- Sau đó, tôi sẽ cho cô từ từ hưởng thụ giống tôi. Có phải là rất vui không. Dù sao tôi cũng rất vui, hahaha…
Văn Phương đứng lên, đứng thẳng người nhìn cô, vẻ mặt vô cùng đắc ý:
- Cô cứ từ từ mà đợi vận mệnh bi thảm như tôi đi. Thiệu Lâm, là bạn bè, tôi thực sự cũng không nỡ đâu! Haha…
Cô ta vừa cười vừa đi ra ngoài
Chờ Văn Phương đi rồi, Chu Thiến nhìn quanh phòng, vội suy tính, giờ cô rất lo lắng, ngay cả sự lo lắng cho bản thân cũng bị nỗi sợ này áp chế. Không được, nhất định không thể để bọn họ uy hiếp Hi Thành, mình phải nghĩ cách trốn đi, không thể chờ mọi chuyện xảy ra được.
Trước tiên phải cởi trói mới được. Cô nhìn trên đất thấy có một miếng sắt, vội nhích ra mà nhặt lên, miếng sắt đầy rỉ sét, cô lau lên quần áo rồi cẩn thận cọ vào dây thừng. Trong tv nhìn người ta cọ lên dây thừng chỉ hai ba lần là đã đứt, không ngờ trong thực tế lại khó khăn đến vậy. Chu Thiến vừa nghĩ vừa cắn răng cọ, tay ở sau lưng mắt không nhìn được, chỉ có thể làm bằng cảm giác. Đến cả nửa này, nghỉ ngơi vài lần mới cọ đứt dây thừng. Chu Thiến toát mồ hôi đầm đìa
Gỡ đứt được dây thừng trên tay, lại tháo dây thừng ở chân, xoa xoa cổ tay cổ chân bị trói rồi mới chậm rãi đứng dậy. Cô nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có một đường ra duy nhất là cánh cửa lớn kia, cô cẩn thận rón rén đi tới đó
Đi tới cửa, lén nhìn trộm ra bên ngoài, ngoài cửa có mấy kẻ áo đen đứng canh quay lưng lại đây. Văn Phương cùng vài người đang đứng bên ngoài một phòng khác, có lẽ Phong ca nào đó đang ở trong
Từ nơi này trốn ra là không thể! Chu Thiến thờ dài, lùi lại về phía sau. Song cửa sổ rất lớn, thủy tinh đã bị đập nát, cô mở cửa sổ ra, nhìn chiếc song sắt rỉ sét mà ngẩn người. Cô từng xem TV thấy có người dùng quần áo cọ đứt song sắt mà chạy trốn nhưng giờ đừng nói cô không có sức, có sức thì … cô cúi đầu nhìn bụng bầu của mình…
Chu Thiến nhìn ra cửa sổ, bốn phía là đồng không mông quạnh, muốn vứt giấy cầu cứu cũng không được. Chỉ có ở phía xa xa có một tòa nhà cao tầng, bên tường sơn chữ “Thiên Hưng” rất to. Quá xa, dù gọi to cũng chẳng có ai nghe thấy, hơn nữa, người bên ngoài sao để cô kêu lớn được được? Nếu lại như lần trước lấy thuốc mê đánh mê cô đi thì càng phiền, chẳng biết gì chỉ đành để bọn họ sắp xếp, hơn nữa thuốc mê sợ còn có ảnh hưởng xấu đến thai nhi
Chu Thiến lòng nóng như lửa đốt, chẳng lẽ mặc kệ bọn họ dùng mình uy hiếp Hi Thành sao? Cô có thể khẳng định chắc chắn Hi Thành sẽ rất lo lắng cho mình, nếu đám người này dùng thủ đoạn thì chưa biết chừng Hi Thành sẽ đồng ý! Không có lý do gì hết, cô tin chắc anh sẽ không buông tay cô
Mà niềm tin này càng khiến cô nóng lòng
Cô ngồi xuống, tự an ủi mình đừng hoảng loạn, có lẽ Hi Thành sẽ tìm được chỗ cô trước mà cứu cô ra, như vậy sẽ chẳng sợ bị ức hiếp nữa
Ánh sáng bên ngoài càng lúc càng tối, cũng muộn rồi, nhiệt độ dần lạnh xuống.
Cùng lúc đó, trong căn phòng nhỏ bên ngoài xưởng, Phong ca đang cùng vài người thương lượng chuyện này, Văn Phương và mấy người phụ nữ khác đang ngồi cùng nhau.
Phong ca nói:
- Ngày mai lại gọi điện cho Triệu gia đi, cứ để bọn họ lo lắng một đêm đã thì mai mới dễ dàng đồng ý
Một người áo đen nói:
- Phong ca nói rất có lý, trong bụng người đàn bà đó là đích tôn nhà Triệu gia, bọn họ vì sự an toàn của hai mẹ con nhất định sẽ đồng ý với mọi chuyện của chúng ta
Phong ca cười đắc ý:
- Có một là có hai, chỉ cần lần này bọn họ đồng ý thì chẳng khác nào đã lên thuyền của chúng ta, về sau chúng ta chuyển hàng có Triệu gia làm hậu thuẫn, chuyển ra nước ngoài cũng được
Nói xong nhìn Văn Phương bằng ánh mắt tán thưởng:
- Lần này đều là công của Văn Phương, về sau mọi người buôn bán có lời sẽ không quên phần của cô em
Văn Phương bên ngoài cười ngọt ngào:
- Cảm ơn Phong ca
Nhưng trong lòng lại cười lạnh, mày đừng mơ! Loại người như Triệu Hi Thành sao có thể vì một người đàn bà mà hi sinh bản thân mình, cho dù là con thì loại người như anh ta còn sợ thiếu người sinh con cho sao? Để ý mới là lạ! Chẳng qua tao lợi dụng mày để xử lý Thiệu Lâm thôi, chờ Triệu gia từ chối rồi mày chắc chả giữ người làm gì nữa đâu. Đến lúc đó tao sẽ từ từ xử lý nó để giải hận
Phong ca hoàn toàn không biết tính toán này của cô ta, hắn ta và đám đàn em thương lượng một hồi, sau đó nghi hoặc nhìn về phía nhà xưởng nói:
- Người phụ nữ kia hay thật, tỉnh lại lâu như vậy mà không gây lộn gì, giảm bớt việc cho chúng ta rồi! Xem ra phụ nữ nhà giàu vẫn có sự khác biệt một chút
Ban đầu bọn chúngđã tính nếu con tin gây rối thì sẽ bịt miệng cô lại, hoặc không thì đánh thuốc mê, giờ thấy hẳn là không cần
- Ăn cơm trước đi, Văn Phương, cô ăn xong đưa đồ ăn cho người đàn bà kia, cô ta mang thai, chúng ta còn phải dựa vào cô ta để thương lượng điều kiện với Triệu gia, đừng để cô ta xảy ra chuyện gì!