Những câu thơ đây chân tình, chữ chữ đều do máu lệ đúc thành.
Hoàng đế khẽ thất thần: "Lần đầu tiên trẫm gặp nàng, nàng ở trong đám người ngây thơ cười với trẫm, thật linh động khả ái, tựa như Diệu nhi... Không nghĩ tới nàng cũng thật quật cường."
Giai nhân hương tiêu ngọc vẫn, cũng chỉ đổi lấy một câu "Quật cường" của ông. Cũng được, bất kể là gì, chỉ cần nhớ tới là tốt rồi. Nỗi nhớ đó sẽ nảy mầm trong lòng ông, chỉ cần có người cần cù thật thà đổ vào, tổng sẽ lớn thành đại thụ che trời.
Nàng ở dưới đèn rơi lệ không ngừng, điềm đạm đáng yêu. Hoàng đế nhìn nàng động dung: "Con và Diệu nhi thường tâm sự với nhau, thay trẫm khuyên nhủ nó."
Mặt Thượng Quan Mạn có vẻ buồn: "Nhi thần không chỉ vì Diệu nhi, còn là vì phụ hoàng. Phụ hoàng không thể khóc, nhi thần liền thay phụ hoàng khóc." Hoàng đế nghe vậy ánh mắt khẽ nhúc nhích, ánh đèn dựa theo mặt của ông, ánh mắt tan mất mấy phần thâm thúy thanh duệ, có phần hoảng hốt. Nàng ngẩng mặt, con ngươi nén lệ đẹp như sóng thu: "Nhi thần thiết nghĩ, phụ hoàng là nhân trung chi long, không ai bằng. Nếu là nhi thần, gả cho phụ hoàng, sao còn có thể nhìn nam tử khác một cái."
Hoàng đế nghe vậy không khỏi cười, tảng âm trầm thấp: "Nào có ai khen phụ thân của mình như vậy." Khom người tự mình đỡ nàng, nàng đưa mắt lên nhìn trộm dò xét thần sắc ông, ông nhíu chân mày như có điều suy nghĩ. Nàng biết Ngô Sung Viện chết đi, tiểu hoàng tử vừa sinh ra liền chết non, đã tạo thành một nút thắt trong lòng Hoàng đế. Chân tướng giờ đã không quan trọng, chỉ cần Hoàng đế có lòng nghi ngờ, đây cũng sẽ là nút thắt Hà Hoàng hậu không cách nào gỡ ra, cho đến một ngày trở thành kiếm bén uy hiếp bà.
Nàng muốn dùng thanh kiếm kia, thẳng tắp cắm vào trái tim Hà Hoàng hậu.
Từ ngày đó, Hoàng đế đối với nàng càng thêm thân thiết.
Cống vật mùa xuân năm trước chỉ mang đến Phượng Tê cung, năm nay lại chia ba phần hướng đến Phượng Tê cung, Quan Tuy cung của Nhu Phi, Thù Ly cung của Cố Sung Viện. Sau đó, Phượng Tê cung lại phát ra cung khác.
Đến một ngày, chính là sinh nhật của Thượng Quan Mạn, so sánh với vắng lạnh năm trước, lần này lại náo nhiệt vô cùng. Cửa điện Thù Ly cung như chợ, tất cả phi tần Đế Cơ đều tặng lễ. Lễ vật nhiều, trong điện không chứa hết, chỉ đành phải dọn ra một gian phòng bên để cất lễ vật. Diệu Dương bởi vì Ngô Sung Viện chết vẫn buồn bực không vui, cũng nhờ vậy mà khiến nàng cười một tiếng. Hoàng đế cho gánh hát lên đài hiến hát, Thù Ly cung lại chật hẹp, đặc biệt hạ chỉ dời đến Lê Viên, tất cả đều có Cố Sung Viện và Nhu Phi lo liệu.
Cung nhân từ cuộc sống trong cung đã trở nên bén nhọn, nhận thấy việc lần này không giao về Hoàng hậu, chỉ giao quyền cho Nhu Phi và Cố Sung Viện, nhất thời lôi kéo đến nịnh bợ, náo nhiệt cỡ nào.
Cố Sung Viện nhất thời cũng bận rộn, huống chi là vì nữ nhi nhà mình, hiển nhiên càng tất bật, trên mặt thấy nụ cười nhiều. La cô mỗi lần nhìn thấy, cũng cực kỳ cao hứng. Chỉ là chuyện gánh hát, Thượng Quan Mạn nói bên ngoài cung lời hát mới mẻ, hớn hở đề nghị. Hoàng đế cũng đồng ý, lập tức dán thông báo, cho Lâm Quan Đế Cơ tự mình tuyển chọn. Sau có cung nhân tiến cử một gánh hát danh tiếng lẫy lừng ở trong thành. Ngày hôm đó, liền tuyên thủ lĩnh gánh hát vào cung.
Trong điện kéo xuống bức rèm che từ vạn viên thuỷ tinh gắn thành, trong màn ánh lên thân ảnh uyển chuyển. Thủ lĩnh gánh hát nín thở vào điện, bò lổm ngổm trên mặt đất, run run rẩy rẩy dập đầu, gã sai vặt bên người hắn cũng theo.
Thủ lĩnh gánh hát trình lên bài hát, do nội thị đưa tới Thù Nhi hầu hạ bên màn, lúc sau Thù Nhi trình lên.
Thượng Quan Mạn không sợ hãi đảo danh mục. Dưới bức rèm châu có gắn chuông đồng, lúc có gió thổi, gió mát vang dội, âm thanh đing đang bên tai. Rèm bị động lưu quang như nước, lắc đến mặt mày gã sai vặt kia. Gã sai vặt kia cũng thật thu hút, đôi mắt đẹp hẹp dài, như có ánh sáng rực rỡ, môi mỏng hơi cong, vẫn xinh đẹp giống như lần mới gặp gỡ.
Thượng Quan Mạn không khỏi mỉm cười, tùy ý đem bản nhạc giao cho Thù Nhi, nói: "Ca khúc này ta chưa từng nghe qua, có thể giảng giải cho ta hay không?."
Thủ lĩnh gánh hát đang muốn đáp lời, nàng tựa như thay đổi chủ ý, nói: "Thôi, ta mệt mỏi, lúc sau ngươi tìm người tới giảng giải với ta đi." Thủ lĩnh gánh nhất thời phản ứng không kịp, nghĩ không biết nên phái ai tới. Thượng Quan Mạn hơi cau mày: "Tìm người cũng mất thời gian như vậy." Quét mắt một vòng bên người hắn: "Vậy gọi hắn đi."
Thủ lĩnh gánh hát càng mơ hồ, đợi nội thị quát mạnh một tiếng: "Còn không tạ ơn!" Hắn mới cuống quít dập đầu: "Dạ, vâng"
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1] Đây là bài Đường thượng hành do Chân Hoàng hậu, Hoàng hậu của Tào Nguỵ Văn đế làm. Tào Nguỵ Văn đế tên thật là Tào Phi, con trai trưởng của Tào Tháo. Sau khi Tào Phi xưng đế, sủng hạnh Quách Hoàng hậu, Quách hậu cậy đắc sủng nên gièm pha Chân Hoàng hậu, từ đó Chân hoàn hậu thất sủng. Sau khi bị vua bỏ lơ không nói đến, từ "Đường Thượng Hành" có thể đọc thấy được lòng tương tư cực chí của một người vợ đối với trượng phu, một lòng thâm tình vô hối. Sự chờ đợi của Chân Hoàng hậu đáng thương cuối cùng chỉ là một tờ giấy chết của Tào Phi. Thậm chí sau khi chết, thi thể phải lấy tóc che mặt, lấy trấu lấp miệng, chịu nỗi khổ vũ nhục và lăng ngược. Cuộc đời của nhân vật Chân Hoàng hậu này đã được làm thành bộ phim Lạc thần do Thái Thiếu Phân đóng vai chính vào năm 2002.
Đây là bài gốc
Phố sinh ngã trì trung,
Kỳ diệp hà ly ly.
Quả năng hành nhân nghĩa,
Mạc nhược thiếp tự tri.
Chúng phẩm thước hoàng kim,
Sứ quân sinh biệt ly.
Niệm quân khứ ngã thì,
Độc sầu thường khổ bi.
Tưởng kiến quân nhan sắc,
Cảm kết thương tâm tỳ.
Niệm quân thường khổ bi,
Dạ dạ bất năng mị.
Mạc dĩ hiền hào cố,
Quyên khí tố sở ái.
Mạc dĩ ngư nhục tiện,
Quyên khí thông dữ giới.
Mạc dĩ ma tỷ tiện,
Quyên khí gian dữ khoái.
Xuất diệc phục sầu khổ,
Nhập diệc cánh khổ sầu.
Biên địa đa bi phong,
Thụ mộc hà ống ống.
Tòng quân trí độc lạc,
Diên niên thọ thiên thu.
Bản dịch ở trên có tên là Đi trên bờ đầm. Người dịch là Bùi Hạnh Cẩn.