia luôn luôn là người như vậy, trước kia nàng cũng vẫn thưởng thức Hàn gia như vậy. Hách Liên Du đối với nàng mà nói cũng chỉ là chồng trước gặp qua vài lần không có tình cảm, chẳng qua là từ khi nào... Nàng lắc đầu một cái, chỉ kéo áo khoác mệt mỏi tựa vào trên giường mỹ nhân mà ngủ.
Liên Y trả lại áo cưới, Hàn gia đang khoanh chân ngồi ở trên giường La Hán, trên đặt bàn cờ nhỏ, trên bàn cờ phân biệt rõ ràng, hắn cầm một viên cờ trắng trầm ngâm không nói.
Một mảnh đỏ tươi tiến vào đụng vào mắt, chắc là do màu chói mắt, đâm vào hai mắt thấy hơi đau. Hắn cũng chỉ nhìn lướt qua, ngón tay thon dài trắng noãn chậm rãi nắm viên cờ trong lòng bàn tay, lãnh đạm nói: "Ta hiểu rõ rồi, lui ra đi."
Liên Y chần chừ không dám rời đi, Hàn gia bỗng nhiên sắc bén quét nàng, nháy mắt thoáng qua ánh sáng lạnh. Nàng đổ mồ hôi hột, nói một tiếng vâng vội lui ra ngoài.
Ánh mắt dần dần dời, bộ đồ kia đỏ au như lửa, đặt đã lâu, dường như cũng dần lạnh.
Có người gõ cửa, thanh âm trong trẻo mà chậm chạp, nhưng lại nói năng có khí phách, cực kỳ giống tính tình người tới.
Hắn rốt cuộc đặt con cờ cuối cùng trong tay lên bàn cờ, nói: "Vào đi."
Thượng Quan Mạn chậm rãi vào phòng, chưa tới gần thì Hàn gia đã mở miệng: "Nếu nàng tự mình đưa tới, còn có thể nhìn ra mấy phần thành ý, gọi người đưa là tránh ta, lần này tới lại là vì sao?"
Nàng bị người nhìn thấu đáo, dứt khoát nói rõ: "Vị hoàng đế kia từng mời muội đồng hành, vì Yêu nhi, muội cùng đi có cái gì không được, chẳng qua là không cam lòng hồ đồ giao mình ra như thế. Tình cảm mơ hồ chắc chắn sẽ tổn thương nhiều người hơn. Muội và hắn như thế, đối với Ngọc Sanh huynh..." Nàng rũ mắt xuống tới giọng nói nhỏ lại: "Muội ngay cả mình cũng không rõ, có thể nào không chịu trách nhiệm mà đáp ứng huynh. Huống hồ Yêu nhi còn nhỏ, muội không muốn tổn thương lòng của n