Lâm Vũ Mặc vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn say mê của Tần Phong, tà mị mà cười nói: "Tiểu Phong Nhi, mặc dù anh còn muốn đè em dưới thân thể, nhưng anh đói rồi chúng ta nên ăn một chút gì đó. Đi thôi, làm cho anh chút gì, nếu không anh sợ mình đói bụng lại tiếp tục ăn em nữa!"
"Sắc lang!" Tần Phong nũng nịu đẩy Lâm Vũ Mặc ra, cô đem đầu Lâm Vũ Mặc quay về phía sau nói:"Anh xoay người sang chỗ khác đi, em muốn mặc quần áo."
Lâm Vũ Mặc lại xoay người mình lại, nở nụ cười nói: "Tiểu Phong Nhi, em còn tránh anh sao? Toàn thân em trên dưới chỗ nào cũng bị anh hôn, sờ khắp rồi còn gì!"
"Ghét! Anh rốt cuộc có chịu xoay qua chỗ khác không? Nếu anh nhất định không chịu xoay qua chỗ khác, em sẽ không làm cơm cho anh ăn!" Tần Phong chống nạnh, nhìn chằm chằm Lâm Vũ Mặc.
"Được rồi, được rồi, anh xoay qua chỗ khác." Lâm Vũ Mặc khẽ cười xoay người.
"Nhắm mắt lại! Em cho phép mới được mở ra!" Tần Phong nũng nịu ra lệnh.
"Tiểu nhân xin tuân lệnh, mời tiểu thư nhanh lên một chút, tiểu nhân sắp chết đói rồi!" Lâm Vũ Mặc cười đến nghẹn nói.
"Biết rồi!" Tần Phong vội vàng xuống đất, mở tủ quần áo cầm bộ đồ ngủ nhanh chóng mặc lên người.
Tần Phong sau khi đi ra cửa phòng, mới nói với Lâm Vũ Mặc: "Anh có thể mở mắt rồi đấy."
Lúc này Lâm Vũ Mặc mới mở mắt, nhìn Tần Phong.
Thật ra thì, từng đường cong hoàn mỹ trên thân thể của tiểu Phong Nhi đã sớm in sâu vào trong đầu óc anh ta rồi. Làn da trắng nõn có một mảng hiện đầy vết đỏ, đều là kiệt tác một buổi chiều của anh ta.
Ha ha!
Tiểu Phong Nhi là của anh ta!
Hoàn toàn chỉ thuộc về một mình anh ta mà thôi!
Trong lòng Lâm Vũ Mặc tràn đầy cảm giác chiếm hữu đối với cô.
Anh ta thõa mãn dựa vào ở đầu giường, trên mặt lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Trong phòng bếp truyền đến mùi thơm của thức ăn, hấp dẫn bước chân của Lâm Vũ Mặc. Anh ta lặng lẽ đi vào phòng bếp, từ phía sau ôm lấy hông của Tần Phong.
"A!" Tần Phong bị bàn tay từ phía sau lưng đột nhiên ôm lấy sợ hết hồn, hét ầm lên.
Lâm Vũ Mặc lập tức dán tới, đem Tần Phong ôm vào trước ngực thật chặt, mị hoặc nói: "Là anh, tiểu Phong Nhi."
"Lâm Vũ Mặc, anh chờ một chút cơm lập tức chín." Tần Phong tránh né đôi môi nóng bỏng của Lâm Vũ Mặc, nũng nịu nói.
"Tiểu Phong Nhi, vì sao em luôn gọi cả tên họ anh như thế?" Lâm Vũ Mặc bất mãn kháng nghị.
"Vậy em nên gọi anh như thế nào? Gọi là anh Lâm, chẳng phải giống như đám phụ nữ kia của anh sao? Hay gọi anh là Vũ Mặc, hi hi hi" Tần Phong che cái miệng nhỏ nhắn nhẹ giọng cười cợt.
Lâm Vũ Mặc nhíu mày nhìn Tần Phong, chẳng lẽ gọi anh ta là Vũ Mặc không dễ nghe sao?
"Vũ Mặc ngao cảm giác giống như đang đuổi con vịt nha!" Tần Phong nói xong, không nhịn được cười duyên.
"Tốt! Tiểu Phong Nhi, em dám trêu chọc anh!" Lâm Vũ Mặc chọc vào eo của Tần Phong làm cho cô cười không ngừng, uốn éo người cầu xin, "Thôi mà, ngao, xin anh bỏ qua cho em đi!"
"Em còn nói!" Lâm Vũ Mặc bất mãn tiếp tục chọc vào eo cô, âm thanh của anh ta tràn đầy uy hiếp nói: "Gọi anh là Mặc, nhanh lên một chút! Nếu không anh sẽ không buông tha cho em."
"Hi hi hi buông em ra hi hi hi Mặc, anh tha cho em đi" Tần Phong thật sự không chịu nổi, không thể làm gì khác hơn là thỏa hiệp.
"Ha ha ha! Cũng không tệ lắm!" Lâm Vũ Mặc hài lòng buộc chặt hai cánh tay, đem Tần Phong ôm vào trong ngực nói: "Tiểu Phong Nhi nhớ, về sau chỉ được gôi anh là Mặc, không được gọi cả tên lẫn họ của anh nữa!"
"Em biết rồi!" Tần Phong nũng nịu nói.
"Tiểu Phong Nhi, gọi tên anh lần nữa đi." Lâm Vũ Mặc ghé vào bên tai Tần Phong nói.
"Không kêu." Tần Phong mím môi cười trộm, anh ta muốn cô gọi cô liền không gọi, cô mới không cần nghe lời anh ta như vậy! Cô muốn làm cho anh ta khẩn trương, chịu không nổi!
"Nhanh lên một chút! Anh thật muốn nghe!" Giọng nói của Lâm Vũ Mặc tràn đầy dụ hoặc ma lực.
"Cầu xin em à!" Tần Phong cười nói.
"Tiểu Phong Nhi" Lâm Vũ Mặc buồn bã nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phong. Thấy Tần Phong không chút cử động, trên mặt của anh ta đột nhiên nở nụ cười xấu xa, môi nóng bỏng đột nhiên cắn nuốt vành tai nhỏ nhắn của Tần Phong.
Bị Lâm Vũ Mặc ngậm vành tai, tạo cho cô từng trận khoái cảm truyền khắp toàn thân, Tần Phong không ý thức được khẽ rên lên tiếng: "Ừ, Mặc"
"Ha ha ha!" Rốt cuộc nghe được âm thanh muốn nghe, Lâm Vũ Mặc hả hê nở nụ cười.
Tần Phong không cam lòng xoay người lại, hai quả đấm bất mãn đấm ở trên người của Lâm Vũ Mặc.
Nụ hôn này tựa như trêu chọc dục lửa trong người, nhanh chóng đốt lên ngọn lửa trong thân thể hai người.
Hôn hôn, hai người bất giác lại hôn trở về phòng ngủ, lăn lên trên giường lớn.
Đại chiến trên chiến trường, một cuộc lửa nóng triền miên lại bắt đầu.
Cả đêm không ngừng!
Lửa càng ngày càng mãnh liệt, không khí càng ngày càng nóng.
Lí trí của Tần Phong dần dần mất, hãm sâu ở trong từng lực động mãnh liệt của Lâm Vũ Mặc.
"Mặc" Thân thể Tần Phong theo từng động tác của Lâm Vũ Mặc mà không dừng chuyển động.
"Tiểu Phong Nhi, anh yêu em!" Lâm Vũ Mặc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Phong lên, không còn thái độ hài hước, lúc này anh ta tràn đầy thâm tình nhìn cô nói.
"Mặc, em cũng yêu anh!" Tần Phong cũng chân tình đáp lại.
“Không cho em rời khỏi anh. Ngay cả nghĩ cũng không được!” Lâm Vũ Mặc dặn dò.
“Chuyện này … để xem đã.” Tần Phong nháy mắt, cười meo meo nói.
“Anh phải vĩnh viễn đối tốt với em, như vậy em sẽ không rời đi.” Tần Phong cười duyên trấn an hắn.
“Ha ha ha. Chuyện này không thành vấn đề. Tiểu Phong nhi là bảo bối trong lòng anh, anh cưng chiều em còn không kịp, sao dám đối xử không tốt với em chứ.” Lâm Vũ Mặc vui vẻ cười.
“Anh sẽ cưng chiều em đến tận trời sao?” Tần Phong ngẩng đầu lên hỏi.
“Mặc!” Tần Phong ôm chặt hông Lâm Vũ Mặc, khuôn mặt nhỏ dán chặt trước ngực hắn.
“Về sau không cho phép anh rời bỏ em. Nếu anh dám bỏ rơi em, Tần Phong em sẽ không thèm để ý đến anh nữa.”
Cha mẹ cô mất sớm, người thân phản bội cô, Đường Chá cũng bỏ cô mà đi, khiến cho trong lòng cô tràn đầy bất an. , cô thật sự sợ Lâm Vũ Mặc mang đến hạnh phúc cho cô sau đó lại biến mất, không thấy tung tích. Cô sợ giây phút hạnh phúc này giống như phù dung sớm nở tối tàn, chớp mắt đã biến thành hư không.
“Sẽ không, Tiểu Phong nhi, cho dù cả thế giới này vứt bỏ em, anh cũng sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh em.” Lâm Vũ Mặc ôm Tần Phong, bảo đảm với cô.
“Anh phải nhớ kĩ những lời anh nói hôm nay đấy.” Tần Phong vẫn có chút lo lắng.
Sống cô độc đã lâu, bên cạnh cô một người thân cũng không có, cô cỡ nào hi vọng, đời này, sẽ có một người vĩnh viễn bồi bên cạnh cô.
Cho dù trời có sập xuống, người này cũng có thể giúp cô chống đỡ. Sẽ yêu cô, bảo vệ cô, sẽ không để cô trải qua cuộc sống lưu lạc khắp nơi nữa.
Lâm Vũ Mặc sẽ là người này sao?
Hắn có thể vĩnh viễn yêu cô, cưng chiều cô sao?
Cô thật sự rất sợ, đến cuối cũng Lâm Vũ Mặc cũng sẽ giống như Đường Chá, sau khi có được cô, liền không quý trọng cô nữa, đem cô vứt bỏ, như giầy rách vứt ở trong góc, không bao giờ nghĩ tới, hỏi tới nữa.
“Anh sẽ. Tiểu Phong nhi, ngủ đi. Anh ở đây với em.” Lâm Vũ Mặc hôn nhẹ lên trán Tần Phong, khẽ vuốt ve sau lưng cô giúp cô an tâm ngủ.
“Ừm.” Tần Phong cựa quậy, tìm một vị trí thoải mái trong ngực Lâm Vũ Mặc rồi mới hài lòng nhắm mắt lại.
Ánh trăng dịu dàng rơi trên hai người đang ôm nhau ngủ, dát lên một tầng ngân quang.
Đêm ngọt ngào,
Là đêm thuộc về đôi tình nhân.
Thật ấm áp,
Cũng thật lãng mạn.
Sáng hôm sau, khi những ánh nắng đầu tiên xuyên thấu qua rèm cửa bằng lụa mỏng, chiếu vào trong phòng, hắt lên hình bóng hai người ôm nhau vẫn đang ngủ say trên giường lớn.
“Ưm…” Tần Phong lầu bầu một tiếng, ở trong ngực Lâm Vũ Mặc chậm rãi tỉnh lại.
Ngẩng đầu lên, đã thấy cặp mắt sáng ngời của Lâm Vũ Mặc đang nhìn cô chăm chú. “Buổi sáng sáng tốt lành, Mặc.”.
“Chào buổi sáng, Tiểu Phong nhi.” Lâm Vũ Mặc nở nụ cười hôn lên trán cô. “Anh thật hạnh phúc, sáng sớm mở mắt ra, em là người đầu tiên anh nhìn thấy. Tiểu Phong Nhi, trông chúng ta có giống một đôi vợ chồng mới cưới hay không?”
“Ba hoa. Ai muốn làm vợ chồng với anh? Lão công của em còn phải trải qua tuyển chon khóe léo nha.” Tần Phong ôm gương mặt tuấn tú của Lâm Vũ Mặc nói.
“Tiểu Phong nhi, em làm anh thật đau lòng.” Lâm Vũ Mặc khẽ thở dài một hơi.
“Anh nha, làm tốt vai kim chủ của Tiểu Phong nhi là được rồi. Những thứ khác không bàn nữa.” Tần Phong vỗ vỗ mặt hắn, cười nói. Cô còn không muốn lao vào phần mộ hôn nhân sớm như vậy.
“Vậy anh không thể làm gì khác hơn rồi.” Lâm Vũ Mặc cố ý làm bộ đáng thương nói.
“Mấy giờ rồi?” Tần Phong lười biếng nằm trong ngực Lâm Vũ Mặc hỏi.
“Tám giờ rưỡi.” Lâm Vũ Mặc quay sang nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường rồi đáp.
“Cái gì? Tám giờ rưỡi.” Tần Phong giật mình, từ trên người Lâm Vũ Mặc bò dậy, đưa tay bới bới tóc, ảo não nói: “Mặc, anh bị muộn giờ làm.”
“Anh chỉ muốn ở cùng Tiểu Phong nhi lâu thêm một chút. Lại nói, anh là tổng giám đốc, sợ gì?” Lâm Vũ Mặc ngồi dậy, đem Tần Phong đang hốt hoảng ôm vào trong lòng, cười trấn an nói.
“Là tổng giám đốc thì có thể tùy tiện đi làm trễ sao? Tên lười biếng, mau rời giường.” Tần Phong đẩy Lâm Vũ Mặc ra, liền chạy về phòng mình. Mở tủ quần áo ra thấy trống rỗng, cô mới nhớ ra y phục của cô vẫn còn ở trong va li. Cô quay ra phòng khách, lấy va li, tìm một bộ y phục bên trong mặc vào. “Em đi làm sandwich, anh mang theo mà ăn trên đường.”
“Ừ.” Lâm Vũ Mặc gật đầu một cái. “Tiểu Phong Nhi, không cần vội. Anh đến công ty mấy giờ cũng được.”
“Làm tổng giám đốc mà không làm gương, nhân viên của anh sẽ nghĩ thế nào?” Tần Phong không đồng ý lắc lắc đầu.
“Một lần như vậy thì có sao. Mọi người cũng hiểu mà. Dù sao đêm xuân ngắn ngủi, anh sao có thể buông Tiểu Phong nhi ra đây. Thật muốn cả đời ở chung một chỗ với em.” Lâm Vũ Mặc kéo Tần Phong, mập mờ nói.